Chương 47

Từ vị trí thuận lợi ở chiếc ghế đối diện cửa, Mitchell trầm ngâm ngắm nhìn căn hộ mà ở Anguilla Kate đã kể. Không giống một nơi tối tăm, nhỏ bé anh đã hình dung, nơi này hẳn mới được tu sửa và mở rộng. Mọi thứ đều sáng sủa và tươi mới, kể cả những thanh song cửa sổ bằng gỗ bao quanh ba mặt căn hộ và phần nào bị che phủ bởi những tấm mành được kéo gọn sang hai bên và cố định bằng dây buộc.

Mặt sàn nhà hình chữ nhật chiếm hết diện tích cuối tòa nhà từ trước ra sau. Căn bếp hiện đại với những trang thiết bị tân tiến nhất và quầy thu ngân ốp đá granite được ngăn cách với phòng khách phía ngoài bằng một quầy rộng riêng biệt kê 4 chiếc ghế cao. Phòng ăn rộng đủ cho một cặp ghế sôfa da, kê đối mặt vào nhau, chính giữa là một chiếc bàn lớn, vuông góc phía bên phải là chiếc ghế bành lớn nơi Mitchell đang ngồi. Phía bên kia phòng khách là khoảng không gian lớn kê một bộ bàn ghế của trẻ con, bảng phấn và những hộp dài đựng đồ chơi kê thành ghế bên cạnh cửa sổ theo như suy đoán của Mitchell. Một hành lang song song với cầu thang dẫn từ khu vui chơi tới dãy phòng ngủ.

Mitchell cầm tờ tạp chí Người sành ăn (Gourmet) lên từ mặt bàn bên cạnh và liếc qua, một phần tránh để vị mục sư có cơ hội lên giọng giáo huấn, rao giảng hay bất cứ chủ đề nào khác gây hứng thú với vị mục sư, và một phần để ngăn anh nhìn ra căn bếp, hình dung chiếc bàn gỗ cổ kê ở đó cùng cô gái nhỏ bảy tuổi tay lướt nhẹ, giả vờ đánh đàn trên một chiếc piano.

Căn phòng chìm trong tĩnh lặng, còn Mitchell cố giằn lại thôi thúc muốn đứng lên đi vào khu vui chơi để ngắm nhìn những đồ vật của con trai anh.

Một phút sau, tất cả mọi thứ đều thay đổi.

MacNeil sải bước qua những bậc cầu thang, vẻ bồn chồn nhưng kích thích. Anh tiến thẳng tới chỗ Gray Elliott thầm thì bàn bạc, sau đó gật đầu và vội vã rời đi. Elliott đứng lên tiến về phía Mitchell, và trước sự ngạc nhiên lúc đầu của Mitchell, những lời nói của anh gửi thẳng đến Mitchell hơn là đến ông chú của Kate. “Tôi nghĩ chúng ta có tin tốt đây. Bố mẹ người phụ nữ trẻ cùng hội bắt cóc với Billy Watt đã nghe được lệnh báo động phát ra tối nay. Con gái họ đã ở cả ngày trong nhà trọ trông hộ một đứa bé cho người bạn. Họ đã đến nhìn kỹ đứa bé và chắc chắn đó là Danny. Chúng tôi đang điều xe trên đường đến và sẽ biết chắc nếu đó là cậu bé trong vòng 10 phút hoặc ít hơn. Cho tới lúc đó, tôi nghĩ chúng ta không nên thêm hi vọng cho Kate nữa. Hiện giờ cô ấy rất dễ bị tổn thương rồi. Còn một tiếng nữa trước khi nhận cuộc gọi đòi tiền chuộc. Tôi muốn theo dõi thêm. Có thể hội bắt cóc đang quan sát chúng ta qua cửa sổ từ một khu nhà khác. ”

Cha Donovan gật đầu, nhưng Elliott chờ đợi phản ứng của Mitchell. Anh đang dành cho Mitchell sự tôn trọng và thực quyền của người cha, điều khiến Mitchell cảm thấy ngỡ ngàng, vì lần cuối gặp mặt nhau quan hệ giữa họ hoàn toàn đối địch. “Có vẻ đó là kế hoạch tốt nhất,” Mitchell lên tiếng. Sau đó, vì anh không thể cưỡng lai thôi thúc, anh đứng dậy bước về phía khu vui chơi của Danny.

Anh ngắm nhìn nét chữ nguệch ngoạc trên tấm bảng đen và kết luận là con trai anh có lẽ không phải một thiên tài nghệ thuật. Vì dường như không bị ai chú ý đến, anh nghiêng người mở một trong những chiếc ghế giả làm bằng hộp đồ chơi. Nó chứa toàn xe tải và ô tô của cậu bé. Suy luận rộng hơn, Michell cho là tương lai của Danny chắc sẽ liên quan tới ngành công nghiệp vận tải. Anh không nhận thấy mình đang mong đợi cậu con trai chia sẻ niềm ham thích máy bay của mình cho đến tận lúc ghé mắt qua chiếc hộp thứ hai. Gần một nửa tá máy bay lẫn lộn với những đồ vật khác trong đó, tất cả đều là phản lực thay vì trực thăng hay máy bay cánh quạt. Những chiếc phản lực là sở thích của Mitchell từ hồi bé, ngay cả khi anh đã trưởng thành như bây giờ.