Chương 47

Lưu Tiểu Nguyên vực dậy tinh thần, cười hi hi ha ha. “Đúng rồi, hai bọn em quan hệ khá tốt, nếu không thầy ấy có thể tuyển em làm trợ thủ sao? Điều này cũng không có gì lạ cả. Chị nghe ai nói vậy?”

Chị ba gõ những ngón tay được cắt sửa cẩn thận lên mặt bàn. “Không có việc gì, chỉ muốn nói cho em rõ thầy giáo là thầy giáo, học trò là học trò, đừng có lẫn lộn tôn ti trật tự.” Nghe nói bọn họ luôn đi chung với nhau, nhưng chắc không có vấn đề gì đâu nhỉ? Cơ mà rốt cuộc vẫn khiến người ta lo lắng trong lòng, bây giờ chuyện gì mà không thể xảy ra chứ?

“Chị nói nên nghe, em ở lại công ty chị đi, ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới(*)không ra làm sao cả.” Nếu có thể giữ nó không cho chạy loạn lên cũng tốt, chị ba lập tức cảm thấy đó là cách dễ dàng nhất.

(*) vừa làm vừa chơi

“Được!” Lưu Tiểu Nguyên vui vẻ đồng ý. Dù sao gần đây Mạc Ngôn rất bận, anh ở nhà có thể thoải mái một chút, ít nhất có mẹ chăm sóc. Không biết tại sao, Lưu Tiểu Nguyên nghĩ như vậy xong bèn cảm thấy trong lòng chua xót, không được tự nhiên.

Lưu Tiểu Nguyên ở công ty quảng cáo của chị ba thật ra không có gì để làm cả. Cậu chạy lăng xăng mọi ngóc ngách, lúc buồn chán sẽ đùa vui với mấy chị thiết kế nhà ở xinh đẹp, nếu không sẽ đi phía sau chị ba cợt nhả đùa giỡn. Hơn nửa tháng trôi qua, Lưu Tiểu Nguyên không chạy loạn khắp nơi, chị ba dần dần thả lỏng mối lo. Lúc tất cả mọi người bận rộn, Lưu Tiểu Nguyên lặng lẽ trốn một mình trong phòng vệ sinh gọi điện thoại cho Mạc Ngôn. Anh bận, nói đúng ra là không có cách nào nói chuyện nhiều được. Rất nhiều lúc Lưu Tiểu Nguyên cúp máy xong liền tựa vào phòng vệ sinh lẳng lặng ngẩn người.

Bỗng nhiên một ngày, Mạc Ngôn phấn khởi gọi điện tới. Lưu Tiểu Nguyên từ trước tới nay chưa từng thấy Mạc Ngôn vui sướng như vậy, tự dưng bị cuốn hút bởi biểu hiện ấy, cúp điện thoại xong liền chạy ra khỏi công ty mà không thông báo gì.

Chiếc xe ô tô quen thuộc dừng ở góc đường, Lưu Tiểu Nguyên mở cửa ngồi xuống. Mười bảy ngày không gặp, Mạc Ngôn vừa thấy cậu nhóc liền hận không thể lập tức ôm chặt cậu vào ngực mà hôn cho tới lúc hôn mê mới thôi. Cúi người thắt dây an toàn giúp cậu, Mạc Ngôn cúi đầu, giọng nói ẩn chứa sự chờ mong. “Về nhà nhé? Được không?”

Lưu Tiểu Nguyên liếc anh một cái. “Không phải đã thỏa thuận trước khai giảng sẽ không về sao?”

Mạc Ngôn lấy lòng nói: “Bởi vì hôm nay cao hứng mà!”

“Có chuyện vui à?” Lưu Tiểu Nguyên mẫn cảm mở to mắt.

“Ừ!” Vẻ mặt của Mạc Ngôn hưng phấn khó lòng che giấu.

“Anh trúng thưởng? Phát tài rồi à? Kế thừa di sản của họ hàng bên nước ngoài sao?” Hai mắt Lưu Tiểu Nguyên càng trừng càng lớn, dấu hiệu đô la không ngừng xuất hiện trước mắt.

‘Bụp!’ Một cái tát đánh vào ót, đô la không có rồi.

“Anh mới từ bệnh viện Tổng hợp về, thí nghiệm thuộc hạng mục Lâm sàng của chúng ta đã xuất hiện hiệu quả vô cùng kinh người. Tám mươi phần trăm ca bệnh xuất hiện các mức độ phản ứng tích cực khác nhau, trong đó có bệnh nhân tiến triển tốt khiến anh cảm thấy rất kinh ngạc. Tiểu Nguyên, khoảng cách đến thành công của chúng ta chỉ còn là vấn đề thời gian thôi.” Mạc Ngôn kích động, ánh mắt chớp động sáng ngời.

“A! Thật sao? Vậy… có phải có thể xin giấy phép độc quyền sau đó sản xuất giới hạn số lượng rồi… có được thưởng không?” Lưu Tiểu Nguyên chớp mắt dò hỏi.

Mạc Ngôn cười gật đầu. “Có thể, hẳn là có thể.”

