Chương 46: Vỡ tan

So với một bạt tai đánh vào mặt Hoàng hậu thì tạm đoạt quyền quản lý lục cung càng thêm khó chịu đựng.

Hoàng hậu nhấc mắt, không hề chớp mắt nhìn Hoàng thượng. Giận dữ, ủy khuất luân phiên lưu chuyển, nhưng trước sau nàng vẫn không mở miệng lĩnh chỉ.

Hai người đứng đối diện với nhau, ai cũng không nhượng bộ.

Nhưng thật ra Tạ Uẩn một bên trong lòng dâng lên khí phách nam nhân hiếm thấy, dũng cảm vén áo quỳ xuống, “Bệ hạ vạn lần đừng giận chó đánh mèo tỷ tỷ, mọi chuyện đều là một tay thần đệ gây ra, bệ hạ minh xét! Huống hồ, một cây làm chẳng nên non, đêm nay nếu không phải Khương cô cô có ý định câu dẫn, cũng sẽ không đi đến nước này.”

Tạ Uẩn quay sang nhìn Khương Nhiêu, nghĩ đến vẻ dịu dàng xinh đẹp của nàng ở rừng trúc đuôi phượng, lúc này vô cùng hối hận, hẳn là càng không cam tâm, không cam lòng chuyện tốt hóa thành bọt nước.

Khương Nhiêu làm như bất thình lình bị hắn tra hỏi, ra vẻ cực kỳ vô tội, Tưởng Anh và Hoàng hậu cũng đồng thời nhìn qua, Tạ Uẩn nói không sai, chuyện yêu đương vụng trộm này, nhất định phải hai người tự nguyện mới có thể.

Vệ Cẩn liếc nhìn Hoàng hậu, ngữ khí uy nghiêm đáng sợ, “Khương Nhiêu cả đêm đều ở bên cạnh trẫm, ngay cả tắm suối nước nóng cũng chưa từng rời đi quá nửa bước. Hoàng hậu, xem ra nàng không quản giáo được đệ đệ nhà mình.”

Tạ Uẩn nghe xong thì choáng váng, đứng ngẩn người không nghĩ ra nguyên do, vẫn là Hoàng hậu hiểu ra trước, lại liếc nhìn Tưởng Anh một cái.

Vu Đào tránh ở phía sau, trên mặt có chút chột dạ, nhưng bị Tạ Uẩn nhìn thấy, hắn oán hận chỉ vào Vu Đào, “Tỷ tỷ, đều là mưu kế của cung nữ này!”

Khương Nhiêu kéo Vu Đào tới trước người, “Nếu Tạ thế tử đã dám nói ra, như vậy hôm nay dứt khoát nói rõ với Hoàng thượng. Bất luận Vu Đào như thế nào, rốt cuộc cũng là người bên người Hoàng thượng, ngươi cậy thế bôi nhọ nàng, còn dám nguỵ biện sao?”

Tạ Uẩn bị lời nói đổi trắng thay đen này của Khương Nhiêu làm cho tức giận, một chữ cũng nói không nên lời, rõ ràng chính là ả đàn bà kia ngươi tình ta nguyện, bây giờ lại thành mình bức bách gái nhà lành!

“Rõ ràng là nàng ta tự nguyện…” Tạ Uẩn tính tình nông cạn, lập tức buột miệng nói ra, chỉ là lời còn chưa dứt, đã bị Hoàng hậu tát một cái vào mặt, nàng lã chã chực khóc, gương mặt xinh đẹp gần như xanh tím, “Câm mồm, uổng công ta coi ngươi trẻ người non dạ, chưa từng nghĩ lại làm ra chuyện trái luân thường đạo lý như thế, thôi, thôi… Từ nay về sau, ta xem như không có đệ đệ này!”

Thân hình mảnh khảnh của Hoàng hậu nghiêng vẹo, Lưu Ly vội vàng tiến lên đỡ lấy, “Nương nương đừng tức giận, có lẽ trong việc này còn có gì chưa biết…”

Hoàng hậu mặc dù quay về phía Lưu Ly, nhưng lại nhìn Hoàng thượng, “Tổ tiên Tạ gia ta anh minh, chỉ vì một đứa con bất hiếu này mà huỷ hoại thanh danh, ta làm sao đối mặt với cô cô…”

Khương Nhiêu thầm nghĩ, vẫn là Hoàng hậu thông minh, ngay cả Tịnh Thái hậu cũng lôi ra, nếu Hoàng thượng cứng rắn xử trí không niệm tình, không phải là tổn thương người nhà mình đó sao!

