Chương 46 – Hết

Nhâm Nhiễm hết cách, biết rõ rằng không dễ gì xua đuổi được Trần Hoa, cô đành dọn dẹp chén bát rồi kéo một chiếc ghế ngồi đối diện anh, vào vai một kẻ nhếch nhác, ngán ngẩm trò chuyện.

“Trần Tổng, có chuyện gì muốn nói?”

Trần Hoa rút di động ra, nhấn một phím, âm thanh ầm ầm được phát ra. Nhâm Nhiễm ngơ ngác, những âm thanh có lẽ chẳng bao giờ có ý nghĩa đối với người khác nhưng khi vang vào tai cô, cô nhận ra nó ngay, đó là tiếng sóng đặc trưng ở Song Bình.

Song Bình là một hòn đảo nhỏ tựa bồn địa, đất bốn bề cao trũng ở giữa. Hòn đảo chỉ có một bãi cát dài hẹp, chung quanh toàn những vách núi dựng đứng rất cao và nhấp nhô các hang động lớn nhỏ. Sóng biển ở đấy vỗ vào bờ, cuộn ra rồi dồn dập vỗ ngược trở lại, thoạt nghe thì như tiếng sét đang gầm rú, nhức nhối kinh người. Nhưng một khi đã quen, bạn có thể cảm nhận được tiết tấu của nó, hoàn toàn khác với tiếng sóng vỗ theo từng nhịp dịu dàng ở những nơi khác.

Đã mấy năm, âm thanh này và cả con người đang trước mặt, vẫn luôn khuấy đảo lòng cô, bất kể đi đến một bãi biển nào, cô đều nhớ lại, so sánh…

Cô hoàn toàn không ngờ rằng, khi mọi thứ đã dần phai nhạt, giây này phút này, ở cái phòng chật hẹp sâu trong lục địa này, cô lại nghe được âm thanh đã cách biệt từ lâu.

Tiếng pháo giòn giã bên ngoài cửa sổ bỗng dập tắt sóng biển trong di động, đồng thời cũng khiến Nhâm Nhiễm tỉnh táo trong cơn say, cô ấp úng: “Vậy là, cua được ông mang từ Song Bình về, còn dụng tâm ghi âm tiếng sóng biển cho tôi nghe, Trần Tổng, ông thật có nhã hứng.”

“Hôm qua anh ở Song Bình,” Trần Hoa tắt di động và dựa vào ghế sô pha, “Mãi đến nửa đêm vẫn không ngủ được, anh bước ra bãi biển hút thuốc, đột nhiên rất muốn gọi điện cho em. Khi lấy di động ra mới sực nhớ rằng ở đó không có tín hiệu.”

“Muốn nói với tôi điều gì? Bây giờ ông có thể nói, tôi có thể phối hợp một lúc, vờ như đang nóng lòng chờ điện thoại của ông.”

Khóe miệng Trần Hoa hơi nhếch lên, ẩn sâu một nụ cười, “Anh biết, anh bật em nghe đoạn ghi âm này sẽ bị em chế nhạo, nhưng chẳng sao, anh còn muốn dịu dàng tiếp.”

Nhâm Nhiễm hết lời.

“Nhâm Nhiễm, anh mất ngủ nhiều năm nay. Trước đây em đã biết anh thường ngủ không ngon giấc, đúng không?”

Nhâm Nhiễm cười khô khốc, “Ông muốn hỏi điều gì, chuyện riêng tư của ông tôi thật biết không ít, ví dụ như ông thích khỏa thân khi ngủ, không biết ông còn giữ thói quen này khi sống với các cô bạn gái sau tôi không?”

Kiểu nhạo báng này không hề lay động được anh, anh nhìn cô đăm đăm: “Khoảng thời gian sống bên cạnh em là những ngày tháng anh khốn cùng nhất, nhưng đồng thời cũng là những ngày tháng anh được ngon giấc nhất.”

Nhâm Nhiễm khổ não cúi đầu, nhìn đăm chiêu vào tay mình.

“Thực ra điều anh muốn nói không hề dịu dàng, bước ra bờ biển, anh đột nhiên biết được rằng tại sao suốt những năm qua, anh lại không kìm được phải đến Song Bình vào mỗi dịp tết đến.”

“Mỗi người đều có sở thích của riêng mình, không nhất định phải có lí do, càng không cần thiết phải giải thích với người khác.”

“Em xem, em quyết tâm ngăn cản anh nói tiếp. Dù có sóng điện thoại thì anh cũng tưởng tượng được, em sẽ không hoan nghênh điện thoại của anh. Anh cong lưng suốt đêm bắt thố cua đó rồi bị em từ chối như một thằng ngốc, hệt như lần trước muốn dẫn em đến Song Bình ngắm cảnh hoàn hôn. Những việc này chỉ được xem là lãng mạn vào một thời điểm thích hợp, thời đã qua, cảnh cũng đã xa vời, mọi việc đều trở nên nực cười và phí sức. Dù gì thì trước đây anh chưa từng nỗ lực và phí sức làm cho em điều gì, bây giờ bù lại, có nực cười cũng chẳng sao.”