“Vậy được bao nhiêu nhỉ?” Lưu Tiểu Nguyên lại bắt đầu khát khao.

“Có lẽ được mấy vạn, ảo tưởng một chút, có lẽ là mười vạn không biết chừng ấy chứ!” Trên má Mạc Ngôn hiện lên hai lúm đồng tiền thật sâu.

“Oa!” Lưu Tiểu Nguyên đứng dậy, hưng phấn nhún nhảy la to.

Mạc Ngôn túm cậu ngồi xuống, ghé môi vào tai cậu cắn cắn, nhẹ nhàng nói: “Vậy có nên thưởng cho anh không?”

Mặt Lưu Tiểu Nguyên hồng lên, ánh mắt hướng về phía cửa kính. “Hạng mục kia có một phần công lao của em đấy! Vậy ai thưởng cho em đây?”

Hơi thở ấm áp phả bên tai. “Anh thưởng, không nhiều thì ít anh cũng sẽ thưởng, không được từ chối.”

Lưu Tiểu Nguyên không thèm xem xét, xoay tay tóm lấy điểm chết người của Mạc Ngôn.

Gọi điện cho chị ba viện một lý do vớ vẩn nào đó, Lưu Tiểu Nguyên phấn chấn đi theo Mạc Ngôn đến thẳng căn hộ ở Sơn Tây. Dọc đường đi, Lưu Tiểu Nguyên bật nhạc trong xe ở mức lớn nhất, nhóm S.H.E hát rất rộn ràng. Mạc Ngôn thật không dám khen tặng sở thích âm nhạc của Lưu Tiểu Nguyên, thứ nhạc sôi động khiến anh choáng váng đầu óc. Nhưng hôm nay lại khác, anh bị cuốn hút bởi tình cảm mãnh liệt của những bài ca này, cười nghe chăm chú, ngón tay bất giác gõ gõ lên tay lái. Lưu Tiểu Nguyên vui sướng hoa chân múa tay gào lớn: “Em phát điên vì anh, anh phải thưởng cho em!”

Lưu Tiểu Nguyên cẩm cổ áo Mạc Ngôn lắc lư, anh cười lớn tùy ý để cậu làm nũng.

Hoa hải đường đang kỳ nở rộ, cây nho cũng chi chít quả chín. Nhà chính là nơi khiến người ta cảm thấy ấm áp nhất, mỗi phiến lá rụng trong sân đều thấy đáng yêu vô cùng.

Sắc trời hoàng hôn, Mạc Ngôn bận rộn trong bếp nấu cơm tối, đêm nay là thời gian vui vẻ của bọn họ, rượu ngon món ngon không thể nào thiếu được. Lưu Tiểu Nguyên tắm xong, tóc còn ướt nhẹp đi sau Mạc Ngôn, cười hì hì nói muốn giúp đỡ nhưng kỳ thực là quấy rối. Mạc Ngôn không nhịn nổi liền kéo cậu vào ngực, dùng miệng dạy bảo một hồi.

Lưu Tiểu Nguyên lại bị dạy dỗ, bị ôm chặt vào ngực rồi che kín miệng. Sự cắn hút lặp đi lặp lại khiến cậu choáng váng, mềm nhũn cả người. Bên ngoài hình như có người gõ cửa, Lưu Tiểu Nguyên mau chóng buông Mạc Ngôn ra lau miệng, đẩy anh nói: “Em ra xem là ai?”

Nhà rất ít khi có khách, người phụ cận đều không quen biết ai. Lưu Tiểu Nguyên khó hiểu mở cửa, một người phụ nữ luống tuổi tóc hoa râm đang do dự đứng bên ngoài.

“Bác tìm ai ạ?” Lưu Tiểu Nguyên kỳ quái hỏi.

Người phụ nữ thấy rõ khuôn mặt Lưu Tiểu Nguyên, nhất thời vẻ mặt thống khổ xem lẫn kinh ngạc và phẫn nộ khiến Lưu Tiểu Nguyên hoàn toàn ngây người.

“Tiểu Nguyên, là ai vậy?” Mạc Ngôn ra khỏi phòng, liếc mắt một cái thấy người đứng trước cửa, giống như bị giội một gáo nước lạnh, đột nhiên đông cứng lại. “Mẹ?”

Rõ ràng đang là mùa Hè nhưng không khí trong phòng dường như đóng băng lại. Mẹ Mạc run run cố gắng trấn định ngồi trên sô pha. Đây là chuyện Tiểu Ngôn đau khổ giấu diếm – một căn nhà nhỏ không giống chuyện đùa, hai nghiệp chướng danh không chính ngôn không thuận! Lần đầu tiên nhìn thấy bọn họ bên nhau bà đã lo lắng không thôi, lúc này thấy con trai phấn chấn đuổi theo ra tận cửa. Quả nhiên!

