Chương 46 – Lời nói tâm đắc của Nhã Miết

Họ trở về nhà rất nhanh.

Trước đây toàn là Nhã Miết đi sau Diệp Lệ Sa, nhưng lần này cô tự giác đứng sau Nhã Miết và đi theo chú. Cô bắt đầu cảm thấy chó là loài động vật bậc cao.

“Chúng mình đánh cược nhé, cược xem khi chúng mình về đến nhà thì cha mẹ đang cãi nhau trong phòng ngủ hay ở phòng khách nhé? Nếu em thắng, chị phải cho em ăn thêm năm quả chuối nữa.”

Nhã Miết quay đầu, cọ cọ vào Diệp Lệ Sa, trước tấm ngực bằng phẳng hiện rõ câu nói này.

Diệp Lệ Sa kinh ngạc: “Sao em biết cha mẹ thường xuyên cãi nhau? Em có gặp họ mấy đâu! Hơn nữa họ còn chưa từng vuốt ve em mà!”.

“Chị đúng là đần độn, em luôn ngửi thấy khí bất hoà của họ. Chị không biết chứ, cơ thể con người có ba mươi lăm nghìn loại mùi, khi hai người yêu nhau thì sẽ có hơn hai mươi tám nghìn loại mùi trùng hợp. Tấm thẻ này của những nhà khoa học nhân loại các chị không thể kiểm tra được, chỉ có loài chó chúng em mới có thể ngửi thấy được. Vì thế khi vừa nhìn thấy hai người đó em đã biết ngay họ không yêu nhau. Cha chị không thích mẹ chị, mùi trên cơ thể của cha chị đối lập với mùi của mẹ chị”, Nhã Miết ngẩng đầu, vừa đi vừa nói.

Diệp Lệ Sa không dám nói gì. Cô cảm thấy chú chó đang đi trước mặt mình là một chú chó tiên, ít ra thì cũng là cẩu tinh đã tu luyện năm trăm năm.

Quả nhiên, vợ chồng ông Diệp đang cãi nhau trong bếp. Vì mẹ của Diệp Lệ Sa cho quá nhiều giấm vào món sườn chua ngọt.

“Có phải cô muốn tôi chết vì ăn chua không? Đã nói với cô bao nhiêu lần rồi, chỉ cho một thìa giấm nhỏ thôi, thế mà lần nào cô cũng dốc cả lọ vào trong nồi, não cô là não chó hả?”, Diệp Tài lớn tiếng mắng vợ mình.

Nhã Miết ngẩng đầu nhìn Diệp Tài, rất không hài lòng vì câu nói nhục mạ loài chó của ông ta. “Não chó thì sao chứ? Não chó mới là bộ não thông minh nhất trên thế giới. Bởi loài người phải dùng các thiết bị nào đó để phân tích một cách khoa học về cơ thể người, còn chúng tôi có thể nhận biết được tất cả những mùi vị mà không có bất kỳ loại máy móc nào làm được. Đồ ngu.”

Diệp Lệ Sa phát hiện từ “đồ ngu” trong lời nói của Nhã Miết. Cũng giống như những lời nói “đồ lợn”, “đồ chó” của nhiều người.

Diệp Tài sau khi nổi xung lên với vợ thì tức giận nói: “Tối nay tôi không ăn với mẹ con cô nữa! Không thể nuốt nổi! Ngay cả buổi cơm ngon miệng mà cũng không nấu nổi, ai lấy loại đàn bà như cô về thì thật là xui xẻo”.

Chửi mắng xong, Diệp Tài đẩy cửa đi ra.

Khi ông đi ra thì Nhã Miết đang đứng chắn trước cửa, Diệp Tài đá nó một cái rồi gắt lên: “Tránh ra, đồ chó chết!”.

“Đồ khốn!”, Nhã Miết quay đầu chửi Diệp Tài một câu.

Diệp Lệ Sa vội vàng bế Nhã Miết lên, xoa xoa cái bụng vừa bị đá vào của nó, hỏi nó có đau không.

Nhã Miết thở dài nói: “Tuy chị cũng ngu ngốc nhưng chị vẫn còn thật lòng đối tốt với em. Cuộc đời khó có tri kỷ, nhưng chẳng lẽ lại không ai hiểu mình!”.

Diệp Lệ Sa kinh ngạc: “Em cũng đọc cuốn sách nổi tiếng đó sao?”.

“Bà nội chị ngày nào cũng đọc, trong nhà đâu đâu cũng thấy quyển này, nhân tình và nhân tính đẹp đẽ đến thế sao. Ngày nào em cũng đọc và hiểu những chữ ấy. Thực ra, đọc nó rất hay, ba trăm năm trước không có cổ nhân thì ba trăm năm sau làm gì có kẻ hậu sinh. Em thích câu ấy, ai đọc cũng có thể biết được điều đó.”