Chương 46

“Nhiều lắm. Nhiều đến mức anh không tưởng tượng nổi đâu. Tóm lại, Giang Thần rất khổ.” Cố Diễn Sinh nằm bẹp xuống ghế sofa, mắt hướng về phía cửa sổ đang khép hờ hờ, rèm cử sổ mới lắp, bị gió thổi lên, khẽ bay lãng mạn, mềm mại. Bên ngoài là thành phố rực rỡ đèn màu, dòng ánh sáng trong đêm lấp lánh như mây ngũ sắc, nhìn thật quyến rũ.

Diệp Túc Bắc không tiếp lời, bận rộn tập trung vào việc. Cố Diễn Sinh lúc này mới chợt nhớ ra hỏi, “Anh làm gì đấy?”

Diệp Túc Bắc chu miệng, ra hiệu cho Cố Diễn Sinh nhìn vào thứ đang được bọc giấy cẩn thận, dựng cạnh tường, nhìn thật vuông vức, rất giống khung ảnh. Cô bật dậy, đi về phía Diệp Túc Bắc, bóc từng lớp, từng lớp giấy đã được gói ghém cẩn thận, bức ảnh trong khung dần dần lộ ra. Đó không phải là bức ảnh cưới ban đầu, mà là bức ảnh Diệp Túc Bắc hôn trộm Cố Diễn Sinh khi hai người đi chơi ở Châu Âu. Ngày trước, Cố Diễn Sinh để bức ảnh này trong ví, nhưng khi ly hôn, cô đã xé đi.

Cố Diễn Sinh giữ bức ảnh, tay run run. Sau khi nghe những lời của Lục Giang Thần, giờ đây, nhìn thấy Diệp Túc Bắc đang lặng lẽ bên cô làm việc này, đột nhiên cô cảm giác bản thân quá xa xỉ, tùy tiện phung phí những thứ mà người khác cầu cũng không được.

“Sao vẫn còn đây?” Giọng của Cố Diễn Sinh nghèn nghẹn, Diệp Túc Bắc đang mải thu dọn đồ nên không nghe thấy.

“Lúc em giữ, anh cũng giữ.”

Nghe Diệp Túc Bắc giải thích qua loa như vậy, Cố Diễn Sinh không kìm được, đứng dậy ôm chặt eo Diệp Túc Bắc. Cái mùi nhẹ nhàng, thanh thoát làm người ta an tâm tỏa ra từ cơ thể anh khiến lòng Cố Diễn Sinh dần dịu xuống. Diệp Túc Bắc không nói lời nào, chỉ choàng tay ôm lấy cô, dựa cằm vào đầu cô, cọ đi cọ lại một cách thân tình, “Sao thế?”

Giọng nói đó khiến người ta khó có thể cưỡng lại, Cố Diễn Sinh đứng trong vòng tay anh, như một đứa trẻ, cô nói, “Không, chỉ là tự nhiên em cảm thấy mình thật hạnh phúc.”

Đúng vậy, đúng là quá nhiều hạnh phúc, cuối cùng cô không đánh mất tất cả, vì cô đã từ bỏ thù hận, vì để hận thù lâu trong lòng chỉ có thể hủy hoại trái tim mình, chứ không thể vui vẻ. Tha thứ cho người khác, đồng thời cũng giải thoát cho chính mình. Bỗng nhiên, cô tự chúc mừng quyết định của bản thân.

Diệp Túc Bắc nghe giọng nói vẻ trẻ con của cô, không muốn nói gì nữa, chỉ biết ôm cô chặt hơn. Trái tim anh đập xuyên qua lớp áo sơ mi mỏng, từng nhịp từng nhịp vang vào tai cô, cô đếm nhịp tim của anh, một hồi lâu vẫn không buông tay ra. Trái tim trôi mãi không biết quay về như đã đặt chân lên mây, mềm mại và ấm áp. Cô lén ngẩng đầu lên, những đường nét rõ ràng của Diệp Túc Bắc, hơi thở ấm áp của anh rất gần, anh đưa tay nâng mặt của Cố Diễn Sinh lên, cọ cọ chóp mũi cô như đang đùa trẻ con, “Nếu ngày nào em cũng ngoan thế này, anh sẽ sống được thêm mấy chục năm.”