“Hoàng hậu cũng không nhất định phải lôi Thái hậu ra, trẫm xưa nay thưởng phạt phân minh, nếu nữ nhi của Tưởng Thượng thư và ngươi đã gần gũi da thịt, vậy để tỷ tỷ ngươi xử lý, chọn ngày lành tháng tốt cưới về làm chính phi.”

Hoàng hậu dần dần ngừng tiếng khóc, con đường này, chỉ sợ chính là con đường tốt nhất, dù sao đệ đệ của mình nổi danh Hoàn Khố, nữ nhi của Tưởng Thượng thư nói về tướng mạo sẽ không ủy khuất Tạ Uẩn, huống chi xuất thân không tệ, đối với Tạ gia cũng có ích.

Hơn nữa, đang lo không có cơ hội đuổi nàng ta đi, chỉ là vụ bê bối này của Tạ Uẩn suýt nữa đã liên lụy địa vị của mình.

Ầm ĩ như vậy, Hoàng hậu cũng nghĩ thông suốt, thay vì luận tội xử phạt, không bằng mình chịu uất ức cầu toàn, một tháng nhanh chóng sẽ qua thôi, có lẽ Hoa Thục phi kia cũng không gây ra cơn sóng to nào.

Nàng chân thành tạ ơn, lấy khăn lau nước mắt, “Đa tạ bệ hạ khai ân, thần thiếp nhất định sẽ không ủy khuất Tưởng thượng tẩm.”

Tạ Uẩn vừa nghe phải cưới nữ nhân này, lại còn là chính thất, sau này sẽ không thể tùy ý tầm hoa vấn liễu, sao còn có thể phong lưu khoái hoạt?

Hắn mặc kệ Hoàng hậu ngăn lại, cứng cổ nói, “Thần đệ và nàng ta trong sạch, cũng chưa được việc, khẩn cầu bệ hạ thu hồi mệnh lệnh đã ban ra.”

Khương Nhiêu mỉm cười nhìn hắn, “Mới vừa rồi ở ngoài điện còn nghe Tạ Thế tử lớn tiếng nói phải cưới Tưởng thượng tẩm.”

Tạ Uẩn dứt khoát xé rách mặt, “Ta cũng không gạt bệ hạ, thần đệ là vừa ý Khương ngự thị, nếu nàng đáp ứng, thần đệ chắc chắn sẽ khiêng tám đại kiệu, nở mày nở mặt cưới về Tạ gia, từ nay về sau không gặp những cô gái khác.”

Mọi người, kể cả Cao Ngôn ở bên trong đều cả kinh.

Tạ Uẩn quả thật là không biết trời cao đất rộng, ai mà không biết Hoàng thượng sủng ái Khương thị, hơn hẳn tất cả phi tần, cho dù là Hoàng hậu nay cũng phải nể mặt ba phần.

Hắn đúng là mơ ước nữ nhân của Hoàng thượng!

Hoàng hậu vốn vừa thả lỏng ra, nhất thời run lên, đệ đệ của nàng không gây hoạ là không sống nổi!

Sắc mặt Vệ Cẩn nổi lên một tầng sương mỏng, hắn nặng nề bước đến bên giường, vẫy vẫy tay với Tạ Uẩn, Cao Ngôn lập tức hiểu ý đóng cửa điện lại.

“Tối nay cũng không có người ngoài, mà tất cả mọi chuyện cũng sẽ không đồn ra ngoài,” Vệ Cẩn chậm rãi mở miệng, “Ngươi nhúng chàm nữ quan trong hậu cung của trẫm, vốn có thể trị tội ngươi, nhưng nể mặt đại ca ngươi và mẫu hậu, trẫm không truy cứu nữa.”

Hắn chỉ nói Tạ Thiên và Tịnh Thái hậu, nhưng không nhắc tới Hoàng hậu, cho dù ngu dốt cách mấy cũng biết Hoàng thượng đã giận cá chém thớt nàng…

Vệ Cẩn xưa nay nói rất ít, mà sau lời nói sâu xa này, không biết sẽ nổi lên cuồng phong mưa rào thế nào…

Sắc mặt Hoàng hậu càng thêm tái mét.

