Chương 47: Nhân quả

Một nửa giờ… Mạc Ngôn tính toán một chút trong lòng, cảm giác mình còn thời gian đi làm chút gì đó.

Trong lòng hắn rõ ràng, một khi bộ chỉ huy quyết định động thủ, sinh tử của Đỗ Tiểu Âm và những người bị làm con tin cũng chỉ có thể giao cho ông trời quyết định. Mà bọn cường đạo rời khỏi căn nhà cũ đó thì nhất định sẽ mang theo Đỗ Tiểu Âm. Đối bọn cường đạo đó mà nói, thân phận cảnh sát của Đỗ Tiểu Âm là lá bùa hộ mệnh tuyệt vời, không có khả năng tùy ý tha cho nàng đi.

Hơn nữa bộ chỉ huy cũng sẽ không dễ dàng đưa ra yêu cầu bọn cường đạo cho Đỗ Tiểu Âm rút về, bởi vì như vậy chẳng khác gì là nói cho bọn cường đạo biết, chúng ta muốn ra tay!

Đương nhiên, đối với bọn cường đạo mà nói, bọn hắn cũng sẽ không ảo tưởng ngây thơ, có thể không hề phiêu lưu như vậy mà đi.

Hai bên kỳ thật đều rất rõ ràng, cuộc chiến cuối cùng đã không thể tránh né, hiện tại đàm phán, kỳ thật đều là đang làm chuẩn bị cho cuộc tiếp xúc cuối cùng mà thôi.

Cái này về tổng thể, cường đạo có con tin, tương đương có được ưu thế. Mà cảnh sát thì ngoài con tin, cũng chiếm cứ đại thế trên bàn cờ.

Cuối cùng thắng bại kỳ thật cũng không khó đoán, về điểm này, hai bên đều rất rõ ràng.

Cần trì hoãn là, đối với cảnh sát mà nói, đồng thời với thắng lợi đến tột cùng sẽ phải trả cái giá bao nhiêu, đây là quan trọng nhất. Mà đối với cường đạo mà nói, kết quả xấu nhất là bị diệt toàn quân, tiếp theo là làm cho càng nhiều người bị chôn cùng với mình, mà kết cục tốt nhất là có thể còn sống chạy thoát được một hai người. Bọn hắn chưa từng có tham vọng quá lớn là có thể toàn bộ còn sống rời khỏi thành phố này, từ một khắc khi bị cảnh sát bao vây, bọn hắn cũng đã hiểu được đạo lý này. Đối với bọn họ mà nói, trì hoãn duy nhất chính là cuối cùng có mấy người có thể còn sống mà rời đi!

Hai bên trì hoãn, kỳ thật trăm sông đổ về một biển, mấu chốt ngay ở mấy sinh tử của Đỗ Tiểu Âm và mấy con tin!

– Mạc Ngôn, lãnh đạo bộ chỉ huy muốn gặp cậu, cậu đi theo tôi …

Trịnh trưởng phòng vỗ vỗ bả vai Mạc Ngôn.

Mạc Ngôn gật gật đầu, nói :

-Không thành vấn đề, tôi đi theo ông ngay.

Trong miệng hắn rõ ràng đáp ứng, nhưng lập tức ôm bụng, cau mày nói:

– Trịnh lão, có thể chờ một lát hay không? Bụng tôi có chút không thoải mái, muốn đi tiểu tiện!

Trịnh lão không nghi ngờ hắn gian trá, gật đầu nói:

– Được, tôi ở phòng họp trên lầu ba chờ cậu. Cậu cũng đừng sốt ruột, tình huống cụ thể trên báo cáo Lâm Tú giao cho tôi đều có, bộ chỉ huy đang nghiên cứu, cũng chỉ có một ít tình tiết nhỏ muốn hỏi cậu …

Đối với bản báo cáo đó, có lẽ là bản thân không có kinh nghiệm hiện trường, ngay cả Trịnh lão, người của bộ chỉ huy cũng không có nói ra nghi ngờ gì. Thật là có người nói Mạc Ngôn là một phúc tướng, dễ dàng chóng vánh nhặt được một đại công lao. Loại quan điểm này được đại đa số người đồng ý, thậm chí cả Trịnh lão cũng có ý nghĩ tương tự.

Trưởng phòng Trịnh xoay người rời đi, trưởng phòng Chu thấy không có chuyện gì của mình, lại suy nghĩ Mạc Ngôn không để bụng mình, cười cười với Mạc Ngôn, xoay người, một lát cũng không thấy bóng dáng.

Mạc Ngôn giờ phút này đang nghĩ về Đỗ Tiểu Âm đã lưu lạc làm con tin, làm sao còn có tâm tư để ý nhiều như vậy?