Cố Diễn Sinh không thỏa mãn, lầu bầu, “Mấy chục năm của em bằng một ngày thôi!”

Diệp Túc Bắc nở nụ cười ấm áp hơi xuân, anh vỗ vỗ vào đầu cô, con nhím nhỏ bé đó có thể làm người ta bị thương bất cứ lúc nào.

“Ngoan nào, để anh treo ảnh đã.”

Cố Diễn Sinh vẫn ôm chặt eo Diệp Túc Bắc, cô nghiêng đầu nhìn anh, đôi mắt cong cong giống vầng trăng non, mỉm cười, “Để em treo cho, dù sao là tại lần trước em gây sự đòi bỏ ảnh đi. Để em lấy công chuộc tội.”

Diệp Túc Bắc vuốt tóc cô, chiều theo ý cô, “Thôi được, em treo đi.”

Diệp Túc Bắc đóng đinh khá cao, Cố Diễn Sinh không với được, Diệp Túc Bắc mang một cái ghế đến cho cô, cô trèo lên, Diệp Túc Bắc đưa ảnh cho cô, sau đó giữ thật chặt eo cô, luôn miệng nói với vẻ không yên tâm. “Em có làm được không đấy? Đừng có làm gì ảnh hưởng đến bản thân đấy nhé.” Nhìn vào góc khung ảnh khá sắc nhọn, Diệp Túc Bắc thấy không yên tâm.

Cố Diễn Sinh không hề để ý cái kiểu quan trọng hóa vấn đề của Diệp Túc Bắc, cô treo được bức ảnh lên, sau đó chỉnh lại cho ngay ngắn, khi thấy bức ảnh không còn bị lệch, cô lại nhướn ra xa một chút để ngắm lại cho chuẩn. Cô nhìn đi nhìn lại, lòng như càng mềm mại. Cô quay người lại, từ trên cao nhìn xuống Diệp Túc Bắc, không rời một giây, trong ngực như có cái gì đó muốn trào ra. Cô nở nụ cười ngọt ngào nhìn anh, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp, “Diệp Túc Bắc, ngày mai chúng mình đi làm thủ tục tái hôn nhé.”

Diệp Túc Bắc hơi ngây ra, từ sau khi về nước, anh đã nhiều lần nhắc đến chuyện này, có hôm Diệp Túc Bắc còn đưa cô ra ngoài với sâm-panh, hoa hồng, nhưng cô vẫn lần khần và muốn để một thời gian nữa. Sau đó, anh cũng không vội nữa, trong lòng biết cô vẫn chưa thực sự chuẩn bị sẵn sàng. Vì vậy anh để cho cô có đủ thời gian suy nghĩ, dù sao vẫn còn cả đời, anh vẫn còn thời gian để từ từ đợi cô.

Anh không ngờ đột nhiên cô lại nói như vậy. Ánh mắt chan chứa nụ cười. Anh cũng nheo nheo mắt, hỏi, “Em có chắc không? Không hối hận chứ?”

Cố Diễn Sinh chầm chậm leo xuống, hai tay ôm ngực giả vờ như đang rất nôn nóng, “Ngày mai đi, ngày mai em sẽ đi đón Tích Triều về trước, sau đó mình gặp nhau ở Cục dân chính.” Cô đưa bàn tay thon dài ra, ấn mạnh vào trán của Diệp Túc Bắc, cảnh cáo, “Anh á, anh á! Em cảnh cáo anh! Nếu ngày mai anh đến muộn hoặc không đến! Em tuyệt đối, tuyệt đối không bao giờ tha thứ cho anh nữa đâu!”

