Chương 47: Ngoại truyện 2

Khi hồ ly nho nhỏ còn là một phôi thai trong bụng mẹ, có một lần ba phải đi công tác, mẹ vô cùng khéo hiểu lòng người nói: “Không sao, anh đi đi.”

Nhưng quay đầu liền vuốt cái bụng của mình đáng thương nói: “Cục cưng, ba phải ra nước ngoài, cũng không biết lúc nào ba mới có thể trở lại, chúng ta có phải rất cô đơn?”

Khi hồ ly nho nhỏ bốn tuổi, các bạn nhỏ đang chơi trò chơi, cô giáo đem một giỏ xếp gỗ đặt ở trên bàn bảo các bạn nhỏ tự do phát huy. Chỉ thấy hồ ly nho nhỏ xếp những cục gỗ thành một hàng đứng thẳng trước mặt, sau đó đẩy tới trước, trong miệng hưng phấn kêu: “Em xong rồi!”

Khi hồ ly nho nhỏ bốn tuổi rưỡi, ba hỏi: “Con thấy em gái nhỏ nhà bên có dễ chơi h không? Để mẹ sinh cho con thêm một em gái nhỏ nhé?”

Hồ ly nho nhỏ trả lời: “Trong nhà này có con và mẹ còn ngại không phiền toái sao? Hay bảo mẹ sinh cho con một con chó nhỏ đi, muốn màu trắng!”

Khi hồ ly nho nhỏ năm tuổi, gọi điện thoại đến radio đặt một bài hát cho mẹ.

Bé nói mẹ của bé rất vất vả, chủ nhật cũng không thể nghỉ ngơi, phải ra tiệm sách mua thật nhiều bài tập cho bé làm, cho nên bé muốn chọn một bài hát cho mẹ. Người chủ trì vừa nghe, cảm động nói: “Đứa bé rất hiểu chuyện, xin hỏi cháu muốn chọn bài gì cho mẹ?”

Hồ ly nho nhỏ dùng thanh âm ngây thơ mà trịnh trọng nói: “Cháu chọn bài hát 《Phụ nữ tội gì làm khó phụ nữ》 của Tân Hiểu Kỳ.”

Khi hồ ly nho nhỏ năm tuổi rưỡi, lúc chơi đùa ở ven đường đụng phải một dì bị lạc đường, dì không biết hiện tại ở chỗ nào, liền đi qua vuốt đầu hồ ly nho nhỏ hỏi: “Người bạn nhỏ, đây là chỗ nào?”

Hồ ly nho nhỏ nhìn nhìn cô, nói: “Đây là đầu của cháu nha.”

Khi hồ ly nho nhỏ sáu tuổi, ba mua một con Hello Kitty to, lại cho hồ ly nho nhỏ một con nhỏ hơn. Hồ ly nho nhỏ tham lam nhìn con lớn kia. Ba nói: “Ngoan, đừng làm rộn, con này là cho mẹ.”

Khi hồ ly nho nhỏ sáu tuổi rưỡi, học thuộc một bài nhạc thiếu nhi, sau khi về nhà hưng phấn hát cho mẹ nghe: “Hai con hổ, hai con hổ, yêu đương, yêu đương. Hai con đều là công, hai con đều là công, thật biến thái, thật biến thái. . . .”

Khi hồ ly nho nhỏ bảy tuổi, thích một thầy giáo đẹp trai, bé thật vất vả lấy dũng khí thổ lộ với thầy giáo: “Thầy giáo em thích thầy!”

Thầy giáo cười trêu chọc cô: “Nhưng thầy không đứa bé.”

Hồ ly nho nhỏ hết sức nghiêm túc nói với thầy giáo: “Em sẽ cẩn thận, sẽ không có đứa bé.”

Khi hồ ly nho nhỏ bảy tuổi rưỡi, bảo một cô giáo mới tới, cũng chính là bạn gái của thầy giáo đẹp trai kia nhìn một con sâu lông ngọ nguậy mà mình bắt được.

Cô giáo vừa thấy sâu lông cả người liền phát run, vừa khuyên vừa dỗ nói vài lời trẻ con: “Mau đem nó ra ngoài đi, mẹ nó không tìm được nó nhất định rất đau lòng.”

Hồ ly nho nhỏ xoay người chạy ra phòng học, Cô giáo lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Ai ngờ qua một lát hồ ly nho nhỏ lại đi vào, trên cánh tay có một con sâu lớn hơn đang bò, hồ ly nho nhỏ nói với cô giáo: “Cô giáo, em bắt mẹ của con sâu đó vào luôn rồi!”