Chương 462: Thái tử bệnh nặng

Dương Thu Trì khom người nói: “Thái tử là người kế vị quốc gia, thiên tử tương lai, đương nhiên có bách thần phù hộ, nhất định gặp hung hóa cát, ngộ nạn vẫn an lành.”

“Hừ! Với cái thân lao bệnh của hắn, an lành cái **** gì … a…! Bổn vương biết rồi, ngươi là lo bổn vương một khi làm thái tử, những ngày tháng của ngươi sẽ chẳng tươi đẹp gì, ha ha ha, ngươi yên tâm, bổn vương tuy đã nói là muốn diệt cửu tộc của ngươi, nhưng mà hai mỹ thiếp của ngươi bổn vương vẫn lưu lại. Bổn vương sẽ tự thân chiếu cố chúng thay cho ngươi, chiếu cố chúng cho thật tốt đó…” Chu Cao Hú và Kỷ Cương đưa mắt nhìn nhau, đều lớn tiếng cười cợt.

Dương Thu Trì cảm giác lửa giận trong tâm sắp sửa bốc lên đỉnh đầu, có một thứ xung động cứ muốn rút súng ra tặng cho hai con rùa đen này mỗi tên một viên, bắn nát cái sọ chứa đầy thứ xấu xa của chúng.

Đúng lúc này, người hầu vào trong trình báo đã quay trở ra, nói với Dương Thu Trì: “Hầu gia, thái tử điện hạ thỉnh ngài vào trong.”

Dương Thu Trì chuyển thân rời khỏi phòng khách, sau lưng vẫn vang vọng tiếng cười dâm đãng đầy đắc ý của hai người.

Tống Vân Nhi vừa rồi cùng với bọn Nam Cung Hùng ở ngoài, không biết tình huống trong phòng khách, lúc này thấy Dương Thu Trì tức giận phừng phừng đi ra, vội hỏi: “Ca, thế nào rồi? Đã xảy ra chuyện gì?”

Dương Thu Trì nghiến răng nghiên lợi đáp: “Hai tên cẩu tặc đó khi người thái quá, thật là nhịn không thấu mà!”

Tống Vân Nhi còn muốn hỏi tiếp, Dương Thu Trì khoa tay, kéo nàng vào trong nội phủ của thái tử.

Thái tử phủ không nhỏ hơn bao nhiêu so với nội viện của hoàng cung. Bọn người họ dưới sự dẫn đường của bọn hộ vệ, xuyên qua các đền đài lầu các, hành lang khúc khủyu, đi cả nửa ngài mới tới tẩm cung của thái tử.

Thái tử đang nằm dựa trên giường, sắc mặt tái nhợt, hai mắt nhắm nghiền, tay phải vịn ở ngực, gian nan hô hấp.

Một đứa bé khoảng mười tuổi ngồi bên giường, kéo tay trái của thái tử, lo lắng nhìn vào mặt y. Hai vị thái y ngồi ở ghế bên giường, một người đang bắt mạch cho thái tử, Dương Thu Trì và Tống Vân Nhi không dám quấy nhiễu, tĩnh lặng đứng kế bên.

Thị nữ bước tới nhỏ giọng thưa: “Điện hạ, Dương hầu gia đến thăm ngài.”

Nghe được lời này, thái tử hơi nhướn mắt, nhìn ra Dương Thu Trì và Tống Vân Nhi, gật gật đầu, tiếp theo đó thống khổ nhắm hai mắt lại, bóp chặt áo bào phía ngoài tim.

Dương Thu Trì thấy y thống khổ như vậy, không dám gợi cho y nói, chỉ tĩnh lặng đứng hầu.

Vị thái y này bắt mạch xong, vị khác lại lên bắt mạch, lại phải chờ một hồi. Hai vị thái y sau đó thì thảo trao đổi gì đó, sau đó đưa ra hai phương thuốc, cho dược đồng mang thuốc trên vai đi theo đó bốc theo hai phương này.

Trong lúc đó, thái tử nhất mực thở phì phì, nhắm chặt hai mắt, tay dằn nơi ngực, thần tình vô cùng thống khổ.

Nhìn thấy tình cảnh này, Dương Thu Trì đoán là thái tử bị bệnh về hệ thống tim mạch, nhưng cụ thể là loại bệnh gì thì chưa kinh qua chẩn đoán, hắn không thể nói rõ.

Chính vào lúc này, bên ngoài có một thị nữ tiến nhanh vào: “Thái tử điện hạ, hoàng thượng đến thăm ngài rồi.”

Tiếp theo đó, một loạt tiếng bước chân truyền tới, vài thái giám và cung nữ tiến vào cửa, đứng ra hai bên, một thái giám lớn tiếng xướng giọng: “Thánh giá đến….! Quỳ nghênh!”

Dương Thu Trì cùng mọi người vội quỳ xuống, cậu bé ngồi bên giường cũng quỳ theo. Lát sau, Minh Thành Tổ sắc mặt âm trầm tiến vào phòng.