Chương 46: Đến lúc phải mạnh mẽ (p2)

“Cái gì? Kết hợp hai nước Violetsun và Redmoon lại với nhau ư?”

Mika ngạc nhiên lên tiếng.

“Kết hợp? Điều này là không thể!”

Miki gật gù nhìn Mika. Thấy vậy Chiro liền giải thích.

“Tôi biết, nhưng tôi vẫn có cách của tôi.”

“Cách gì?”

“Đưa Kin làm vua!”

“Hả? Làm sao có thể! Còn cái tên Sky đó thì sao? Cả lão già ham ngôi vị

Robert đó nữa.”

Nhấp một ngụm trà Chiro thong thả giải thích.

“Sky không phải là con ruột của Robert theo đúng quy tắc thì Kin mới là người thừa hưởng dòng máu Stomwindy. Đất nước Redmoon này đang loạn lạc. Và cũng không hẳn là ai cũng ghét người Violetsun tất cả đều nằm dưới sự điều khiển của tầng lớp quý tộc.”

“Vậy ý của công nương tức là ta phải làm cho người dân Redmoon đặt niềm tin vào ta? Nhưng làm sao để cho mọi người tin tưởng Kin đây?”

“Elena! Người viết cho tờ báo Redworl, một tờ báo nổi tiếng ở đây. Chỉ cần thuyết phục bà ta đưa thông tin này lên trang báo là cả đất nước sẽ biết.”

“Nhưng làm sao để thuyết phục bà ta? Nghe nói bà ta rất lập dị!”

“Rồi ta sẽ có cách. Mika, Miki hai người từng là trộm đúng không? Hãy cướp đồ của người giàu chia cho người nghèo tạo được một phần lòng tin.”

“Vâng thưa công nương.”

Cả hai cúi đầu hành lễ. Chiro thoáng cười rồi quay sang Akira và Yamada.

“Chuẩn bị xe đến nhà Elena.”

“Rõ!”

Chiro gật đầu rồi bỏ đi. Cô không thể để tình cảm chi phối được nữa. Violetsun cần cô vì vậy cô phải cứu nó, bằng bất cứ giá nào!

****

“Chà, không ngờ gặp công nương Chiro – Sakura ở đây.”

Người phụ nữ có làn da trắng bệch mỉm cười nhìn Chiro.

“Hôm nay tôi có việc đến nhờ bà.”

Chiro vẫn duy trì vẻ mặt lãnh đạm.

“Cô không sợ tôi báo cho đức vua à?”

“Bà sẽ không làm vậy!”

“Được rồi, mau vào đi tôi sắp chết lạnh rồi.”

Elena nghiêng người để cho Chiro bước vào. Vừa bước vào trong cô đã đánh giá căn nhà. Quả là người yêu đồ cổ! Nhà người phụ nữ này lưu giữ cả đống đồ từ thời xa xưa.

“Còn có đồ của tổ tiên gia tộc cô đấy.”

Elena mỉm cười rồi cầm ra một mũi tên đã cũ.

“Đây là…”

“Là mũi tên đã bắn công chúa Chihiro. Nghe nói cô ta cũng có màu mắt giống cô và là trái tim màu đỏ thẫm.”

“Vậy sao!”

Chiro cụp mắt nhìn mũi tên.

“Nhưng tôi biết cô không giống cô ấy. Công chúa Chihiro vì tình yêu mà bỏ đất nước còn cô khác. Cô sẵn sàng hi sinh mọi thứ vì đất nước của mình.”

“Bà biết nhiều nhỉ.”

“Tôi là Elena mà. Vậy cô muốn nhờ tôi việc gì?”

Elena vẫn duy trì nụ cười tay cầm tách trà lên uống.

“Tôi muốn nhờ bà đăng một bài báo, về hoàng tử Sky.”

“Hoàng tử Sky? Cậu ta có gì để phê phán sao?”

“Về thân phận của anh ấy!”

“Ồ nghe thú vị đấy tuy nhiên Elena tôi làm việc luôn có cái giá phải mất.”

“Bà muốn bao nhiêu tiền?”

“Tiền ư? Cô coi thường tôi quá. Tôi muốn lấy một món đồ tôi chưa có!”

Elena đảo mắt nhìn Chiro. Tầm mắt liền dừng lại trên chiếc vòng cổ của cô. Như hiểu ý bà ta, Chiro tháo chiếc vòng ra rồi giơ trước mặt bà.

“Bà muốn cái này?”

“Đây là món đồ ta còn thiếu duy nhất. Chà thiết kế thật tinh sảo.”

“Không được, đây là bảo vật của công nương.”

Akira lạnh lùng lên tiếng tay để sẵn lên khẩu súng trên hông.