Cuối cùng, Diệp Túc Bắc đã có thể cười, tay anh đang để sẵn eo Cố Diễn Sinh liền ôm chặt lấy cô, anh ôm cô chặt hơn, đột nhiên cô ôm lấy cổ anh, khiến Diệp Túc Bắc thực sự bất ngờ. Không ngờ khuôn mặt Diệp Túc Bắc lại tỏ ra vô cùng mãn nguyện, không hề để tâm đến đôi tay đang mềm ra như không còn chút sức lực nào của cô. Cố Diễn Sinh tỏ ra mất hứng khi lại phải ngửa mặt lên, “Sao anh lại cao hơn em nhỉ, phải ngửa lên nhìn người khác đúng là thật kém cỏi.”

Chưa để cô kịp nói hết, Diệp Túc Bắc đã bế cô lên, hai chân cô bất ngờ bị nhấc khỏi mặt đất, khiến cô giật mình, cô dùng ngón tay gõ vào đầu anh, rồi mắng, “Làm gì đấy, tự nhiên lại làm thế, sợ hết cả hồn.”

Diệp Túc Bắc vẫn cười híp cả mắt, trả lời, “Như vậy em có thể ở trên cao mà nhìn xuống anh rồi còn gì.”

Cố Diễn Sinh cười, “Anh có bế em cả đời được không? Ngốc ạ!”

Diệp Túc Bắc thành thực trả lời, “Anh muốn được bế em cả đời.”

Hơi thở ấm áp của anh làm cho đôi má của cô ửng hồng, trái tim của cô lại một lần nữa nhảy lên tận mây xanh, như bị thôi miên, cô im lặng chẳng nói lời nào, chỉ dựa vào vai anh. Dường như cả thế gian này chẳng hề liên quan đến cô nữa.

Cô áp sát má vào anh, ghé sát vào tai anh thỏ thẻ, “Nếu anh muốn bế, thì bế cả đời đi, nếu anh bế được thì…”

Chưa kịp nói xong, Diệp Túc Bắc đã bế cô vào phòng ngủ. Khuôn mặt anh lộ vẻ tinh ranh, như một con mèo ăn vụng thành công, hôn đắm đuối vào bờ môi Cố Diễn Sinh. Toàn bộ cơ thể Cố Diễn Sinh như được đánh thức chẳng khác nào nắng hạn gặp mưa rào. Diệp Túc Bắc nhẹ nhàng đặt cô lên giường, cô chìm đắm vào cảm giác êm ái, đôi mắt lấp lánh chỉ còn lại hình ảnh Diệp Túc Bắc được phóng to, anh nhẹ nhàng áp người xuống, hai tay nắm lấy tay cô, nhìn cô với ánh mắt rạo rực.

Cô thấy hơi hồi hộp, hơi thở của anh, nhịp tim của anh, dường như tất cả đều ở rất xa, song lại cảm giác rất gần. Cả căn phòng tràn ngập không khí ấm áp. Những lời nói úp mở, những ký ức lan tràn nhưng rõ ràng, dường như vào thời khắc đó trở thành những cơn ác mộng đã xa xôi.

Lúc này, cô chỉ có anh, anh chỉ có cô.

Cô cũng biết đã bị sức mạnh nào khống chế mà không nói được lời nào, chỉ biết đưa tay ra tháo từng chiếc cúc áo của anh. Hành động nhỏ này của cô lọt vào mắt anh. Anh khẽ nhắm mắt, cơ thể run lên, sau đó, hơi nóng lan theo nụ hôn cuồng nhiệt của anh, dường như cô không còn sức chống đỡ, chỉ có thể để cho anh thỏa mãn những khao khát của mình.

Thời khắc anh đưa sâu đến tận cùng vào cơ thể cô, cô mới chịu đầu hàng số phận.

Có lẽ họ sinh ra là phải ở bên nhau, cơ thể cô thực sự nhớ cơ thể anh hơn là trong ký ức. Anh chỉ cần nhẹ nhàng mơn trớn, cô liền rộng mở để đón lấy anh.

Thời khắc chuẩn bị lên đến đỉnh điểm, anh ghé sát vào tai cô, thì thầm, “Anh yêu em.”

