Chương 46

Nhi được đưa đến bệnh viện.

Mẹ Nhi lo lắng vì ko hiểu sao hôm nay Nhi lại nhắc đến cha rồi lại ngất xỉu

Trân, Kỳ, Thiện, Chi, và Quỳnh vẫn chưa biết gì cho tới khi giờ tan học, họ mới biết

Kỳ vội vã chạy đến bệnh viện, những người còn lại cũng vậy

Tại bệnh viện

– Nhi sao rồi bác- Kỳ chạy đến hỏi

– À, nó ko sao….nhưng mà cháu là………..[mẹ Nhi vẫn chưa biết Thiện]

– Xin lỗi bác, cháu là Kỳ, bạn Nhi- Kỳ cúi đầu lễ phép nói

– Chào cháu

Liên tiếp tất cả mọi người đều chạy đến

– Các cháu đều là bạn của Nhi nhà bác hả, ủa 2 cháu là anh em sinh đôi hả- Mẹ Nhi nhìn Kỳ và Thiện rồi hỏi

– Vâng, chúng cháu là bạn của Nhi, với lại cháu và Thiện ko phải anh em- Kỳ nói

– Có chuyện gì xảy ra sao bác- Trân chạy lại hỏi

– Bác ko biết nữa, tự dưng nó chạy vào, mồ hôi đẫm ước, rồi hỏi chuyện của ba nó, rồi ngất xỉu

– Ba chị Nhi ư- Trân ngạc nhiên hỏi

Trân nhớ lại những gì mình nói với Nhi lúc ở trong lớp

– Anh 2, đưa chị Quỳnh ra ngoài 1 lát

– Sao vậy

– Em nói thì đi đi- Trân bực bội

– Ờ……

Sau khi Thiện và Quỳnh đều đã đi

– Bác, có phải ba chị Nhi tên Trần Dung Tuấn đúng ko

– Ờ, đúng rồi, sao cháu biết

Sau khi nghe xong câu đó, Kỳ, Trân và Chi nhìn nhau đầy kinh hãi

– Chuyện quái gì xảy ra vậy- Chi nói

– Bác có chắc là trên đời này, ko ai lầm tên của bác trai chứ- Trân cố gắng hỏi lại

– Các cháu có chuyện gì vậy, Nhi cũng hỏi vậy, giờ đến các cháu, nhưng bác chắc ko ai cùng tên với ông Tuấn đâu

– Trân, chúng ta vẫn chưa chắc chắn được….- Kỳ nói

– Chưa chắc chắn gì nữa chứ……anh ko nghe hả………mọi chuyện giờ sao lại như vậy chứ- Trân hét lên

Khoảng ko gian yên lặng kéo đến, vừa mới hết chuyện của Thiện mất, giờ lại tới chuyện này, ông trời đúng là trêu con người ta mà

Để Nhi nghĩ ngơi, mọi người đều ra về

Thiện và Quỳnh đi 1 ngã

3 người còn lại đi 1 ngã

– Trân, nếu tao ko lầm, thì Nhi và Quỳnh là……- Kỳ nói

– Đúng rồi, chứ ko lầm gì nữa- Trân chán nản nói

– giờ, mình làm sao đây- Chi hỏi

– Trời biết- Trân ngẩn đầu lên trời rồi nói

Bỗng có 1 trận mưa kéo đến bất ngờ

– Sao lại có 1 trận mưa vào mùa nóng nực vậy trời- Chi kêu ca

– Ở đó có 1 quán cà phê đó, vào đó núp mưa đi- Trân nói

Rồi cả 3 cùng phóng qua quán cà phê

Bước vào quán

Giờ đã 9 giờ tối, khách đã thưa bớt

Trân tìm được 1 chỗ ngồi cho 3 người, bọn họ ngồi xuống rồi bắt đầu nói chuyện

– chúng ta có nên cho Quỳnh biết chuyện này ko??- Chi hỏi

– Vẫn chưa biết được, nhưng em thân với chị Nhi nhất, em hiểu chị ấy nhất, 100% là chị ấy sẽ cản chúng ta, ko cho chúng ta nói đâu, nên trước hết, chờ chị Nhi tỉnh đã, rồi mới tính tiếp- Trân nói rồi bọn họ lại im lặng

Bỗng

Eh eh eh eh eh eh eh eh 2010

Eh eh eh eh eh eh eh eh eh 2NE1

Tiếng điện thoại của Chi vang lên, tiếng điện thoại làm Trân phụt nước

– Yah, sao chị sửa lời bài hát của họ vậy, 2010 nào trong đó mà 2010

– Mày im coi, để tao nghe điện thoại

– Alo, Chi nghe đây

– …ờ tôi biết rồi, ok- Chi nói rồi cúp máy

– Có chuyện gì sao- Kỳ hỏi

– Cha Quỳnh đang ở nhà của tôi

– HẢ Ả Ả Ả- Hét lên đến nỗi bay mái nhà

– Bây giờ, tao về trước mày với Kỳ ở lại, có gì lát mai tao báo- Chi nói rồi xách cặp chạy

– Thôi, về cho rồi- Trân nói

– Ờ

Sáng ngày mai

Hôm nay Nhi vẫn chưa đi học lại

Trân đến sớm nhất, rồi vào căn tin mua đồ ăn sáng thì thấy Kent ngồi đó

– Hi, Kent, anh với tôi học khác lớp rồi

– À, chào- Kent vẫn khuôn mặt đó

– Sao anh ko nói chuyện với chị Nhi nữa

– ….- Ko nói gì

– Thôi, được rồi, tôi ko làm phiền nữa, đi đây- Trân nói rồi chạy ra ngoài, để lại Kent ngồi đó

Hôm nay tất cả mọi người đều đi học, trừ Kỳ Trân thấy lạ, nhưng cô biết Kỳ đi đâu, Thiện cũng vậy, anh thấy buồn vì ko lo được gì cho Nhi bằng Kỳ

Chắc các bạn biết Kỳ đi đâu rồi nhỉ, anh trốn học đến bệnh viện để thăm Nhi. Kỳ bước vào phòng ngắm khuôn mặt trắng bệnh của Nhi, anh thấy tim mình đau, anh ko hiểu sao tim mình lại đau như vậy, anh lấy bàn tay mình đặt lên má Nhi, rồi e ngại bỏ xuống