Chương 47

Kể từ ngày Thi Di bị hại, Quan Kiện thấy thế giới xung quanh anh đã sụp đổ. Khi đẩy cửa chính bước vào giáo đường, Quan Kiện nhìn thấy bà xơ họ Sái nằm trên vũng máu, cảm giác này lại xâm chiếm lòng anh dữ dội. Tấm áo lễ màu trắng bất lực buông thõng dưới cái bàn sắt vẫn đặt hòm công đức mọi ngày.

Mình có thể nhìn thấy cái chết mà không thể ngăn chặn bi kịch xảy ra

Chính điều này đã là 1 bi kịch quá lớn! Nhắm mắt lại nhìn thấy 1 cái xác, cái xác tương lai, đang nằm vật trên chiếc giường sắt. Anh đã không thể phân biệt nổi đó là “bọn chúng” lại xuất hiện hay đó là hình ảnh in sâu trong vỏ đại não của mình.

Điều này cũng chẳng quan trọng, điều quan trọng là các cuộc tàn sát đẫm máu, những sinh mệnh phải ra đi dưới lưỡi dao mổ… sẽ còn xảy ra với những người quen và người lạ. Và cả mình nữa, mình đã trở thành cái gì? Nhân vật mục kích hàng loạt cái chết? Gánh chịu vô số đau đớn? Mình đâu phải là Jesus!?

Tâm trí và cơ thể cùng quằn quại, Quan Kiện không thể nằm yên, anh ngồi bất động ở đầu giường, nhắm mắt. Anh không thể không nghĩ đến Thi Di, Văn Quang, những người đã chết và sẽ chết. Nếu nói lúc này anh đang “suy sụp” thì chưa đủ và cũng không đúng. Anh thậm chí đã nghĩ có lẽ mình chết đi thì mới giải quyết được cốt lõi của mọi vấn đề. Tại sao cứ phải vào lúc này thì mình mới thể nghiệm được ý nghĩa đáng buồn của cái tên mình?

Sao mình phải bi quan thế này? Chỉ trong vòng 2 tháng đã chứng kiến bốn vụ thảm sát cực dã man đối với những người ít nhiều có liên quan đến mình. Chỉ có kẻ vô tâm, vô cảm hoặc mắc bệnh thần kinh thì mới không bi quan ngao ngán. Anh đã bước ra đến cửa từ lúc nào chẳng biết.

– Kiện à! Sao không nằm nghỉ nữa? Con lại định đi đâu thế? Bà Vạn Đình Phương đang lúi húi trong bếp đã kịp thời gọi anh.

– Con không ngủ được, muốn ra ngoài đi dạo 1 lát.

– Mẹ sẽ đi với con! Bà Phương vội lau tay vào tạp dề.

– Mẹ hãy tha cho con đi, được không? Con chỉ muốn đi dạo 1 mình cho yên tĩnh, ngồi nhà buồn quá. Quan Kiện nói để mẹ yên tâm và hứa sẽ sớm trở về ăn bữa tối.

Quan Kiện đạp xe lao nhanh men theo bờ sông Ngân Kỳ đang lấp lánh ánh bạc, như muốn để cho gió rít bên tai, xua đi bao nỗi phiền muộn.

Đôi chân anh đã bắt đầu tê cứng, tâm trạng anh hình như cũng càng nặng trĩu.

Anh dừng lại, nhận ra mình đã đi đến cầu Trúc Lam. Cầu Trúc Lam là 1 trong “mười nơi có ma ở Giang Kinh”

Nghe đồn rằng khi gặp ma, nếu dùng cái giỏ tre buộc sẵn thừng ở dưới cầu mà múc thì giỏ vẫn giữ được nước. Ngày trước mỗi lần nghe ai nói thế, Quan Kiện vẫn cười đau cả bụng.

Có mấy học sinh trung học đang cười giòn tan, thả những cái giỏ tre xuống sông Ngân Kỳ (Hàng ngày đều có hàng trăm người dân thành phố hoặc du khách đến chơi cái trò vui này, địa phương cấm mãi chẳng được, thế là thành phong tục). Họ múc lên 1 số cọng cỏ, nước thì chảy hết sạch. Đám học trò đi rồi, Kiện bước lên, rồi cũng múc chơi.

Nếu không phải là “ma dẫn lối, quỷ đưa đường” thì anh chẳng còn cách khác để giải thích hành động của mình.

Và càng không thể giải thích nổi tại sao anh lại múc được đầy nước!

Soi vào giỏ nước, anh thấy khuôn mặt mình đang sóng sánh.

Mặt anh dần biến thành nhiều chiếc giường sắt, người nằm trên giường mặc áo trắng tinh. Một trong số đó chính là anh. Những con cừu non đang chờ làm thịt!