Khắp cơ thể Cố Diễn Sinh căng thẳng như bị chuột rút, tất cả các giác quan đều vô hiệu vào thời khắc đó, chỉ cảm nhận được khắp thế giới đang tràn ngập hơi thở của anh, cô không còn sức để trả lời, chỉ rên lên khe khẽ.

Cố Diễn Sinh tỉnh dậy rất muộn. Người bên gối đã rời đi, trên giường vẫn còn vết hằn, cô dụi mắt nhìn đồng hồ, đã hơn chín giờ. Rèm cửa được Diệp Túc Bắc kéo cẩn thận, dù ngoài trời ánh nắng chói chang nhưng trong phòng vẫn tối, yên tĩnh, ánh nắng không chiếu vào mắt cô. Trong lòng chợt cảm thấy ấm áp hơn, cô nhẹ nhàng bước đến bên cửa sổ để vén rèm.

Tuy mới hơn chín giờ nhưng ánh nắng mùa hè đã tương đối gay gắt, từ trên cao nhìn xuống qua cửa sổ, cô thấy xe cộ đầy đường, bụi bay cuồn cuộn. Cố Diễn Sinh nhìn xa xăm vô định, nhưng cô biết nơi ánh mắt đó đến nhất định có người cô yêu và không nỡ rời xa.

Gần đây công việc của Diệp Túc Bắc rất bận, thường đi sớm về muộn như trước đây nhưng Cố Diễn Sinh không còn căn vặn anh bận rộn việc gì như trước nữa. Thật ra cứ nghi ngờ và cãi vã chỉ làm khổ mình và khiến cho người thân bị tổn thương. Giờ cô đã hiểu nếu chuyện gì cũng đòi hỏi rõ ràng thì chỉ càng tự chuốc thêm phiền phức.

Từ sau cuộc nói chuyện với Giang Thần cô đã nghĩ rất nhiều, rốt cuộc lấy người chồng như thế nào mới là hạnh phúc đây? Sau đó cô dần ngộ ra, hạnh phúc hoàn toàn do mỗi người tự cảm nhận, từ xưa tới giờ không có tiêu chuẩn nào cả. Cố Diễn Sinh là người sống nội tâm, có lúc rất ngoan, rất nghe lời nhưng có lúc lại nổi giận đùng đùng, hay hờn dỗi và nhõng nhẽo. Diệp Túc Bắc luôn cười hiền từ mỗi khi cô làm nũng, vì vậy mỗi lần nghĩ tới anh trong lòng cô lại dâng lên cảm giác ấm áp kỳ lạ. Từ khi quen biết tới giờ Diệp Túc Bắc chưa từng nổi nóng với cô, trước đây cô luôn cảm thấy anh lạnh lùng, không quan tâm nhưng giờ nghĩ lại mới thấy anh vô cùng nhẫn nhịn, có thể anh tốt với nhiều người nhưng đối với cô là sâu đậm hơn cả.

Khi Cố Diễn Sinh mới học nấu ăn, những món ăn do cô nấu không ngon nhưng anh vẫn âu yếm xoa đầu động viên, rồi ăn ngon lành và không ngừng khen cô tiến bộ. Cô thích đọc sách, những cuốn sách cô xem đều là tiểu thuyết tình cảm lãng mạn. Cô say mê tới nỗi chìm đắm vào nỗi đau của nhân vật rồi khóc khản cả tiếng, những lúc như vậy Diệp Túc Bắc thường nhẹ nhàng rót cho cô một cốc nước rồi cất cuốn truyện đi và ôm chặt cô vào lòng…

Bao nhiêu việc như vậy sao giờ cô mới nhớ lại? Một người đàn ông đã bỏ nhiều công sức quan tâm tới một người con gái như thế thì liệu có thể không yêu người con gái đó không? Ai chẳng có quá khứ, trước đây cô luôn đấu tranh với quá khứ của anh mà quên nghĩ đến mai sau. Thật ra con người luôn hướng về phía trước nhưng cô lại quên mất điều quan trọng này.

