Chương 47

Vừa bị ném xong , Lâm bần thần đưa mắt nhìn xuống người mình ,rồi lại giương ánh mắt đầy sự phẫn nộ , về phía chủ nhân của dĩa cơm này .

Hàng trăm ánh mắt đổ dồn vào một cục nằm sãi trên mặt đất . Àk không phải một cục mà là một chàng trai đang dần ngẩn đầu lên , thì ra là tên sáng nay mới chuyển vào lớp :

– Mình ….mình xin lỗi ,tại mình bị vấp té _ Kin mếu mặt nói .

– Cậu……………………._nhìn mặt Lâm tức như muốn trào máu ra ngoài .

– Thôi cậu ta cũng không cố ý mà , đưa xem nào , dính đầy cả rồi _ nó ngồi im lặng nãy giờ , thấy vậy , lấy ngay chiếc khăn giấy trên bàn , lau nhẹ vào quần áo của hắn .

Tim Lâm đập như muốn nhảy ra ngoài lồng ngực . Mọi cơn giận từ lúc nãy đến giờ bỗng nhiên tan biến vào không trung , giờ đây Lâm chỉ biết nhìn nó ,và rung động , mặc kệ cái tên lúc nãy , mắc kệ mọi người xung quanh đang nhìn .

Chợt , giây phút hạnh phúc của Lâm chợt biến mất :

– Để tớ , tớ là người có lỗi , tớ sẽ dẫn cậu đi rưã sạch _ Kin từ đâu đến vội đẩy nhẹ tay nó ra .

– Ơ…………………………….._ Lâm chưa kịp nói gì thì đã bị dắt đi mất .

Nó , àk không phải chỉ riêng nó mà cả mọi người có mặt hiện trường đều ngẩn ngơ nhìn theo . Nó trầm tư một lúc rồi quăng tờ giấy vừa rồi xuống đất , cùng My giải quyết nốt bữa ăn trưa .

Ở trong phòng vệ sinh nam :

– Á.á…………………………_ Lâm hét lên như bị người ta cắt tiết .

– Xin lỗi , xin lỗi cậu , tớ không cố ý _ Kin vội tắt vòi nước lại .

– Cậu muốn chết phải không ??? Ướt hết mình tôi rồi đây này _ LÂm nổi giận hét lên .

– Không…phải vậy đâu ….tớ chỉ có ý tốt muốn rửa sạch áo cho cậu thôi mà _ Kin vội lắc đầu chối .

– Trời………………..tức chết mất _ Lâm thở hắt ra , lườm Kin một cái rồi bỏ đi .

” Chẵng hiểu cái tên chết dịch đó ở đâu ra?? Mà cản trở thế không biết ??Đúng là đồ phá đám chết tiệt mà ” Lâm hậm hực bước về lớp .

Kin đứng ở sau nhìn theo Lâm với gương mắt đâm chiu . Có lẽ một suy nghĩ gì đó , hay một nổi lo lắng gì đó đang ở bên trong Kin .

Lâm bước lại chỗ ngồi của mình ,và đặt mình ngồi cạnh nó , gương mặt vẫn chẳng khá hơn tí nào :

– Sao mình mẩy ướt như chuột lột vậy ??_ nó quay sang giật mình với bộ dạng của Lâm .

– Tại cái tên chết tiệt phá đám đó _ Lâm hậm hực nói .

Trống vào lớp vang lên , Kin cũng bước vào lớp với cái nhìn đầy sát khí của Lâm . Nó lắc đầu chán nản ngước nhìn lên bảng và suy nghĩ , lúc nãy đây khi Lâm chuẫn bị đánh Kin , chợt nó lại nhớ tới hình ảnh của nó năm xưa , và chính điều đó đã thúc đẩy nó ngăn chặn điều này . Bây giờ nó mới sực nghĩ đến cái mặt nạ trên gương mặt cậu bạn mới chuyển đến , và bất giác nó quay xuống nhìn xem thữ , nhưng tình cờ lại bắt gặp ánh mắt của Kin , nó giật mình quay lên , chính bản thân nó cũng chẳng hiểu vì sao mình lại như vậy nữa , sao phải sợ sệt y như một người dòm lén như vậy . Ở Kin nó cảm nhận được một điều gì đó , vừa xa lạ lại vừa quen thuộc . Nó lắc đầu và thầm nghĩ có lẽ nó đang ngộ nhận một điều gì đó , mà chính bản thân nó cũng chẳng thể giải thích được .

– Hy !! Tóc em dính gì nè ?_ Lâm nói rồi đưa tay lên vuốt tóc nó .

– A !! Xin lỗi nhưng bạn che mất cái bảng mình chẳng thấy gì cả _ Kin vội hất băng tay Lâm ra một cách gọn gàng .

Bỗng nhiên Lâm sựng lại , hình như cậu nghĩ ra được điều gì đó . Tại sao cái tên mới chuyển vô lại cứ phá đám Lâm mãi từ sáng đến giờ ??? Tại sao hắn lại cố ý làm mình mẩy Lâm đầy nước ??? Chẵng lẽ……………..chẵng lẽ………..Kin lại là hắn sao . Nghĩ tới đây đột nhiên Lâm rùng mình , mọi hành động từ sáng đến giờ như nói lên điều đó . Thật vậy sao ??? Lâm quay xuống nhìn Kin , rồi lại quay lên , chẳng ai có thể nói trước được dưới lớp mặt nạ kia là hắn hay là một người hoàn toàn khác .

Giờ ra về đến :

– Chị ……….._ My từ ngoài cửa kêu vọng vào .

– Ừ chị ra ngay _ Nó nhìn thấy em gái mình , mỉm cười rồi đứng dậy lấy cặp sách .

– Em với My ra trước đi , anh có chuyện một tí rồi ra sau _ Lâm nói với gương mắt nghiêm túc , làm nó thắc mắc chẵng hiểu chuyện gì .

Sau khi nó và My đi :

– Cậu có thể nói chuyện với tôi một lát được không ??_ Lâm vịnh vai Kin và nói .

– Chuyện ???_ Kin nhìn Lâm tò mò .

– Rin……..Là mày đúng không ???_ Lâm ngập ngừng rồi nói .