Mạc Ngôn đứng cạnh mẹ, phía sau là Lưu Tiểu Nguyên tâm tình phức tạp. Kinh hoảng vừa rồi đã qua đi, bây giờ càng lo lắng nhiều hơn. Lo lắng cái gì? Anh không dám nghĩ tới. Mạc Ngôn nắm chặt bàn tay vẫn ấm áp như cũ của mình, có lẽ không có điều gì cần lo lắng hết. Lưu Tiểu Nguyên bỗng nhiên nở một nụ cười bên khóe môi.

“Mẹ, con xin lỗi. Có một số việc con đã không nói cho mẹ.” Mạc Ngôn do dự nhìn sắc mặt của mẹ, trong nháy mắt đó anh cảm thấy lòng rối như tơ vò.

Mẹ Mạc không nói chuyện từ lúc bước vào cửa, nước mắt không ngừng rơi, thân thể trên sô pha càng thêm còng xuống. Tim Mạc Ngôn đau thắt lại, quay đầu nhẹ nhàng nói với Lưu Tiểu Nguyên đứng phía sau. “Tiểu Nguyên, em lên lầu trước đi, anh nói với mẹ chút chuyện.”

Lưu Tiểu Nguyên gật đầu xoay người đi.

“Đứng lại!” Mẹ Mạc vẫn trầm mặc từ đầu đột nhiên đứng lên, giọng nói kích động mà trở nên đanh gọn. “Tiểu Ngôn, con ra ngoài trước đi, mẹ có lời muốn nói với nó!”

“Mẹ?” Mạc Ngôn theo bản năng chắn Lưu Tiểu Nguyên ở phía sau.

Lưu Tiểu Nguyên cười vỗ Mạc Ngôn. “Đi ra ngoài đi!”

Không ai nói gì nữa, rốt cuộc Mạc Ngôn nan kham trầm mặc đi ra ngoài. Đứng trong khoảng sân đã chìm vào bóng đêm, Mạc Ngôn nhắm mắt lại, nắm chặt tay trái, vuốt ve chiếc nhẫn bóng loáng; anh cố gắng bình ổn sự kinh hoảng nảy lên trong lòng. Bị phát hiện chỉ là chuyện sớm muộn, anh đã chuẩn bị sẵn sàng cho đợt bão táp này. Nhưng ánh mắt đau xót tuyệt vọng của mẹ vẫn khiến Mạc Ngôn không dám đối diện.

Có phải mẹ sẽ không thể chấp nhận mối quan hệ này? Quan trọng là… nên làm thế nào để có thể khiến mẹ không thương tâm. Mình… nên làm thế nào đây?

Lưu Tiểu Nguyên dưới ánh mắt châm chọc của mẹ Mạc lại tỏ ra rất vững vàng, cậu vuốt những sợi tóc ẩm ướt ra sau tai, ngồi đối diện bà, đôi chân trần đặt ngay ngắn, cười tủm tỉm nói: “Mời bác ngồi ạ. Bác muốn uống trà không?”

Rất giống bộ dạng chủ nhà, mẹ Mạc giận bốc khói, cố đè nén lửa giận mà ngồi xuống. “Cậu…” Lời định nói ra lại không thốt lên được, mẹ Mạc run môi nhìn chằm chằm thằng nhóc không có cảm giác phạm lỗi lầm gì đang ngồi đối diện. Bởi nó quấn quýt Tiểu Ngôn nên Tiểu Ngôn mới có thể u mê làm ra chuyện trái lẽ thường như vậy! Lúc này Lưu Tiểu Nguyên trong mắt mẹ Mạc là một tên yêu tinh đáng ghét và đáng sợ hơn cả quỷ dữ.

Bị ánh mắt cay nghiệt nhìn chằm chằm khiến cả người không được tự nhiên, Lưu Tiểu Nguyên nhếch miệng đứng dậy rót một ly trà cho mẹ Mạc, cung kính đưa tới trước mặt. “Cháu mời bác uống nước.”

‘Cạch’ một tiếng, chén trà bị đánh đổ, nước trà nóng hổi hắt cả vào tay Lưu Tiểu Nguyên. Đau đớn rụt tay lại, Lưu Tiểu Nguyên đứng lên bước đi.

Mẹ Mạc kích động đứng dậy. “Cậu đứng lại! Tôi nói cho cậu biết, Tiểu Ngôn là con trai độc nhất của tôi; tôi quyết không để cậu hủy hoại nó! Cậu muốn quấn quýt lấy nó thì cứ nằm mơ đi!” Người mẹ dù hiền lành cỡ nào mà gặp phải chuyện liên quan đến con cái đều trở nên cay nghiệt vô cùng.

Lưu Tiểu Nguyên vào phòng bếp xả nước lạnh vào vết bỏng đỏ bừng trên tay, nhẹ nhàng nói: “Bác làm cháu bị phỏng.” Nếu không phải bởi bác là mẹ Mạc Ngôn thì…! Lưu Tiểu Nguyên nghiến răng ken két. Cậu làm như không có việc gì quay trở ra, ngồi xuống sô pha, đặt tay lên hai đầu gối, cười thực đáng yêu nhìn sắc mặt chuyển trắng của mẹ Mạc. “Bác à, bác tới chậm. Mạc Ngôn đã bị cháu hủy hoại mất rồi.”