Vệ sinh cá nhân xong Cố Diễn Sinh đi vào phòng làm việc, kéo ngăn kéo để tìm giấy tờ, không ngờ trong đó chỉ có một mẩu giấy. Trên mẩu giấy trắng là nét chữ của Diệp Túc Bắc, “Sợ em bế con nhỏ không tiện, giấy tờ anh đã mang đi rồi.” Chỉ vài chữ này thôi cũng đủ khiến Cố Diễn Sinh càng ấm lòng hơn, cô thấy chân mình đang bước đi rất êm ái, như bước trên tầng mây cao nhất. Bỗng nhiên cô cảm thấy tuy Lục Giang Thần kiên cường và nhìn xa trông rộng, nhưng cô ấy không yêu bản thân mình. Dù xảy ra chuyện gì, dù nghèo khó hay sang giàu, mỗi người đều có cách sống riêng, tự ép mình vào khuôn khổ là tự làm khổ mình.

Người ta nói khó nhất là quên đi nhưng thực tế khó nhất là bỏ đi. Trí nhớ của con người là do đại não phản ứng mà thành, trừ khi đại não ngừng hoạt động nếu không sẽ không bao giờ có thể quên hẳn, vì vậy bỏ đi mới là khó nhất. Bất luận là thù hận hay yêu thương cô đều mong sẽ có một ngày nào đó Lục Giang Thần sẽ cứu được chính mình.

* * *

Ngồi uống cà phê Starbucks bên đường, Cố Diễn Sinh không ngờ lại gặp Lộ Tùng Quang ở đây. Thật ra cô định tới nhà họ Diệp đón con nhưng bà Diệp nói bà ra ngoài có việc và đưa đứa bé đi cùng nên cô mới có thời gian rảnh rỗi ngồi đây. Gặp lại Lộ Tùng Quang không có gì lạ nhưng điều khiến cô ngạc nhiên là người bên cạnh Tùng Quang, người mà cô không bao giờ muốn gặp lại nhất, là Tô Nham. Miệng Cố Diễn Sinh cắn ống hút, mắt chăm chú nhìn Lộ Tùng Quang cách đó không xa, anh quay lưng lại phía cô nhưng bóng anh vẫn cao ráo thanh tú, hình như anh đang nói chuyện gì đó với Tô Nham, Tô Nham không chú ý chỉ gật đầu. Đầu óc Cố Diễn Sinh lúc này rất bấn loạn, cô không biết mình đang nghĩ gì nữa.

Lộ Tùng Quang bất ngờ quay đầu lại, khuôn mặt anh tuấn và khí chất hơn người của anh nổi bật giữa đám đông. Khi không cười trông anh rất lạnh lùng, ở gần anh người khác sẽ có cảm giác sợ, nhưng khi gần bên cô thì anh luôn tươi cười nên cô không hề có cảm giác sợ hãi. Lúc này anh lạnh lùng vừa đi vừa nói chuyện với Tô Nham, đồng thời tiến lại gần quán cà phê Stabucks. Không biết anh nói chuyện gì nhưng bỗng nhiên cười vang, điệu cười quyến rũ.

Tay Cố Diễn Sinh nắm chặt ly nước, cái lạnh từ thành ly khiến tay cô tê đi, tim loạn nhịp cứ nhìn chằm chằm Lộ Tùng Quang cho tới khi anh đẩy cửa bước vào.

Cửa hàng Stabucks có một đặc điểm là ở ngoài không nhìn thấy bên trong, chỉ thấy biển hiệu màu xanh là rõ nét nhất, nhưng ngồi bên trong có thể nhìn thấy mọi vật bên ngoài. Khi Lộ Tùng Quang vừa đẩy cửa bước vào thì ngay lập tức thấy Cố Diễn Sinh. Trong chốc lát tay anh khựng lại trên nắm cửa, chuông gió trên cửa kêu đinh đang, song anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh bước tiếp vào trong, còn rất ga-lăng kéo cửa cho Tô Nham.

