Chương 46

Bạch Bạch nửa đêm tỉnh lại, phát hiện cả người mình bị bao trong thân thể và cánh tay Mặc Yểm, trở mình cũng không dễ dàng, khó trách ngủ không được ngon! Vì vậy động động chân tay muốn bò ra, nàng vừa động, Mặc Yểm liền tỉnh. “Tại sao không ngoan ngoãn ngủ?” Mặc Yểm bất mãn, ngữ khí tự nhiên cũng có chút bất thiện.

Bạch Bạch co rụt cổ nói: “Ngươi đè nặng ta, ta khó chịu!”

Mặc Yểm phẫn nộ nói: “Khi luyện phương pháp song tu không phải ta cũng thường xuyên đè nặng ngươi sao? Ngươi rõ ràng rất vui vẻ cơ mà!”

Bạch Bạch nghe được hai chữ “song tu”, thân thể rõ ràng thoáng run rẩy, lập tức cứng ngắc. Mặc Yểm phát hiện nàng không ổn, lại cảm thấy có chút đau lòng, không còn tiếp tục chủ đề, buông cánh tay ra, ôm người nàng chuyển đến bên gối.

Một bên trợn mắt nói lời bịa đặt: “Vừa rồi nàng uống rượu, say khướt, níu lấy ta không tha.”

“A?” Bạch Bạch vẻ mặt mờ mịt, nhìn thì biết là đã quên tiệt hết chuyện xảy ra khi say rượu, Mặc Yểm nhìn bộ dạng thanh thuần vô tội kia mà thấy buồn bực vô cùng.

Bầu không khí chó má! Sau khi say rượu loạn tính chó má! Đối phó với loại hồ ly ngu xuẩn không hiểu phong tình này thì nên dùng biện pháp trực tiếp, dù sao nàng cũng rất dễ bị lừa.

Bạch Bạch không biết trong lòng của hắn thay đổi chủ ý, nghe hắn nhắc tới rượu, xem xét sắc trời ngoài cửa sổ, không khỏi “A” một tiếng. Nguy rồi nguy rồi, chính mình lại ngủ đến hiện giờ, Bích Bích chờ nhất định cực kỳ tức giận! Mặc Yểm đã trở về, muốn trộm rượu là tuyệt đối không có khả năng! Làm sao bây giờ?

Bạch Bạch nhìn Mặc Yểm, lại nghĩ tới Bích Bích mà tức giận thì có thể so sánh với pháo trúc hỏa lực, rốt cục quyết định, chủ động nhảy đến trên ngực Mặc Yểm, nằm sấp trước mặt, vẻ mặt chờ mong hỏi dò: “Ngươi có thể đáp ứng ta một việc không?”

“Việc gì?” Mặc Yểm trả lời mà lòng không yên, trong đầu hắn bây giờ đều đầy chủ ý như thế nào ăn tươi được tiểu hồ ly, thầm nghĩ: Ngươi biến thành tiểu mỹ nhân theo ta luyện phương pháp song tu, đừng nói một việc, mười việc, trăm việc ta đều đáp ứng ngươi! Nhưng mà bây giờ tiểu hồ ly nghe đến song tu thì lông dựng đứng lên, đành phải chậm rãi an ủi vậy.

Hắn đã rất hối hận, lúc trước tại sao phải vì đứa U Lan tiên tử rõ ràng không tốt kia mà làm tổn thương lòng Bạch Bạch. Nếu như không có một ít sự việc xen giữa, Bạch Bạch sẽ không bị con hồ ly tinh đực kia lừa gạt, càng sẽ không thiếu chút nữa bị lừa sắc!

Mình cũng sẽ không nổi giận với nàng, dọa nàng chạy mất. Bạch Bạch cũng không đơn thân chịu hết thiên kiếp lại bị thợ săn bắn thành trọng thương. Hiện giờ cũng không khiến cho chính mình nhỏ dãi ba thước thèm thuồng, mà lại cố tình không ăn được.

Kỳ thật cũng không phải không ăn được. Nếu hắn cương quyết muốn, tiểu hồ ly hoàn toàn không có khả năng chống cự, nhưng hắn không nỡ, tiểu hồ ly đã bị thương tổn quá lớn. hơn nữa bởi vì không thoát được quan hệ với hắn, nàng đã từng tin tưởng hắn như vậy, không hề đề phòng chút nào với hắn, mặc hắn ta cần ta cứ lấy, nhưng mà hắn lại không thể bảo vệ nàng được tốt, khiến cho cả thể xác và tinh thần nàng bị tổn thương.

Đến hôm nay, hắn sao có thể nhẫn tâm vì nhất thời vui thích mà khiến nàng sợ hãi thương tâm được?

Có lẽ nuôi sủng vật gây nghiện, hắn thật sự đã quen có con vật nhỏ ôn hoà đáng yêu làm bạn bên cạnh như vậy, đã lâu hắn không chạm qua bất kỳ một người đàn bà nào. Nàng tinh khiết giống như tờ giấy trắng, hết thảy đều mở ra đặt trước mặt hắn, thậm chí không biết cần phải phòng bị.