Giọng nói bình tĩnh mà xa cách vang lên, mọi người nghe mà sợ, “Mọi người Tạ gia ngày mai tức khắc khởi hành trở về nhà, không cần hồi cung. Mà Tạ Uẩn ngươi bất luận có bao nhiêu lý do, một cái trẫm cũng không muốn nghe, nếu không cưới Tưởng Anh, vậy thì trực tiếp đến Hình bộ nhận phạt đi, quân vương không nói đùa.”

Tạ Uẩn dù có phong lưu thì tính tình vẫn nhu nhược, lại được nuông chiều, vừa nghe hai chữ Hình bộ đã tức khắc không nói nữa.

Hoàng thượng nhanh chóng rời đi, thậm chí còn không thèm liếc nhìn Hoàng hậu một cái.

Hoàng hậu ở phía sau hô một tiếng “Bệ hạ”, Vệ Cẩn tạm dừng bước, nghiêng đầu nói, “Sau khi hồi cung thì đưa phượng ấn đến Ngọc Đường Điện, nếu loại chuyện này còn phát sinh nữa, như vậy trẫm sẽ để cho Hoa Thục phi chấp chưởng lục cung.”

Buổi tối, Hoàng thượng xem tấu chương ở thư phòng Cửu Hoa Điện, thư mời Tưởng Thượng thư gả con gái đã tính xong, trong đêm đó sẽ đưa đến Tưởng phủ.

Vừa nghĩ tới thời gian Tạ Uẩn ở trong cung, hẳn là cứ luôn tơ tưởng đến Khương Nhiêu, trong lúc đó cũng duyên cớ gặp mặt mấy lần, liền cảm thấy phiền muộn trong lòng. Thật giống như thứ mình quý trọng nhất lại bị người bên ngoài vấy bẩn vậy.

Khương Nhiêu chỉ nói hắn là vì tiểu Thế tử Tạ gia không nên thân mà tức giận, vì thế mới đặc biệt nấu canh tuyết lê bưng vào.

Thấy Hoàng thượng không ngẩng đầu lên, nàng liền nhẹ nhàng đặt lên rồi lui ra.

“Lại đây.” Phía sau đột nhiên có giọng nói vang lên, Khương Nhiêu quay lại, đối diện với gương mặt căng thẳng của Vệ Cẩn.

Nàng chậm rãi bước qua, Vệ Cẩn tiến lên trước một bước bắt được tay nàng, “Nếu sau này nàng còn trêu hoa ghẹo nguyệt như thế, xem trẫm có dám xây một tòa cung xá, nhốt nàng cả đời hay không.”

Biết rõ là giận lẫy, nhưng lời nói chua đầy mùi ghen, khiến cho tâm tình Khương Nhiêu cực kỳ tốt, nàng cười nịnh nọt, tựa sát vào trong lòng hắn, “A Cẩn tất nhiên là dám, nhưng xây một tòa cung xá quá phô trương lãng phí, vẫn là ở tại Hàm Nguyên Điện của A Cẩn là tốt nhất.”

Gương mặt sa sầm hồi lâu của Vệ Cẩn rốt cuộc cũng nở một nụ cười, hắn véo một cái vào hông nàng không nhẹ không nặng, “Nàng là người của trẫm, người khác có muốn cũng không thể muốn,” Rồi cắn lên môi nàng một cái, bổ sung thêm, “Nhìn cũng không thể nhìn.”

Khương Nhiêu cười khúc khích, chưa từng gặp qua nam nhân nào muốn chiếm làm của riêng hơn hắn…

Ngay lúc nhu tình mật ý bên môi, ngoài điện truyền đến tiếng khóc lóc cầu xin của Tưởng Anh, “Bệ hạ, nô tì muốn gặp bệ hạ, các ngươi đừng động vào ta…”

Giọng Cao Ngôn vang lên, “Cô cô trở về thôi, bệ hạ chính sự bận rộn…”

Mà giọng của Tưởng Anh càng thêm chói tai, “Bệ hạ, nô tì hỏi ngài một câu, có còn nhớ đêm trong vườn bạch thược ở Tưởng phủ một năm trước hay không?”

Thân mình Khương Nhiêu dừng một chút, cứng đờ một chỗ, chỉ nghe Vệ Cẩn bên cạnh nói, “Truyền nàng ta vào.”

Tưởng Anh lệ đầy mặt, vừa vào điện thì quỳ gối trước án, “Ngày đó ở vườn bạch thược ngài còn khen nô tì dịu dàng đáng yêu, đêm đó cũng lưu luyến tình nồng. Nhưng nay, vì sao ngài phải tuyệt tình với nô tì như thế? Tấm thân của nô tì là cho bệ hạ, sao lại gả cho người khác…”

Huyết lệ từng chữ, rất đáng thương.