Khi Tô Nham bước vào mới thấy Cố Diễn Sinh, thái độ của cô ta rất lạnh nhạt, chỉ liếc qua Cố Diễn Sinh một cái rồi ngồi xuống phía sau cô. Lộ Tùng Quang mua hai cốc cà phê quen thuộc, sau đó không nhìn Cố Diễn Sinh thêm lần nào nữa, anh coi như không hề quen biết cô. Sau cùng Cố Diễn Sinh chặn đường anh, cô bật dậy khỏi chỗ ngồi đứng trước mặt Lộ Tùng Quang nhưng không nói lời nào. Cố Diễn Sinh chỉ cao ngang vai Lộ Tùng Quang nhưng cô đang nhìn thẳng vào mắt anh, trong ánh mắt toát lên vẻ hết sức bất ngờ. Cô không tin, thậm chí không thể nghĩ ra bất cứ lý do nào mà Lộ Tùng Quang và Tô Nham quen biết nhau. Cả hai nhìn nhau trong im lặng, Lộ Tùng Quang cũng không nói gì, chỉ nhếch mép cười, một điệu cười xa lạ rồi cất bước tránh khỏi Cố Diễn Sinh song không ngờ cô ngoan cố giữ anh lại.

“Xin nhường đường một chút!” Lộ Tùng Quang mở lời nhưng vừa dứt câu anh đã quay người định đi sang hướng khác.

“Lộ Tùng Quang!” Cố Diễn Sinh níu chặt gấu áo anh.

Lộ Tùng Quang cao ngang Diệp Túc Bắc, muốn nói chuyện với anh cô phải ngửa mặt lên, trước đây cô chưa từng cảm thấy anh cao như vậy. Bởi anh thường cúi xuống thấp sợ không nghe rõ những lời cô nói, nhưng lúc này dù cô đã hét lên song anh vẫn đứng thẳng người. Lộ Tùng Quang chỉ cười nhếch mép, ánh mắt vẫn không có gì thay đổi. Cố Diễn Sinh vô cùng kinh ngạc, không biết một năm qua cô ở xa rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với anh.

Lộ Tùng Quang quay người lại, vẫn đứng thẳng, lối đi nhỏ trong cửa hàng bị hai người chặn ngang. Giọng anh trầm ấm như xưa nhưng thái độ lại khiến người ta cảm thấy vô cùng xa lạ. Anh hơi cúi đầu hỏi gằn, “Có việc gì sao?”

Cố Diễn Sinh bỗng ngẩn người khi nghe anh hỏi.

Đúng vậy! Rốt cuộc cô có việc gì? Tại sao giữ anh lại? Lộ Tùng Quang cũng chẳng là gì của cô, anh yêu ai thì có liên quan gì tới cô? Hơn nữa Tô Nham cũng chưa kết hôn, họ có yêu nhau cũng đâu vi phạm đạo đức. Cô ghét Tô Nham nhưng đâu có tư cách gì chỉ trích cô ta.

Cố Diễn Sinh nuốt nước bọt, khó khăn lắm mới mở được lời, “Tại sao? Tại sao anh lại ở bên cô ấy?” Mắt cô vẫn nhìn chằm chằm Lộ Tùng Quang không chớp và không dám tin rằng đây là sự thật.

Lộ Tùng Quang không ngạc nhiên cũng chẳng kinh ngạc, đôi mắt anh nhìn vào nơi xa xăm hỏi lại cô, “Giờ em lấy tư cách là bạn gái cũ của tôi, là vợ của Diệp Túc Bắc hay là bạn của Lục Giang Thần để hỏi tôi?”

Cố Diễn Sinh chợt thấy đắng trong họng, cô cũng không hiểu tại sao mình lại cảm thấy đau lòng đến vậy. Người làm tổn thương anh là cô, giờ cô có tư cách gì hỏi anh? Nhưng không hiểu sao cô luôn hy vọng anh và Tô Nham đừng đến với nhau. Nếu là người con gái khác chắc Cố Diễn Sinh đã vui vẻ trêu đùa anh nhưng đó lại là Tô Nham, cô không thể chấp nhận được điều này.

