Chương 46

Lúc mới bắt đầu tham gia bộ phim, Mạch Nhiên có đến bệnh viện thăm Bạch Triết. Cô nhớ rõ bác sĩ có nói, tình trạng của A Triết đang tiến triển rất tốt, nếu cứ tiếp tục như vậy có thể sẽ xuất hiện kỳ tích.

Mạch Nhiên hiểu hai chữ “Kỳ tích” giữa hiện thực này vô còn vô cùng xa vời. Nhưng nói như vậy không phải là không có hy vọng. Đối với người đã từng tuyệt vọng như cô, đây đã là chuyện vô cùng tốt rồi.

Thẳng thắn mà nói, ba năm nay, suy nghĩ về cuộc sống của cô đã thoáng hơn rất nhiều. Cô hiện tại đã không còn lo lắng bệnh tình của A Triết có thể khỏi được hay không, cô nghĩ chỉ cần A Triết có thể tiếp tục sống, vô ưu vô lo suốt quãng đời còn lại, không như trước kia phát cuồng, chạy trốn, thậm chí đòi tự sát, đối với cô như vậy là đã tốt lắm rồi.

Liệu có phải ông trời thấy cô yêu cầu không quá cao cho nên sớm cho cô được toại nguyện? Tinh thần A Triết mỗi ngày một tốt lên , thậm chí vài ngày trước lúc cô đến thăm, bác sĩ còn đề nghị cô nếu A Triết duy trì tình trạng như hiện tại thì cô có thể đưa A Triết ra ngoài dạo chơi, tiếp xúc với cuộc sông bên ngoài, khả năng có thể giúp ký ức và trí lực của A Triết khôi phục.

Nghe bác sĩ nói vậy Mạch Nhiên mừng rỡ như điên, sau khi rời khỏi bệnh viện vẫn luôn suy nghĩ muốn đưa A Triết đến nhưng nơi đã từng trải qua.

Tuy nhiên thủ tục xin ra viện ở đây rất phức tạp, Mạch Nhiên nhiều lần tới xin mà vẫn chưa được cho phép. Lúc cô nản lòng thì Thẩm công tử thần thông quảng đại lại đưa Bạch Triết đến tận cửa nhà cô. Nói xem, cô sao có thể không giật mình được? Sao có thể không chấn động? Sao có thể không điên cuồng lên?

Lúc ấy, Mạch Nhiên chỉ hận không thể nhào tới ôm lấy Thẩm Lâm Kỳ mà khen ngợi: Anh thật là có thế lực, còn có thể bảo lãnh xuất viện, thật là siêu!!

Nhưng mà, bởi vì cô quá mức kích động cho nên đã quên mất không nghĩ đến nguyên nhân tại sao Thẩm Lâm Kỳ làm vậy. Mãi đến khi A Triết kéo tay cô, hưng phấn nói: “Tỷ tỷ, anh rể nói muốn dẫn A Triết đi công viên hải dương.”, lúc ấy Mạch Nhiên mới cảm thấy có chút kỳ lạ.

Tiểu quỷ này, lúc nào cũng gọi anh rể trôi chảy như vậy? Không phải là bị ai đó dạy chứ?

Mạch Nhiên nheo mắt, cảnh giác quan sát Thẩm Lâm Kỳ. Anh thản nhiên đứng đó không hề có một chút giật mình, nhưng rõ ràng trên đầu lóe lên mấy chữ: ra vẻ đạo mạo, mặt người dạ thú.

Ngại vì có A Triết ở đây, Mạch Nhiên quyết định nén giận, tạm thời không vạch trần quỷ kế của anh.

Mạch Nhiên nói: “A Triết ngoan, tỷ tỷ đưa em đi vườn bách thú xem sư tử được không?”

“Không đi được không , em muốn xem cá heo!” A Triết liều mạng lắc đầu.

Mạch Nhiên trừng mắt liếc Thẩm Lâm Kỳ, anh nhún vai, làm bộ vô tội.

“Tỷ tỷ, đi mà, đi mà!” A Triết bắt đầu làm nũng. Từ khi bị bệnh, công phu làm nũng của A Triết chỉ có tăng chứ không giảm, đã trở thành kỹ năng ứng phó rất thành thạo.

Mạch Nhiên vẫn phải thỏa hiệp, cắn răng gật đầu: “Được, đi xem cá heo.”

Kỳ thực, Mạch Nhiên phản đối chuyện đi xem cá heo là bởi vì cô còn có một chuyện không tiện nói ra.

Chính là chứng sợ hãi! Mạch Nhiên từ nhỏ đã sợ biển sâu, nhìn thấy nước sâu cũng sợ, thấy những đàn cá bơi lội dưới đáy biển lại càng sợ, chứ đừng nói đến chui vào trong hầm của viện hải dương.