Chương 46 – Tình ca đường phố (Phần cuối)

Một lát sau.

“Bà xã, mệt thì nghỉ tay chút đi, anh đến thay”.

“Không có mệt”.

“Bà xã, anh này là khách quen, nhớ bớt tí đỉnh”.

“Ừ”.

“Bà xã, đừng quên bỏ ớt vô xiên thịt dê của mấy nhóc học sinh kia”.

“Ừ”.

“Bà xã, bỏ thêm hai muỗng bột không sao, em thiệt là keo kiệt quá đi à”.

“…………….”.

“Bà xã…….”.

Keng! Tôi ném đũa xuống đất, tai tôi sắp bị anh lải nhải đến chai mất rồi, nhìn anh hớn hở cầm bánh mình huơ tới huơ lui, tôi bĩu môi, ai nha anh Dũng à, anh không chê phiền em còn ngại mệt đó!

Chỉ là, thấy nụ cười không tắt dù vẫn đang gặm dở bánh mì, lửa giận tôi phát không ra, trừng mắt liếc cuối cùng vẫn ngượng ngùng nhặt đũa lên, giải thích. “Em biết rồi, đừng nói nữa, em tự biết phải làm thế nào, anh bớt càm ràm đi!”.

Người lải nhải là anh, ngược lại sao tôi phải xin lỗi chứ??? Thật là, đúng là chuyện đau đầu của tôi, kết hôn càng lâu càng ấm ức nha ~ Ở mặt ngoài, tôi là Thái hậu trong nhà, muốn gió được gió muốn mưa được mưa, chồng sủng, chỉ thiếu điều giơ hai tay cho tôi cưỡi lên đầu tác uy tác phúc nữa thôi, nhưng mà, có thật là thế không?

Anh cười, tôi chẳng biết làm sao, anh ngẩn người tôi cũng không có biện pháp, thậm chí anh trầm ngâm thả một tiếng thở dài, tôi càng bó tay. Tính tình bướng bỉnh bị san bằng, chịu người ta dỗ dành rồi cuộn lại trong lòng người ta, mặc anh chải vuốt, dần dà nhận ra, tất cả những thứ tôi từng kiên trì đều đã thay đổi : thật lâu trước kia, tôi mua quần áo là vì anh nói tôi mặc vào sẽ rất đẹp, mua vé số 7 là vì anh nói số 7 là con số may mắn của anh, ăn sủi cảo là vì anh nói người phương Bắc ăn mì phở chính yếu, xem bóng rổ vì… Nếu tranh chấp thì Niếp Ân Sinh có thể là bại tướng sao? Xí! Cẩn thận ngẫm lại tôi còn không phải y tâm của anh, thuận ý của anh ư? Niếp Ân Sinh ăn mềm không ăn cứng, chỉ là một con hổ giấy, Trần Dũng chỉ cần hà hơi một phát đã tiêu tán, ảnh hưởng của anh đến tôi không thể nhận thức được.

“Ân Sinh, em như vậy là không được”. Thấy tôi biểu tình bình tĩnh, anh gạt bỏ sự tức giận vừa rồi, lấy giấy ăn đưa cho khách, quay đầu quở trách tôi. “Giấy ăn không đủ dùng”.

Anh quá hào phóng, giấy cũng dùng tiền để mua đấy, buôn bán nhỏ, tiết kiệm được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Tôi không đồng ý, nhưng trước mặt khách không thể nói ra, chỉ có thể kéo áo anh nháy nháy mắt. “Anh Dũng, ngồi yên ăn bánh mì đi!”.

Giờ không tiện, để về nhà tôi tính sổ sau.

Vùi đầu nướng thịt, tôi chuyên tâm buôn bán. “Tổng cộng ba mươi sáu đồng tám xu, thối ngài mười ba…”.

“Khoan đã”. Tay đưa ra bị người nào đó ngăn lại, tôi quay đầu nhìn Trần Dũng, kinh ngạc. “Ân Sinh, tính ba mươi lăm thôi, bớt một đồng tám xu đi”. Cười cười, không để ý tôi trừng mắt, anh trực tiếp lấy mười lăm đồng thối cho khách. “Anh hai bữa sau nhớ ghé nữa nha, giới thiệu bạn bè ủng hộ Dũng luôn”.

Aizz, đúng là tự cho mình giàu có! Tám xu lẻ không nói, bớt luôn một đồng tám, anh Dũng, tên anh đáng giá bao nhiêu tiền?

Không thể nhịn được nữa, khách vừa đi, tôi gõ que nướng, bắt đầu tiến hành giáo dục. “Giấy rất đắt, anh có biết không?”.

“À, không có bao nhiêu”.

“Một đồng tám là hết ba xiên dê nướng, anh biết không?”.

“Biết, nhưng sao đâu”.

Đó, đây còn không phải khiêu khích nhau à!

“Cái gì cũng tặng, cái gì cũng bớt, anh nhiều tiền lắm có phải không?”.