Chương 47

Buổi sáng thứ Hai, Phó Tử Ngộ ngồi trong văn phòng tràn ngập ánh nắng, tay cầm tách cà phê. Việc đầu tiên anh làm là gọi điện cho Bạc Cận Ngôn.

“Kết quả thế nào rồi?” Phó Tử Ngộ cười, hỏi. “Cậu tỏ tình thành công không?

Ở đầu kia điện thoại, Bạc Cận Ngôn đang đứng trước gương thắt cà vạt, nở nụ cười nhàn nhạt như cơn gió thoảng. “Cô ấy rất hài lòng về tôi.”

Phó Tử Ngộ phì cười. Tuy anh đã sớm đoán được kết quả này nhưng chính miệng Bạc Cận Ngôn nói ra, cảm giác chỉ muốn cho ăn đòn.

“Tối nay ăn bữa cơm chúc mừng chứ?” Phó Tử Ngộ nói.

“Ok.”

Sau khi cúp điện thoại, Phó Tử Ngộ gọi điện cho Giản Dao: “Chúc mừng hai người.”

Tối qua mải đắm chìm trong tình cảm dạt dào, bây giờ Giản Dao mới phát hiện, trên cổ cô còn lưu lại những dấu hôn đậm nhạt của người nào đó. Đang đứng trước gương quan sát, Giản Dao nhận được điện thoại của Phó Tử Ngộ. Cô cười. “Cảm ơn anh, nhờ có anh khích lệ, bọn em mới ở bên nhau.”

Hai người trò chuyện vài câu, Giản Dao đột nhiên hỏi. “Tối qua, sao tự dưng Bạc Cận Ngôn tỏ tình với em?” Lúc nói câu này, trên khóe miệng cô để lộ ý cười ngọt ngào.

Phó Tử Ngộ cũng mỉm cười.

Hôm cùng Bạc Cận Ngôn ăn cơm, anh từng hỏi vấn đề tương tự, anh chàng đó trả lời thế nào?

“Bởi vì cậu ấy phát hiện, đối với cậu ấy, em là độc nhất vô nhị, không thể thay thế. Hơn nữa, cậu ấy có một khao khát mãnh liệt và chân thành đối với em. Khụ khụ… Đây là nguyênvăn lời cậu ấy.”

Gương mặt trắng ngần của Giản Dao lại ửng hồng.

“… Em có thể nhận ra điều đó.” Cô lẩm bẩm.

“Em nói gì cơ?” Phó Tử Ngộ nghe không rõ.

Giản Dao lập tức gạt đi. “Không có gì.”

Giản Dao xuống nhà Bạc Cận Ngôn, gõ cửa hai tiếng như mọi ngày. Cánh cửa nhanh chóng mở ra, Bạc Cận Ngôn đi ra ngoài. Nhìn thấy cô, gương mặt anh tràn ngập ý cười vui vẻ giống buổi tối hôm qua.

Giản Dao mỉm cười. “Chào anh!”

Bạc Cận Ngôn cúi xuống nhìn cô. “Chào em yêu!”

Giản Dao hơi chấn động khi nghe cách gọi của anh. Bạc Cận Ngôn thản nhiên ghé sát hôn cô. Hơi thở mát lạnh của người đàn ông trong buổi sáng sớm vương vấn trên gương mặt Giản Dao, xâm nhập vào khoang miệng cô.

Bạc Cận Ngôn nhanh chóng rời khỏi môi Giản Dao, kết thúc nụ hôn buổi sáng ngắn ngủi. Tựa hồ vẫn còn chưa “đã”, anh nhìn sâu vào mắt cô ở cự ly gần, đồng thời cất giọng trầm ấm đầy cuốn hút. “Tối nay tiếp tục?”

Giản Dao đỏ mặt. Anh chàng này thật là…

Cô không trả lời, chuyển sang chuyện khác. “Đi thôi, hôm nay ở cục cảnh sát có rất nhiều việc.”

“Ờ.” Bạc Cận Ngôn bỏ hai tay vào túi quần, đứng thẳng người. “Em có thể khoác tay anh.”

Giản Dao nghe lời, khoác tay anh. Khóe mắt Bạc Cận Ngôn vụt qua ý cười hài lòng, Giản Dao cũng tủm tỉm.

Anh thích cô khoác tay anh. Cô cũng rất thích tư thế vai kề vai dựa sát vào nhau như thế này.

Ngày đầu tiên sau khi xác lập quan hệ yêu đương, Giản Dao và Bạc Cận Ngôn ở trong phòng làm việc không có gì khác ngày thường. Bạc Cận Ngôn hễ bắt tay vào làm việc là ở trong trạng thái yên tĩnh và tập trung. Anh vẫn không có lòng nhẫn nại ăn cơm, quên cả chuyện để ý đến Giản Dao chứ đừng nói là hôn cô.

Thực tế, dù sao cũng mới nếm trải tình yêu nên hôm nay thỉnh thoảng Giản Dao hơi thất thần. Nhưng cô cảm thấy Bạc Cận Ngôn như vậy cũng tốt, không ôm ôm ấp ấp cô ở văn phòng. So với sự cuồng nhiệt của anh tối qua, Giản Dao càng khâm phục thái độ chuyên nghiệp của anh vào thời khắc này.