Chương 46 – Được thôi

Giang Nhân Ly đúng là một người rảnh rỗi. Cho nên bây giờ cô lại bị Giang Thánh Minh gọi về nhà. Có lẽ toàn bộ thế giới này đều đã biết cô chính là một người nhàn nhã.

Diệp Tư Đình đã trở về, mua rất nhiều quà. Đương nhiên có cả phần cho Giang Nhân Ly.

Cô ta đưa cho Giang Nhân Ly một sợi dây chuyền: “Thích không?”

Giang Nhân Ly nhìn sợi dây chuyền không nói gì, nhưng Diệp Tư Đình chau mày: “Mạc phu nhân không vui sao? Đây là do em và Mạc tổng cùng nhau chọn đấy. Anh ấy không phải cũng mua cho chị một chiếc vòng tay sao? Sợi dây chuyền này phối hợp cũng chiếc vòng tay kia rất đẹp đấy.”

Giang Nhân Ly đã hiểu. Tặng quà là giả, chọc giận cô mới là thật.

Bạch Thanh Hà kéo tay Diệp Tư Đình, “Tư Đình sao cứ gọi Mạc phu nhân thế? Nghe rất xa lạ. Con gọi chị đi.”

Giang Thánh Minh cũng gật đầu.

Diệp Tư Đình liên tục lắc đầu, “Mẹ nuôi, ba nuôi, con mỗi ngày đều phải đối mặt Mạc tổng, nên đã quen như vậy rồi.”

Giang Nhân Ly đánh giá sợi dây chuyền, trong lòng thầm nghĩ, Diệp Tư Đình cô ta đâu phải là quen. Chỉ là nếu như gọi cô là chị, thì chẳng phải Mạc Tu Lăng nghiễm nhiên sẽ là anh rể cô ta hay sao? Như vậy đâu phải là ý muốn của cô ta.

Bạch Thanh Hà yêu thương nhìn Diệp Tư Đình, “Đi công tác mới vài ngày, mà đã gầy nhiều như vậy, ở lại đây vài ngày để mẹ tẩm bổ cho con.” Bà ta đảo mắt nhìn Giang Nhân Ly, “Phụ nữ muốn tốt không những không được để bản thân mình khổ cực, hơn nữa còn phải biết hưởng thụ cuộc sống. Nhân Ly, con hình như gần đây béo lên đấy.”

Việc này càng khiến Giang Nhân Ly có thêm quyết tâm giảm béo.

Giang Thánh Minh ho khan một chút: “Ba thấy Nhân Ly so với trước đây tốt hơn rất nhiều, có điều vẫn là gầy, vẫn phải ăn nhiều một chút.”

Giang Nhân Ly không đáp lại câu nào. Thực ra hiện tại cô cũng không béo, chỉ là do mọi người nhìn quen mắt cô không da thịt như trước đây cho nên bây giờ mới có cảm giác cô béo lên. Chính cô cũng cảm thấy phiền muộn.

Diệp Tư Đình kéo Bạch Thanh Hà, “Mẹ nuôi, có cơ hội chúng ta cũng đi Hồng Kông chơi đi, ở đó có rất nhiều thứ hay. Con ở đó mấy ngày đều họp hành, buồn muốn chết. May mà sau đó Mạc tổng đưa con ra ngoài dạo phố. Buồn chán mấy hôm tiêu tan hết cả. Ở đó hàng hóa đều là hàng công ty, mà lại còn rất re. Chúng con ăn rất nhiều đồ ăn vặt, mua rất nhiều thứ. Đến cuối cùng lúc quay về hay tay đều mang rất nhiều đồ, mọi người đi trên đường đều kỳ quái nhìn chúng con.”

Nói xong, Diệp Tư Đình còn cười rộ lên.

Bạch Thanh Hà dường như rất hứng thú, “Tốt vậy sao, nếu có cơ hội đúng là nên đi.”

Diệp Tư Đình gật đầu, “Sau này con có thể làm hướng dẫn viên cho cha mẹ, cha nuôi thấy sao?”

“Không tồi.” Giang Thánh Minh phụ họa.

Giang Nhân Ly nhìn bọn họ dáng vẻ tươi cười, thật đúng là một nhà hoàn thuận vui vẻ.

Cô bị giữ lại ăn trưa, mà Diệp Tư Đình cũng ăn xong sau đó mới về công ty. Diệp Tư Đình lái xe, liên tục bấm còi: “Cần tôi tiễn cô một đoạn đường không?”

“Cảm ơn, không cần.”

Diệp Tư Đình nhìn bên ngoài trời nắng: “Cũng đúng, ánh nắng như vậy thì dù có phơi nắng cũng không ảnh hưởng đến làn da.”

Giang Nhân Ly vào trong xe cô ta: “Giang Nhân Đình, rốt cuộc cô muốn gì?”

Diệp Tư Đình lái xe, vẻ mặt đạm nhiên: “Giang Nhân Ly, đúng là tôi đã đánh giá thấp tính nhẫn nại của cô. Như vậy rồi mà cô vẫn bình tĩnh được.”