Chương 46 – Sủng vật trở về

Hai giờ sáng, Đồng Yên ôm chăn ngồi ở đầu giường, trong tay nắm chặt điện thoại, hốc mắt hồng hồng.

Mười một giờ đêm, cô vẫn không nhận được tin nhắn của Lăng Khiên nên nhịn không được gọi điện cho anh, lại không nghĩ rằng điện thoại vừa mới vang lên một tiếng thì bị ngắt. Cô lúc ấy sững sờ, ngây người một lúc mới kịp phản ứng, trong lòng cảm thấy có chút ủy khuất, nhưng lại không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ là anh hiện giờ không tiện nghe điện thoại thôi. Cho đến nửa tiếng sau cô lại gọi cho anh một lần nữa phát hiện ra anh đã tắt máy, nước mắt của cô cũng không thể kiềm chế được nữa.

Bởi vì Lăng Khiên đã quá cưng chiều cô cho nên cô cảm giác thấy mình càng ngày càng yếu ớt, lại không chịu được nửa điểm ủy khuất nên nằm trên giường cô trằn trọc mãi không ngủ được. Nhưng cô cũng không gọi điện cho anh nữa, chẳng qua chỉ lẳng lặng nhìn di động đến ngẩn người, càng nhìn lâu càng cảm thấy khổ sở.

Lăng Khiên đang phóng xe thật nhanh trên đường cao tốc, kim đồng hồ đã chỉ đến 200km/h, vẻ mặt anh cực kỳ mệt mỏi nhưng khóe miệng vẫn nhẹ nhàng cong lên. Anh không nhận điện thoại của Đồng Yên, anh cảm thấy một cuộc điện thoại không thể nào thỏa mãn được nỗi nhớ của anh nữa. Anh muốn gặp cô, lúc gặp Lục Tư Triết anh đã có đối sách trong lòng rồi, hiện giờ trong đầu anh chỉ có một ý niệm duy nhất là gặp cô.

Ở trên thương trường tranh đấu nhiều năm, loại tâm tình này đã sớm bị anh vứt bỏ lâu rồi, anh đã quen tâm tư kín đáo, luôn phải bày mưu tính kế. Lần nữa gặp lại Đồng Yên, anh cũng là từng bước thận trọng khống chế khoảng cách giữa hai người, từ từ tiến đến gần cô, từ từ làm cho cô tiếp nhận mình, cuối cùng làm cô hoàn toàn thuộc về mình.

Nhưng tối nay có lẽ đã bị Lục Tư Triết kích thích nên anh cũng cảm thấy không muốn khống chế cảm xúc của mình nữa, anh muốn điên cuồng một phen, muốn làm theo trái tim mình một lần.

Khi lái xe tới nhà Đồng Yên thì đồng hồ đã điểm ba giờ sáng, anh tắt máy nhưng cũng không xuống xe, mà là ngồi yên lặng hút thuốc.

Anh nhìn lên trên lầu thấy cửa sổ nhỏ bé vẫn còn ánh đèn sáng, đáy lòng anh bị xúc động mãnh liệt, ngay cả tay cầm điếu thuốc cũng không nhịn được phát run.

Khi còn đang trên đường, anh nghĩ rằng Đồng Yên có thể vẫn chưa ngủ, vẫn đang chờ điện thoại của mình. Mà trên thực tế, trong người anh có chút men rượu lên phóng xe điên cuồng như bão tố, chạy hơn hai giờ đồng hồ đã đến nơi chỉ duy nhất với một tín nhiệm trong lòng, tin chắc rằng cô vẫn đang đợi anh. Nhưng khi thấy cả một chung cư cao tầng chỉ còn mỗi cửa sổ nhỏ bé sáng đèn, trong lòng anh cũng chỉ có đau lòng và thương tiếc.

Anh hút nhanh điếu thuốc rồi gọi điện cho Đồng Yên, điện thoại nháy mắt được bắt máy, nghe giọng nói khàn khàn bên kia điện thoại, lòng anh cảm thấy đau đớn.

Anh hít sâu một hơi, giọng nói mềm nhẹ đủ nghe: “Yên Yên, em xuống lầu đi. Không nên kích động ba mẹ em.”

Bên kia đầu dây Đồng Yên sửng sốt năm giây mới vội vàng cúp điện thoại, cô đi tới bên cửa sổ nhìn xuống dưới, phát hiện ra chiếc xe ô tô màu đen quen thuộc, hốc mắt thoáng chốc đã đỏ lên. Cô che miệng hướng cái xe vẫy vẫy một cái, rồi xoay người nhẹ nhàng từng bước chân đi đến phòng khách, cẩn thận mở cửa, đi ra và đóng cửa nhẹ nhàng, xong nhanh chóng chạy tới thang máy, vội vàng ấn nút.