“Cô ta không tốt!” Cố Diễn Sinh nhìn thẳng vào mắt anh, “Anh cần biết thân phận của cô ta.”

“Thân phận cô ấy thế nào? Trong mắt tôi cô ấy chỉ là một người con gái. Một người con gái đã sinh ra một đứa con nhưng không được hoan nghênh, không được thừa nhận.”

“Cô ta tự gây ra thì phải tự chịu.” Cố Diễn Sinh cũng không hiểu tại sao mình lại nói ra những lời lạnh lùng tới vậy, nhưng cô không thể chấp nhận việc người đàn ông thứ ba bên cạnh cô lại đến với Tô Nham. Trên thế gian này có bao nhiêu người con gái tại sao những người đàn ông bên cạnh cô ai cũng có quan hệ với cô gái kia? Cô không muốn thừa nhận sức ảnh hưởng của cô gái đó nhưng cô ta luôn xuất hiện trong lúc cô không thể ngờ tới.

Lộ Tùng Quang cười nhạt, ánh mắt anh nhìn cô chẳng chút tình cảm, đôi mắt anh đen láy gần như không nhìn thấy đáy, “Quả nhiên ở nhà đó lâu rồi, cũng biến thành máu lạnh rồi.”

Cố Diễn Sinh không bận tâm tới ẩn ý trong câu nói của anh, mà bướng bỉnh nói thẳng, “Thế gian này có bao nhiêu người con gái anh chọn ai cũng được, cô ta không hợp với anh.”

“Từ nhỏ tới giờ tôi đã lựa chọn rất nhiều thứ nhưng không có được thứ nào. Đối với em, cô ấy không hợp với tôi nhưng cô ấy đã chọn tôi và tôi cảm thấy hợp với mình.”

“Anh…” Cố Diễn Sinh giận tới mức không thể nói thành lời.

Lúc này Tô Nham vẫn với điệu bộ lả lướt bước tới chỗ hai người, cô ta nở nụ cười tươi tắn trên khuôn mặt xinh đẹp rồi tự nhiên tiến tới chào hỏi Cố Diễn Sinh, “Lâu rồi không gặp!”

Cố Diễn Sinh chẳng thèm nhìn cô ta lấy một cái, chỉ nhìn chăm chăm Lộ Tùng Quang. Tô Nham không quan tâm tới thái độ lạnh lùng của cô, chỉ nhún vai nói với Cố Diễn Sinh, “Tôi nghĩ có thể cô hiểu nhầm. Thực tế tôi và Lộ Tùng Quang chỉ đơn thuần là bạn bè.”

Tô Nham xinh tươi nhoẻn một nụ cười, vỗ vào vai Lộ Tùng Quang rồi nói với giọng giận dỗi, “Quan hệ giữa anh và Cố tiểu thư thế nào đó là việc của hai người, đừng mang em ra làm bình phong, con em đã mấy tuổi rồi, không được mang nó ra làm trò cười.”

Cố Diễn Sinh không để ý những lời Tô Nham vừa nói, chỉ lạnh lùng mắng, “Tránh ra! Chưa tới lượt cô nói xen vào!”

Mắt Cố Diễn Sinh vẫn không rời khỏi Lộ Tùng Quang, chân mày anh đen như mực, sắc mặt vẫn lạnh như băng. Cố Diễn Sinh chau mày và rít lên qua kẽ răng, “Tại sao anh lại làm như vậy?”

Lộ Tùng Quang nhìn ra xa, giọng nói vẫn rất lạnh lùng, “Đâu liên quan gì tới em?”

Nghe câu nói này của anh Cố Diễn Sinh thất vọng hoàn toàn. Cô giận dữ cầm lấy túi xách lách qua người Tô Nham lao thẳng ra cửa.

Cố Diễn Sinh không nổi giận với việc Tùng Quang quen Tô Nham, mà cô giận dữ với ánh mắt như không hề quen biết của anh.

