Chương 46 – Tranh giành Bạch Thị

Lynda bồn chồn đứng bên ngoài cảnh cục, luật sư riêng của Bạch Vĩ Minh đã nói chuyện cùng với ông ta thật lâu, bản thân cô bất lực, chỉ có thể lo lắng như thế này đây.

“Thế nào? Không có việc gì chứ anh?” Lynda rối rắm hỏi Bạch Vĩ Minh từ phòng thẩm vấn mới ra. Bạch Vĩ Minh vẫn chưa trả lời, mà là nhíu chặt mày, “Tình huống bây giờ của thị trường chứng khoán thế nào?” Ở trong phòng thẩm vấn, ông ta luôn nghĩ, rốt cuộc là loại người nào đã giao chứng cớ phạm tội của mình cho giới truyền thông. Nếu đơn giản chỉ muốn ông đền tội, thì hẳn nhiên giao thẳng cho cảnh sát càng bớt việc, không cần phải hao phí sức lực cho truyền thông “nhắn giùm” những tin tức thế này. Xem ra, đối phương không phải muốn tống ông vào nhà giam, bởi vì chỉ có một ít văn kiện như thế này cũng không đủ để định tội. Điều này làm cho ông tự nhiên mà nghĩ tới Bạch Nhật Tiêu, di vật của cha mình (tức ông nội bạn Tiêu), chỉ có Bạch Nhật Tiêu xem qua.

Lynda do dự, không biết có nên nói cho Bạch Vĩ Minh biết hay không chuyện giá cổ phiếu của Bạch thị đã trượt dốc không phanh sau khi ông vào cục cảnh sát, rõ rang là có người muốn giết chết cổ phiếu Bạch thị.

“Về công ty!!” Bạch Vĩ Minh không nghe Lynda trả lời, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt ấy đã nói lên tất cả những đáp án mà ông nghĩ đến. Bạch Nhật Tiêu đã rat ay, đây là âm mưu của nó, muốn thừa dịp Bạch thị như rắn mất đầu mà nuốt trọn món lời này! Ông tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không để Bạch Nhật Tiêu thực hiện được điều này.

Bạch Nhật Tiêu yêu chiều xoa xoa Huyên Huyên đương ngủ, trượt tay xuống phần bụng chưa có dấu hiệu nào của cô, nghĩ đến nơi đó đang cất chứa kết tinh tình yêu của hai người, vẻ mặt của anh càng them dịu dàng dễ chịu, cúi người hôn môi Bạch Nhật Huyên một chút. Anh vẫn muốn cho cô một hôn lễ, nhưng là lo lắng cô còn trẻ, thân thể yếu ớt không thể thừa nhận sức nặng của một sinh mệt, bao nhiêu thứ áp chế ý niệm vừa xuất hiện trong đầu. Nhưng là, hiện tại đã không cần băn khoăn gì nữa, trước khi bụng của cô chưa lớn lên, anh phải thiết kế một chiếc váy cưới cho cô mới được.

Cho dù đương ngủ say, Bạch Nhật Huyên vẫn có thể cảm nhận được một đôi tay dịu dàng bảo vệ mình, theo bản năng dựa vào bên người Bạch Nhật Tiêu càng gần. Cô ở trong mộng, mơ thấy cuộc sống của cả hai sau này, là trang viện đầy hoa hồng, cô hạnh phúc rúc vào trong lòng anh, mà ánh mắt thương yêu kia chưa từng rời khỏi người cô, bên cạnh còn có một đôi anh trai em gái đáng yêu…Thế nhưng, sợ hãi khiến toàn bộ ý thức của cô trở nên tỉnh táo, Bạch Nhật Huyên mở to mắt nhìn Bạch Nhật Tiêu.

“Làm sao vậy em?” Bạch Nhật Tiêu hơi cau mày nhìn cô đột nhiên tỉnh lại, lo lắng cô lại không khỏe ở đâu đó.

Cô níu lấy tay anh, trong mắt, tất cả đều chứa sự lo lắng sợ hãi, “Chúng ta chỉ sinh một lần được không? Em không muốn có hai anh em đâu.” Cô không thể không lo lắng, lỡ như, con của cả hai lại di truyền phản nghịch của Bạch Nhật Tiêu, yêu em gái của chính mình. Cô cũng không dám tưởng tượng đến cái tương lai mà cả gia đình “tứ phân ngũ liệt” tan nát.

Cái sự ngốc của Bạch Nhật Huyên khiến Bạch Nhật Tiêu nở nụ cười, anh cưng chiều điểm lên đôi môi cô, “Yên tâm, nếu là anh trai em gái, đem hai đứa kia tách ra, để cho bọn nó không thấy được đối phương là sẽ không yêu nhau.” Anh nói đùa, ôm chặt cô vào lòng, lại làm càng, bá đạo chiếm lĩnh đôi môi mềm kia.