Chương 46 – Hoàng tử cưỡi ngựa xám

Cuối cùng cũng tới sinh nhật của bà mối.

Mấy ngày trước, Hạ Hà Tịch đã đẩy hết công việc của công ty đi, bắt đầu kỳ nghỉ dài hạn. Bây giờ, cuộc sống hàng ngày của ông Hạ là chạy bộ, lên mạng, ngày đẹp trời thì mang ghế dựa ra ban công uống cà phê, đọc tạp chí… Cô Hạ thì ngược lại, vì gần cuối năm, công ty bắt đầu làm các loại sổ sách nên bận tới tối mày tối mặt.

Cuối tuần, khó khăn lắm bà mối mới đón sinh nhật lần thứ hai mươi lăm được. Cứ tự mãn cho rằng con cáo họ Hạ sẽ hết lòng chuẩn bị cho mình một bữa tiệc. Kết quả là lục tung cả nhà lên cũng không tìm thấy bất cứ thứ gì có thể coi là quà sinh nhật. Mới đầu, bà mối còn tự an ủi bản thân, có lẽ con cáo họ Hạ kia muốn làm mình ngạc nhiên trong ngày sinh nhật này chăng?

Ngày ấy thật sự tới rồi. Bà mối bước từ trên xe xuống với tâm trạng vô cùng hồi hộp. Nhưng khi nhìn thấy nơi Hạ Hà Tịch đưa mình tới là công viên trò chơi, bao nhiêu hồi hộp, chờ mong của cô hoàn toàn sụp đổ.

Bà mối dụi dụi mắt lần thứ n, nhìn công viên trò chơi chỉ toàn trẻ con đang chạy đùa, la hét. Sau khi chắc chắn mình không hoa mắt, bà mối không nhịn được mà la lên: “Sinh nhật em mà anh lại đưa em tới công viên trò chơi?” Liếc ông chồng đang thản nhiên ở bên cạnh, ý nghĩ nhào qua bóp chết anh cũng có rồi: “Hạ Hà Tịch, đồ khốn nhà anh, anh cho rằng em là trẻ lên ba à? Đưa em tới đây làm gì? Chơi trốn tìm hay chơi xích đu hả?”

Bà mối sắp khóc. Dù nói không thể trông đợi quá nhiều vào đàn ông, nhưng thế này cũng quá… qua loa với mình phải không? Đá cho Hạ Hà Tịch một cái, bà mối giận dữ nói: “Còn quà đâu hả?” Hạ Hà Tịch còn không bằng ba ông anh trai của mình chứ! Năm nào sinh nhật mình ba ông anh ấy cũng nhớ, dù quà cáp thì giống nhau một cách thần kỳ. Năm kia mỗi người tặng một cái khăn lụa, năm ngoái mỗi người tặng một chiếc vòng tay, năm nay mỗi người tặng một bộ đồ chơi tình ái…

Hạ Hà Tịch hình như không để ý, vuốt tóc mai bà mối như xoa đầu một chú cún con, tủm tỉm cười: “Cho em chọn kem và bóng bay đấy, muốn bao nhiêu anh cũng mua cho em.”

“Anh đi chết đi!!!”

Công viên trò chơi này ở thành phố C được mệnh danh là “Đứa con của trời đất”, “Nhà trẻ của thành phố C”, đối tượng phục vụ chủ yếu là các bé từ không đến sáu tuổi. Tất cả đồ chơi như xích đu, bập bênh, cầu trượt… đều là loại nhỏ, hai người “khổng lồ” như Hạ Hà Tịch và bà mối thì không thể chơi được.

Lượn một vòng quanh công viên trò chơi, hai vợ chồng chỉ còn biết ngồi ở sân bóng bay nhìn nhau, ngẩn ra không nói năng gì. Sân bóng bay, nghĩa cũng như tên, khu đất được xây thành hình một quả bóng bay lớn. Tất cả những băng ghế gỗ cho mọi người ngồi nghỉ ngơi cũng làm thành hình khinh khí cầu. Mấy nhân viên hóa trang thành chú hề vào phát bóng bay cho lũ trẻ…

Lúc này, trên sân đang phát một bài hát thiếu nhi vui nhộn. Một đám nhóc con hăng hái nhảy nhót quanh các chú hề, các bậc phụ huynh thì ngồi túm năm tụm ba ở bên cạnh. Thấy Hạ Hà Tịch và bà mối, có mẹ lại gần bắt chuyện: “Ấy? Nhìn hai vợ chồng em trẻ thật đấy…”

Bà mối xấu hổ trả lời qua loa câu hỏi của bà mẹ rồi mới trợn mắt lườm Hạ Hà Tịch một cái, không hiểu sao trong đầu lại nhớ tới một câu nói đầy oán hận của Jamie trước khi đi, nói: “Sum thì cái gì cũng được, chỉ không biết lãng mạn thôi.” Lúc ấy Tô Tiểu Mộc cho rằng câu nói này là Jamie ám chỉ việc mình tốn mất ba năm mà Hạ Hà Tịch không hề rung động, nhưng giờ xem ra…