Chương 47

Suốt ba năm, đây là lần đầu tiên A Triết được ra khỏi bệnh viện đi chơi. A Triết rất hài lòng, mãi đến khi Mạch Nhiên và Thẩm Lâm Kỳ đưa cậu ta về bệnh viện cậu ta vẫn nhớ mãi không quên, lôi kéo tay Mạch Nhiên, trong miệng lẩm bẩm: “Tỷ tỷ, lần sau nhất định phải đưa A Triết đi xem cá heo, cá heo…”

Mạch Nhiên nhìn A Triết ngủ say, sau đó yên lặng rời khỏi phòng bệnh, khóe mắt đã có chút ướt át.

Lúc này, Thẩm Lâm Kỳ vẫn chờ ở ngoài cửa, cô sợ bị anh bắt gặp bộ dạng yếu đuối của mình liền nhanh chóng lau nước mắt. Nhưng, anh lại tiến đến đưa cho cô một chiếc khăn tay.

“Có hạt bụi bay vào mắt em!” Mạch Nhiên liếc mắt nhìn anh, đoạt lấy chiếc khăn trong tay anh, hung hăng đưa lên lau nước mũi, sau đó nhét trả anh.

Mạch Nhiên nghĩ chắc chắn làm vậy sẽ khiến anh tức điên lên, nhưng mà anh ngay cả nhíu mày một cái cũng không hề, trái lại anh ném chiếc khăn vào thung rác bên cạnh rồi nhàn nhạt nói: “Đề nghị em lần sau kiếm một cái cớ mới mẻ hơn.”

Kẻ ngu cũng nhìn ra được cô đang mượn cớ, nhưng cũng không đến nỗi vạch trần ra như vậy chứ? Mạch Nhiên tức giận lườm anh, ưỡn ngực, nói: “chuyện sau này để sau này nói. Em về nhà trước đây.” Sau đó, cô nhấc chân bỏ đi.

Nhưng anh ngăn cô lại.

“Em không cảm thấy em quên nói ba chữ?” Anh nói.

Ba chữ?

Em yêu anh? Đi chết đi! (o.O) Mạch Nhiên vắt óc suy nghĩ nửa ngày, rốt cục tỉnh ngộ.

“Cảm ơn anh.” Nói xong ba chữ này, cô thật muốn nhảy dựng lên, chỉ vào mũi Thẩm Lâm Kỳ mắng: Thật là không biết xấu hổ, con bắt cảm ơn sao? Tuy rằng như vậy nhưng chuyện hôm nay quả thật khiến Mạch Nhiên vô cùng cảm động.

“Không nên có báo đáp sao?” Thẩm Lâm Kỳ tiến lên một bước.

Mạch Nhiên cảnh giác: “Anh muốn gì?”

“Anh muốn…” Anh cố tình gây tò mò, tiến thêm một bước, ép cô vào tường, suy nghĩ một lát rồi nói: “Ăn mì tôm.”

Mạch Nhiên kinh hồn bạt vía!

Thật là, Mạch Nhiên lúc ấy đã chuẩn bị sẵn tinh thần nghe câu nói: “muốn em hôn anh”, hay “Cùng anh một đêm”. Thế mà anh lại yêu cầu ăn mì tôm! Mạch Nhiên tốt xấu gì cũng là một diễn viên nối tiếng, vậy mà lại thua kém một bát mì ăn liền!!!!!

Không có tiền đồ! ! !

“Không được sao?” Anh nheo mắt.

“Đi!” Mạch Nhiên lấy lại tinh thần, kiên định gật đầu. Anh thích ăn mì tôm sao, sau này em xe mua cho anh hẳn một xe, chất đầy mì tôm vị thịt bò, vị nấm hương, vị hải sản… không tin là anh không chết vì ăn !

Mặc dù Thẩm công tử đưa ra yêu cầu không cao, thế nhưng nhớ tới lần trước anh ở nhà cô ăn mì, cô quyết định giữ khoảng cách với anh, cô ngồi ghế bên cạnh, cảnh giác chỉ cần thấy động ngọn cỏ là lập tức chạy thoát thân.

May mà, lần này anh cũng không có ý muốn giẫm lên vết xe đổ, chỉ cúi đầu ăn mì, không nói với cô một câu.

Mạch Nhiên cảnh gíac, lần đầu tiên trong đời tỉ mỉ quan sát công cuộc ăn mì của Thẩm Lâm Kỳ, lúc này mới kinh ngạc phát hiện, dáng vẻ ăn mì của anh rất tao nhã, từ miếng đầu tiên đến miếng cuối cùng rồi bình tĩnh uống nước, cả người bao phủ một thứ khí chất khiến người ta cảm thấy rất khó mà tin được một người như anh lại nhớ mãi không quên một bát mì. (đúng là người đang yêu… haizzz… có ai ở đây nhìn người iu như thế không?^^)

Trong tình huống này, sự cảnh giác của Mạch Nhiên đã biến thành sự tò mò.