Cô đi rất nhanh, đầu nóng như lửa đốt, lúc này chỉ có tiếng gió vù vù bên tai. Người đi kẻ lại tứ phía khiến cô cảm thấy rất khó chịu. Trước đây cô tin tưởng Lộ Tùng Quang nhất, giờ anh biến thành một người xa lạ. Lúc này cô cảm thấy vô cùng thất vọng, như có một thứ gì đó đang quay lưng lại với ký ức khiến cô không thể chấp nhận nổi. Đi chưa được bao xa cô bỗng dưng ngừng lại, phía trước là con đường với dòng xe xuôi ngược như thoi, tín hiệu đèn đường không ngừng biến đổi, tất cả đều có trật tự không rối loạn, chỉ có cô là bất thường.

Lộ Tùng Quang là do cô bỏ, anh ấy chọn ai thì liên quan gì tới cô. Dù anh có làm ra vẻ không quen biết cô thì cô cũng có tư cách gì để nổi giận?

Nghĩ như vậy cô cảm thấy hơi thở dễ chịu hơn, bước chân cũng dần ổn định lại.

Tuy cô rất tiếc đã mất đi một người bạn tin cậy, nhưng người ta cũng không thể cứ ôm mãi hình bóng của cô, gọi lúc nào là có mặt lúc đó. Nếu chỉ là bạn bè thông thường cô cũng đâu có tư cách hạn chế quyền tự do kết bạn của người ta. Cái tính tự cho mình đúng, tự cho mình là ưu việt đã hình thành trong cô từ khi nào vậy?

Cô bỗng tự cười nhạo chính mình. Nhớ lại hành động trẻ con của cô ban nãy, không chỉ cảm thấy mình thật kỳ lạ mà còn rất tham lam, lẽ nào tất cả mọi người đều phải vây xung quanh cô?

* * *

Lộ Tùng Quang ngồi bên cửa sổ quán cà phê Starbucks nhìn theo bóng Cố Diễn Sinh nhanh chóng rời đi, trầm mặc hồi lâu. Ánh nắng rọi theo, phủ lên người cô một màu vàng óng. Ban đầu cô đi rất nhanh nhưng chưa được bao xa đột nhiên dừng lại. Không biết nghĩ tới điều gì mà bỗng nhiên cô cười, nụ cười hòa lẫn với ánh nắng khiến Lộ Tùng Quang rất chói mắt.

Tim anh nhói đau nhưng không còn cách lựa chọn nào khác, giờ coi như không quen biết sẽ tốt cho cả cô và anh. Sau này mỗi người đều đứng ở một bên chiến tuyến, anh sẽ không vì cô mà dao động nữa.

Tô Nham ngồi bên cạnh thấy đôi mắt quyến luyến không rời của anh bật cười nhạt, giọng hơi châm biếm, “Đã không đành lòng còn nói những lời tổn thương người ta làm gì?”

Sắc mặt của Lộ Tùng Quang lạnh băng khác hẳn vừa rồi, anh trả lời Tô Nham, “Việc này cũng đâu có liên quan tới cô?”

Tô Nham cười nói, “Sao thế? Anh lật mặt không nhận người nữa hả? Xem ra người nhà họ Diệp đều như vậy.”

Vậy ư? Vậy tại sao cô lại tin tưởng tôi? Lộ Tùng Quang nhếch miệng cười thâm hiểm, “Cùng ngồi trên một con thuyền, ai buông tay thì thuyền cũng lật. Cô là người thông minh, không cần tôi phải nhắc.”

Tô Nham tức tối cúi mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cùng lúc này điện thoại trong tay Cố Diễn Sinh đang đứng bên đường bỗng vang lên. Cảm giác bất an đang chạy dọc sống lưng, cô lơ đễnh bấm máy nghe. Giọng nói hốt hoảng của bà Diệp truyền tới, giọng bà lạc hẳn không còn bình tĩnh như thường ngày nữa. Cố Diễn Sinh đứng như trời trồng chỉ nghe thấy tiếng bà Diệp nói gấp gáp, “Diễn Sinh! Con tới bệnh viện ngay, Tích Triều vừa bị sốt vừa bị đi ngoài!”