Chương 46 – Chung một nấm mồ

Chỉ còn hơn hai chục mét nữa là tới biệt thự của Tần Hoài. Vẫn mái ngói đỏ tươi, vẫn hàng cây hoa hồng được xén tỉa, thậm chí có cả tiếng piano từ trong nhà vọng ra, nhưng không hiểu sao cô có cảm giác như một kiếp người vừa trôi qua.

Còn nhớ Phương Văn Đông đưa cô vào đây lần đầu, cô thấp thỏm, cảnh giác vì sẵn thành kiến với Tần Hoài, nhưng cô không hề có linh cảm mình sẽ từ vai trò khán giả xem kịch biến thành diễn viên để rồi rung động đớn đau vì tình.

Thậm chí còn phải cắt tóc ngắn và hãi hùng nữa.

Cô không thể nói rõ tại sao mình lại muốn gặp Tần Hoài. Khỏi cần Đào Tử nhắc nhở, cô đã quyết ý dứt khoát rời anh ta rồi. Có lẽ là vì muốn gặp Tần Mạt lần cuối, hoặc là vì cô còn có vài lời không muốn mãi mãi chôn sâu trong đáy lòng.

Ánh chiều ta kéo bóng cô trải rất dài, cô chần chừ đứng trước cửa vì bản nhạc đang vang lên trong phòng – khúc “Nhạc buồn” của Chopin – nó từng là nhạc chuông di động của Tần Hoài khi cô gặp anh lần đầu. Chuyện trôi qua dường như đã quá lâu.

Cửa khép hờ.

Một cô gái đang chơi đàn. Cô không búi tóc lên cao như trước kia, suối tóc cô dài trải xuống bờ vai, thỏa sức tung bay bởi làn gió hồ thổi vào qua ô cửa sổ hướng tây, nét mặt và cõi lòng cô đều đang se lạnh.

Na Lan tưởng tượng mình nhẹ chân bước vào êm như chân mèo, thế mà tiếng đàn vẫn đột ngột dừng lại. Tư Không Tình ngẩng nhìn, nét bi thương xa vắng vẫn không nguôi trong ánh mắt.

“Tôi vẫn đang chờ cô.” Tư Không Tình buồn bã nói.

Na Lan không mong như thế, cô hơi ngạc nhiên, nói: “Cô biết tôi sẽ đến hay sao? Tôi… thực tình không muốn xen vào hai người… tôi có vài điều… muốn chấm dứt với anh ấy.”

Tư Không Tình cười chua chát: “Chấm dứt? Cô nói đùa gì thế? “Tôi” mới là người đến để chấm dứt với anh ấy. Thực ra, cô, tôi và anh ấy đều biết rõ, cô mới là người thuộc về anh ấy…”

Na Lan cũng cười chua chát: “Cô nói đùa thì có! Tôi rất hối hận vì không nghe Ninh Vũ Hân khuyên nhủ…”

“Rằng hãy tránh xa anh ấy, càng xa càng tốt?” Chẳng rõ Tư Không Tình khi lên mạng chat có viết câu này không?

Na Lan gật đầu.

“Có lẽ tại chỉ số EQ (1) của tôi thấp, hoặc tại tôi đọc quá nhiều tiểu thuyết của Tần Hoài, lúc này tôi vẫn cho rằng nếu anh ấy yêu cô sâu sắc, cô cũng yêu anh ấy sâu sắc, thì hai người nên gắn bó với nhau, hoàng tử và công chúa mãi mãi không nên xa nhau.”

“Đó chỉ là chuyện trong tiểu thuyết, trong truyện cổ tích mà thôi. Huống chi, tôi và anh ấy chỉ…”

“Anh ấy đã yêu cô thật. Tôi biết anh ấy chưa bao giờ yêu Ninh Vũ Hân, cũng vì thế mà Ninh Vũ Hân rất hận, rồi viết blog làm ầm lên. Tôi đoán, cũng có thể cô ấy vì muốn cản trở quan hệ giữa Tần Hoài chưa bao giờ thật sự yêu tôi cả. Sau Quảng Diệc Tuệ, anh ấy chỉ yêu mình cô… không chỉ vì cô và Diệc Tuệ có những nét hao hao, mà là vì anh ấy yêu chính con người cô. Đáng buồn là, chỉ có người luôn sớm chiều ở bên anh ấy là tôi, nhận ra điều đó.” Giọng Tư Không Tình đầy bất lực. Chữ Tình, đôi khi thật oái oăm! Nếu là người khác, khi biết cha mình và Tần Hoài có khúc mắc nặng nề như thé thì họ sẽ không bao giờ lai vãng đến đây nữa. Hiển nhiên là Tư Không Tình không sao quên được Tần Hoài.