Chương 46

Lý Huân Nhiên đi qua phố quán bar ngoằn ngoèo. Tiếng nhạc đinh tai nhức óc và hơi nước ẩm ướt từ mặt hồ như ập đến, tạo thành bầu không khí khiến con người tâm phiền ý loạn.

Lý Huân Nhiên đi bộ một đoạn khá xa, Giản Dao và Bạc Cận Ngôn ở đằng sau đã khuất dạng từ lâu. Anh ngước nhìn ánh sao trên trời, thở dài một tiếng. Anh không ra đường lớn bắt taxi mà tìm một quán bar trông có vẻ náo nhiệt, đi vào trong đó.

Lý Huân Nhiên ngồi bên quầy bar, gọi một lon bia, từ từ uống một mình. Xung quanh đầy trai thanh gái lịch, uốn éo lắc lư trên sàn nhảy. Một cô gái tiến lại gần, hỏi: “Anh đi một mình à?”, sau đó cô ta nhét tờ giấy ghi số điện thoại vào túi áo sơ mi của anh. Anh cười cười, rút tờ giấy, ném trả lại cô gái.

“Anh một mình uống rượu buồn?” Bên cạnh cũng có người đàn ông ngồi một mình hỏi Lý Huân Nhiên.

“Đúng vậy.” Lý Huân Nhiên chạm lon với anh ta, một hơi uống cạn.

Giản Dao, một đêm ồn ào, sôi động như vậy, anh chỉ mong em hạnh phúc.

Mặt hồ phẳng lặng và tĩnh mịch. Giản Dao ngồi trên chiếc ghế gỗ mát lạnh, thẫn thờ ngắm cảnh đêm ngoài cửa sổ trong khoang thuyền. Bạc Cận Ngôn ngồi cạnh cô, dáng vẻ thư thái. Một cánh tay anh rất tự nhiên vắt lên ghế sau lưng Giản Dao. Rõ ràng trong khoang thuyền yên tĩnh, mát mẻ nhưng lại có cảm giác không khí có chút khô nóng khó diễn tả.

“Em vừa nói, em không định kiếm bạn trai?” Cuối cùng, Bạc Cận Ngôn cũng lên tiếng.

Giản Dao không ngờ anh đột nhiên nhắc đến chuyện này. Càng nghĩ cô càng không hiểu ý của anh. Cô quay đầu một cách dứt khoát, dõi mắt ra ngoài cửa sổ, chỉ để lại một câu nói hờ hững: “Không cần anh giới thiệu người khác cho em.”

Đằng sau vang lên tiếng động nhẹ. Dù không nhìn, Giản Dao cũng có thể cảm nhận được anh càng lúc càng tiến lại gần cô. Anh chàng này… ghé sát người cô làm gì?

“Tôi giới thiệu người khác cho em lúc nào?” Giọng nói trầm thấp vang lên ngay bên tai Giản Dao.

Giản Dao giật mình, ngoảnh mặt về phía Bạc Cận Ngôn. Ai ngờ vừa quay đầu, mặt cô liền chạm phải mặt anh. Giản Dao cứng đờ người trong giây lát.

Bạc Cận Ngôn nghiêng người về phía cô, cách cô rất gần. Toàn thân anh gần như bao trùm lên người cô. Khuôn mặt anh ở ngay trước mắt cô, hai đầu mũi chạm vào nhau. Cánh tay anh tựa hồ ôm cô vào lòng.

Không khí như tăng thêm mấy độ. Sự mờ ám vô hình đốt cháy gương mặt Giản Dao trong giây lát.

Tình huống hiện tại giống hệt ở rạp chiếu phim hôm trước… Chỉ có điều, bây giờ cô hoàn toàn nhìn rõ diện mạo của anh, mái tóc đen gọn gàng, yết hầu và đôi mắt thâm trầm nhưng sắc bén bức người của anh dưới ánh đèn sáng.

Anh… định làm gì?

Không khí quá nóng bỏng, Giản Dao vô thức ngả người về phía sau. Nhưng cô vừa cử động, Bạc Cận Ngôn đã giữ chặt gáy cô, khiến cô không thể nhúc nhích, chỉ còn cách tiếp tục dán vào mặt anh, để hơi thở quấn quýt, hòa quyện. Tim Giản Dao đập thình thịch. Bạc Cận Ngôn chậm rãi lên tiếng: “Em trốn tránh làm gì chứ?” Nơi khóe mắt anh vụt qua ý cười. “Lẽ nào em không muốn hôn anh?”

Trong khoảnh khắc đó, đầu óc Giản Dao trống rỗng, cổ họng cô trở nên khô rát.

“Vậy anh… anh có muốn hôn không?”

Lời nói vừa thốt ra miệng, trái tim Giản Dao đập dồn dập như tiếng trống trận. Cô bất giác nhìn xuống, không thể tiếp tục đối diện ánh mắt sáng rực của Bạc Cận Ngôn. Cằm Giản Dao lập tức bị ngón tay dài của anh nhẹ nhàng giữ lấy. Hơi thở đàn ông càng gần, ở ngay trên chóp mũi cô.