Khương Nhiêu cũng không ngờ tới, Tưởng Anh trước khi tiến cung đã gần gũi da thịt với Vệ Cẩn…

Những phi tần khác được sủng ái trước đây trong hậu cung cũng không có ai khiến nàng khó chịu như thế.

Kiếp trước đã vậy, kiếp này lại khó trốn khỏi mệnh số tỷ muội cùng tranh một chồng!

Còn nhớ tới thân hình tráng kiện kia từng đặt Tưởng Anh ở dưới thân, nàng liền cảm thấy ghê tởm trong bụng.

Nàng chợt đứng dậy, “Bệ hạ và Tưởng thượng tẩm chắc có việc riêng muốn nói, nô tì không quấy rầy nữa.”

Tưởng Anh lộ vẻ đắc ý, chẳng mấy chốc lại lã chã chực khóc, nhưng thật ngoài ý muốn, Vệ Cẩn đứng dậy kéo Khương Nhiêu lại, trấn định nhìn Tưởng Anh, “Đêm đó ngươi uống say, trẫm chưa từng chạm vào ngươi.”

Thân mình Tưởng Anh suy sụp, liên tục lắc đầu, “Không thể… Khi nô tì tỉnh lại quần áo đã cởi ra, bệ hạ ngài cũng nằm trên giường như thế…”

Vệ Cẩn không thèm để ý cười một tiếng, “Vậy chỉ có thể oán phụ thân của ngươi đã khổ tâm tính kế.”

Tưởng Anh còn muốn mở miệng, Vệ Cẩn đã lên tiếng, “Trẫm có thể lập tức mời y bà đến nghiệm thân.”

Lúc này, Tưởng Anh quỳ trên mặt đất đã không còn hy vọng, ngay cả khóc cũng khóc không được, thần sắc hoảng hốt co quặp trên mặt đất.

Vinh hoa phú quý, địa vị tôn sủng, trong nháy mắt đều hóa thành bọt nước, nàng ta thì thào lắc đầu, “Đều không còn… Chuyện gì đều không còn…”

Tất cả sự hiểu lầm đều không còn sót lại chút gì, Khương Nhiêu quay mặt chỗ khác không nhìn tới nàng ta, đám người Vu Đào tiến vào kéo nàng ta xuống.

Ngự giá khởi hành trở về thành Tử Vi, cùng lúc đó tiểu Thế tử Tạ gia cưới con gái của Tưởng Thượng thư, hôn lễ long trọng.

Hồi cung không lâu, Khương Nhiêu liền thay Vu Đào tuyển chọn đô uý Nguỵ Lan thủ hạ của Thịnh tướng quân, do Hoàng thượng ngự ban, vào Ngụy phủ làm quý thiếp, tuy rằng ngoài mặt là phu nhân chính thất, nhưng bản tính Ngụy Lan phóng khoáng, lại là thiên tử đặc biệt ban thưởng, cũng không từng bạc đãi Vu Đào, nhưng sau này hãy nói.

Lại nói Hoa Thục phi giữ quyền hành, địa vị tất nhiên không giống ngày xưa, Hoàng hậu ở ẩn trong Tử Thần Cung suy nghĩ, không hề hỏi đến hậu cung.

Nhất thời Hoa Thục phi vô cùng nổi trội, tuy rằng bệ hạ vẫn chưa vì thế mà đến Ngọc Đường Điện nhiều hơn, nhưng quyền lực nơi đó, tất nhiên là mọi người đều chạy theo như vịt.

Mà Trần Uyển nghi thân thiết với nàng ta cũng thành nhân vật không thể khinh thường.

Bạch Chiêu nghi dưỡng bệnh không ra, Liễu Phi thế đời không tranh, An Tiểu nghi và Trang Mỹ nhân dù sao nền móng kém cỏi, không thể thiếu qua lại với Hoa Thục phi.

Trời hạ nóng vô cùng, Hoa Thục phi mở tiệc ngắm hoa ở Quán Bộc Thai sau Ngọc Đường Điện, mời các tỷ muội khác đến dự tiệc ngắm hoa.

Chuyện này cũng không ngạc nhiên, chỉ là Khương Nhiêu ở Hàm Nguyên Điện xa xôi cũng nhận được thiệp mời.