Chương 47: Âm mưu của An Đức Lỗ

Thời gian như nước chảy, nửa tháng trôi qua rất nhanh, Bạch Khởi và Bạch Ngọc Đường đã về đến Liễu Thành, giờ này khắc này, trong Liễu Thành là một tòa biệt viện, trong nhà đen kịt, được điểm sáng bằng những ngọn nến lấp lánh, trong nhà đầy người, có khoảng mười người, vị trí trung tâm là tên có tướng mạo khá anh tuấn, một thanh niên trạc hai bảy hải tám tuổi, ngồi kế bên hắn là hai tên trung niên khoảng tứ tuần, lúc này hai tên trung niên đang nhắm mắt lại, bình thản ngồi yên tĩnh như chỗ không người , còn tên thanh niên kia đang nói với đám người đang quỳ phía dưới bằng ngữ khí lạnh lùng: “Các ngươi xác định chứ, tên tiểu tử đó đã trở về rồi sao?”

“Người của chúng ta ngày nào cũng theo dõi Bạch gia, có thể khẳng định là hắn ta đã trở về rồi.” Một tên hắc y nhân trả lời bằng ngữ khí vô cùng cung kính.

“Rầm” tên thanh niên nghe xong ánh mắt sáng lên, đập mạnh lên bàn một cái nói: “Được lắm, nếu như thế, tối nay chúng ta sẽ hành động”

“Chờ đã ~ Thiếu gia đừng vội vàng mà mất bình tĩnh.” một tên trung niên ngồi bên cạnh sau khi nghe những lời nói hùng hồn của hắn đã mở mắt lên tiếng.

Tên thanh niên đó chính là An Đức Lỗ, lúc nghe hết lời của tên trung niên nét mặt đột nhiên thay đổi, nhưng trong chốc lát đã trở lại bình thường , bởi vì tên trung niên lúc nãy ngắt lời của hắn làm cho An Đức Lỗ vô cùng mất mặt, nhưng tên đó lại là Đấu Linh cấp cường giả, vả lại còn là người mà đại công tước – thúc thúc An Đức Liệt phái đến giúp đỡ làm người thân cận bên hắn, nên hắn cũng cố kiềm nén nộ khí trong lòng, hạ giọng nói: “Thế nào, Bỉ Nhĩ đại sư ngài cảm thấy làm thế này không ổn chỗ nào sao?”

“Đương nhiên….. công tước đại nhân lúc sắp đi, đã có dặn dò kỹ, Bạch gia tuy rằng nhỏ yếu, nhưng Bạch Kình Thiên bây giờ đang giữ chức thống lĩnh đội cấm vệ quân của Vương Đô, đường đường là vương quốc bá tước, bây giờ đại công tước cũng chưa có chuẩn bị là sẽ trở mặt với bên Vương Đô, bây giờ chúng ta gióng trống khua chiêng sẽ đánh phá Bạch gia rồi bắt cóc con trai Bạch Kình Thiên, như thế sẽ có thể khiến cho bên Vương Đô động thủ, đến lúc đó có thể làm hỏng đại sự của công tước đại nhân, bởi vậy chuyện này không thể được…..” Đấu Linh cường giả trầm ngâm một lát rồi nói.

Dừng một chút hắn lại nói tiếp : “Huống chi Bạch gia cũng không phải là dễ đối phó, tuy rằng hộ vệ gia tộc của bọn hắn không được tốt lắm, nhưng tốt xấu gì cũng hơn trăm tên, mỗi một người đều là đấu sĩ, gia tộc nhà hắn đều có mấy đấu sư và mấy đấu sĩ, đương nhiên số này cũng không tính làm gì, nếu người của chúng ta động thủ với đám người của Bạch gia, bọn chúng cũng không phải là đối thủ của chúng ta …… nhưng ….. ta nghe qua trưởng bối trong sư môn ta nói qua, Bạch gia còn một lão quái vật, tuy rằng mười mấy năm nay hắn ta không hề xuất hiện, thậm chí còn không biết tung tích là sống hay chết , nhưng nếu hắn còn sống thì nhất định là đang sống trong đại viện Bạch gia, lão quái vật đó năm xưa có nói qua trừ phi Bạch gia có đại họa gia tộc còn không thì việc của Bạch gia hắn không màng, chúng ta động thủ ở bên ngoài là được rồi, không cần phải tiến vào trong cướp người, nhỡ động đến lão quái vật đó thì …. Cả bọn chúng ta…. E rằng phải lưu lại Bạch gia….”