“Tiếc nhỉ, vậy ta không giúp được cô rồi.”

Elena vờ tỏ ra thất vọng.

“Được tôi đồng ý!”

“Công nương!”

“Akira, vận mệnh Violetsun quan trọng hơn!”

Chiro khẽ quát. Akira nhanh chóng lui lại phía sau. Elena mỉm cười nhận lấy chiếc vòng khẽ suýt xoa.

“Thật là đẹp! Được tôi sẽ giúp cô!”

“Thành giao!”

Chiro mỉm cười gật đầu. Cô biết món đồ đó rất quan trọng với cô nhưng trong giờ phút đó cô phải vứt bỏ mọi thứ để cứu đất nước của mình. Dù cô có giống vị công chúa Chihiro đó nhưng cô không phải là cô ấy! Mãi mãi không phải!

****

“Tôi đã hoàn thành xong bài báo rồi vừa nãy cũng đã gửi cho tòa soạn. Cô yên tâm thưa công nương, ngày mai nó sẽ ở trang đầu. Dù sao cũng phải cảm ơn món đồ của cô nó thật đẹp!”

Elena mỉm cười vuốt ve chiếc vòng cổ. Đây thật là một món quà quý! Bà ngắt máy rồi đến bàn trang điểm chuẩn bị đeo chiếc vòng.

Cạnh.

Một tiếng động vang lên khiến Elena giật mình quay đầu lại.

“Hoàng tử… Sky?”

Bà trợn mắt nhìn người con trai trước mặt đôi mắt màu đỏ ánh lên tia nguy hiểm.

“Sao cậu lại ở đây? Chỗ này có gì có gì khiến cậu thích thú vậy?”

Cố trấn tĩnh bản thân, bà nở một nụ cười kiêu ngạo như mọi khi.

“Tôi chỉ muốn xem… bài báo của tôi thôi.”

“Ha ha, làm gì có bài báo nào về cậu! Tôi không có diễm phúc viết về cậu đâu.”

“Vậy sao?” – Sky mỉm cười giơ khẩu súng ra trước mặt Elena. – “Tôi nghĩ là có đấy!”

“S… sao cậu biết?”

“Cái này không quan trọng! Bà chỉ cần biết bà sắp chết rồi!”

“Làm ơn tha… hự.”

Lời nói chưa dứt Sky đã nổ súng bắn thẳng vào ngực bà ta. Elena trừng mắt nhìn người thiếu niên trước mặt rồi ngã xuống vũng máu.

“Sky, vậy còn bài báo?”

Maria xuất hiện sau cánh cửa nhìn chằm chằm anh.

“Để nguyên đấy! Chúng ta mau đi.”

Anh lên tiếng rồi cầm lấy chiếc vòng trên tay bà ta. Anh nợ Chiro rất nhiều! Còn chiếc vòng này mãi mãi không hợp với bà ta, nó chỉ hợp với người con gái duy nhất!

“Em thật ngốc, có thể đánh đổi mọi thứ vì đất nước của mình!”

*****

Sáng hôm sau bài báo được đưa ra đã làm chấn động cả đất nước Redmoon. Dân chúng chia thành hai phe, một là tiến cử Kin còn hai là bảo vệ Sky. Trong khi đó, Mika và Miki luôn tạo được tiếng vang về tin đồn người công nương dòng họ Sakura muốn giải thoát cho dân chúng. Tình hình đất nước càng ngày càng trở nên căng thẳng.

“Đáng ghét! Vì sao lũ người Violetsun có thể biết được bí mật này cơ chứ!” – Wendy tức giận đập mạnh tờ báo xuống bàn lạnh lùng ra lệnh cho đám lính. – “Mau đốt tòa báo đó đi! Còn nữa, tiêu hủy toàn bộ số báo đó!”

“Mẹ làm thế chỉ khiến dân chúng thêm nghi ngờ thôi.”

Sky dựa lưng vào từng nhìn người phụ nữ vì tức giận mà đỏ bừng mặt.

“Con im đi! Con biết nó sẽ ảnh hưởng thế nào đến mong muốn của con không?”

“Mong muốn của con ư? Hay là của mẹ?”

Sky đút tay vào túi quay lưng bỏ đi.Wendy trợn mắt. Nó đã thay đổi! Nó không còn ngoan ngoãn nghe theo lời bà như một con rối nữa! Vì con bé đó mà nó dám làm phản. Bà không thể tha thứ cho con ranh đó! Chỉ khi bà giết chết nó,Sky mới quay trở lại làm con rối của bà.

“Chiro – Sakura! Mày phải chết.”

Wendy rít lên. Ánh mắt bà trở nên thâm hiểm hằn rõ từng tia máu.

“Chà, hoàng hậu cao quý mà cũng có lúc như thế này ư?”

