Chương 47: Người đưa thuốc chân chính

Mới vừa đến công ty thì Diệp Cần lập tức phát hiện trên mặt bàn để đầy các loại thuốc trị ho khan, cô gõ bàn Thẩm Như Nguyệt một cái.

“Đây là của ai vậy?”

Thẩm Như Nguyệt tỏ vẻ biết rồi mà còn hỏi: “Cậu nghĩ còn có thể là ai nữa?” Thẩm Như Nguyệt vừa nói vừa chỉ vào phòng làm việc của tổng giám đốc.

Diệp Cẩn nhíu mày, sau đó đi về cánh cửa phòng vẫn luôn đóng chặt.

“Cốc cốc…… Cố tổng, em có thể đi vào không?”

“Vào đi, đúng lúc anh cũng có chuyện muốn tìm em.”

“Cố tổng, những thứ thuốc đặt ở trên bàn em là của anh sao?”

“Đúng vậy.”

Nghĩ đến chén chè sơn tra nóng hổi buổi sáng, lòng của Diệp Cẩn nóng lên nhưng khuôn mặt vẫn bình tĩnh, hơi mỉm cười.

“Cố tổng, làm phiền anh lo lắng rồi, cám ơn anh.”

Hiếm khi thấy được Diệp Cẩn lộ ra nụ cười không hề đề phòng đối với mình như vậy, Cố Diễn mệt mỏi bởi vì bận rộn cả một buổi sớm đột nhiên cảm thấy tốt hơn.

“Em không cần khách khí như thế, đúng rồi, anh nghe nói cuối tuần này Mục Văn Khởi sẽ mời tất cả những người nổi tiếng trong giới bất động sản tham gia bữa tiệc tại nhà họ Mục, bữa tiệc này đối với LN mà nói là một cơ hội, nhưng LN chỉ là một công ty nhỏ vừa mới thành lập được một năm mà thôi……”

Không đợi Cố Diễn nói xong, Diệp Cẩn đã hiểu ý tứ của Cố Diễn, mặc dù có chút khó khăn nhưng cô vẫn nói: “Việc này… không thành vấn đề, em có thể đưa anh đến bữa tiệc nhà họ Mục.”

Cố Diễn có chút ngượng ngùng nhìn Diệp Cẩn: “Nếu như quá khó khăn thì thôi, cũng không quan trọng lắm.”

Diệp Cẩn cười cười, tỏ vẻ không sao cả: “Chuyện cần phải đối mặt thì nên đối mặt, em cũng không có làm sai chuyện gì, tại sao lại phải trốn tránh.”

Cố Diễn đứng lên, chậm rãi đi tới trước mặt Diệp Cẩn: “Như vậy thì để cho anh đối mặt cùng với em đi.”

Diệp Cẩn nhìn khuôn mặt tràn đầy thâm tình của Cố Diễn: “Cố tổng…… Em……”

“Anh hiểu, anh cũng không muốn em quyết định gì cả, anh chỉ muốn cho em biết em không phải là người cô đơn, khi em muốn khóc, anh có thể cho em mượn bả vai của anh bất cứ lúc nào.”

Diệp Cẩn cúi đầu, tay nắm thật chặt, cô không nên để mặc cho mình dựa dẫm vào Cố Diễn, như vậy không công bằng đối với anh, thế nhưng cái ôm này quá mức ấm áp, cô thật sự không muốn rời đi, cô nên làm gì đây?

Cố Diễn nhẹ nhàng ôm lấy Diệp Cẩn: “Diệp Cẩn, anh hỏi em một vấn đề, em cảm thấy mình đang sống trong một thế giới cô độc hay chính mình là một người cô độc không có cách nào đến gần người khác?”

“Đều rất cô độc.”

“Đúng vậy, em đang sống trong thế giới của chính mình và không muốn ra ngoài, mà anh thì lại không cách nào đến gần em…em nói xem hai người chúng ta có cô độc không, nếu như đều cô độc thì tại sao không thể dựa vào nhau?”

Lời nói của Cố Diễn khiến Diệp Cẩn cười lên, sau đó không tiếng động rời khỏi lồng ngực Cố Diễn: “Cố tổng, em phát hiện anh cực kì giỏi ngụy biện, nếu như có cuộc thi hùng biện, nhất định anh sẽ là thiên hạ vô địch.”

Cố Diễn cũng khôi phục nụ cười có phần vô lại của mình: “Quá khen, quá khen.”

Rốt cuộc không khí cũng thoải mái trở lại, Diệp Cẩn nắm lấy cơ hội nói: “Cố tổng, nếu không có chuyện khác thì em ra ngoài làm việc đây.”

Cố Diễn thấy Diệp Cẩn cứ luôn trốn tránh, cũng chỉ có thể thở dài bất đắc dĩ: “Được rồi, em đi làm việc đi.”

Công ty kiến trúc Hoa Thiên, Tần Mục đưa một tập văn kiện cho Lệ Dĩ Thần: “Toàn bộ thủ tục xây dựng trên mảnh đất này đã hoàn thành, chỉ cần phương án thiết xong là có thể khởi công được.”

“Ừ, rất tốt, quả thật bố cục thiết kế của tòa nhà Hoa Thiên quá tệ, đợi sau khi xây xong thì bán đi…… Đúng rồi, dì Tần đã đưa chè sơn tra chưa?”

Tần Mục vỗ ngực nói: “Mẹ em đã làm thì anh cứ yên tâm.”

“Ừ, tất nhiên là vậy.”