Một tiếng cười khúc khích vang lên.

“Ai?”

“Xin chào nữ hoàng Wendy à không tôi phải gọi là mẹ kế chứ!”

Từ trong bóng đêm, một cô gái bước ra, má phải bị dán một lớp băng dày.

“Ngươi là… Meri – Piper? Con gái của Tony và người đàn bà đó!”

“Đúng vậy, tôi sẽ giúp bà giết chết cô ta nhưng đổi lại… bà phải tác thành cho chị tôi và anh Sky.”

“Được thôi! Chỉ cần Sky nghe lời ta như cũ.”

*****

“Cái gì? Elena bị giết?”

Mika ngạc nhiên nhìn Akira. Cậu bịt tay lại khẽ nhắc nhở.

“Cô nói nhỏ đi được không?”

“Chuyện này là sao?”

Chiro bình thản lên tiếng.

“Là bị súng bắn! Tuy nhiên tờ báo vẫn được phát hành hiện tại đang xảy ra hỗn loạn.”

“Yamada, Akira giải quyết vụ Elena đi! Còn Mika, Miki chúng ta sẽ đi gặp dân chúng.”

“Rõ!”

Thành phố Redmoon nổi tiếng thịnh vượng giờ đây đang hỗn loạn khi người dân hai bên bắt đầu gây chiến.

“Công nương, liệu có nguy hiểm không?”

Mika lo lắng liếc nhìn Chiro liên tục.

“Không thử sao ta biết!”

Cô nhìn thẳng về phía trước tiếng bước chân vẫn vang lên đều đều. Đây là thời khắc quyết định vận mệnh của cô và đất nước Violetsun.

“Chúng tôi cần gặp hoàng tử Sky! Chúng tôi muốn biết rằng liệu ngài có thực sự là con của người đàn ông khác không!”

“Hoàng tử Kin đâu! Chúng tôi luôn ủng hộ người!”

“Liệu vị công nương đó có làm như những gì đã hứa không?”

Đám dân chúng nhốn nháo lần lượt đặt ra hàng ngàn câu hỏi.

“Đương nhiên là có! Chiro – Sakura, tôi đâu phải loại người thất hứa như đám quý tộc đó!”

Một giọng nói vang lên giữa đám đông khiến tất cả kinh ngạc quay sang nhìn chủ nhân của giọng nói. Dưới mũ lưỡi trai nụ cười của Chiro trở nên thật thần bí. Cô bước từng bước lên đầu rồi nói tiếp:

“Chịu cực khổ dưới sự thống trị của tầng lớp quý tộc. Nghiêm cấm người ngoại quốc! Không giao thương với bên ngoài. Đó là điều mọi người muốn sao?”

Vù… vù.

Chiếc mũ bay xuống đất rơi trên nền tuyết lạnh. Mái tóc nâu trà tung bay trong gió đôi mắt màu lục bảo đầy kiên định.

“Cô ấy là Chiro – Sakura, vị công nương đồn đại ấy sao?”

“Cô ấy là người đã giải phóng Violetsun?”

“Cô ta đẹp thật!”

“Liệu cô ấy có giúp được chúng ta không?”

Chiro nhìn dân chúng đang xôn xao về mình. Ngạc nhiên có, vui mừng có, hạnh phúc có tuy nhiên ghen ghét cũng có. Một người phụ nữ từ trong đám đông bước ra cúi đầu trước cô.

“Tôi là Valisa và cũng là con lai giữa người Violetsun và Redmoon. Tôi chờ ngày này lâu rồi.”

“Đúng vậy, chúng ta chẳng phải đều có chung dòng máu hay sao! Tất cả người dân Violetsun và Redmoon đều có màu máu là đỏ tươi! Cớ sao chúng ta lại chém giết lẫn nhau!”

Mọi người đồng tình lên tiếng. Nhưng số còn lại bắt đầu tỏ ra nghi ngờ.

“Sao chúng tôi tin cô được! Nếu cô muốn cướp ngôi thì sao? Và cô cũng đâu phải vua ở đây!”

“Đúng vậy, chúng tôi chỉ tin hoàng tử Kin thôi!”

“Đừng làm loạn!”

Mika và Miki liền lên tiếng mắt đầy cảnh giác.

Chiro cắn răng trầm tư. Bây giờ còn chẳng biết Kin ở đâu làm sao cô có thể chứng minh để họ tin tưởng mình được.

“Nếu cô không thể thì mau đi đi! Về cái nước Violetsun của cô mà bày đặt!”

“Nếu như tôi có thể?”

Một giọng nói vang lên khiến Chiro giật mình. Cô ngạc nhiên nhìn người thiếu niên trước mặt mình.

“K… Kin?”