Chương 47 – Quà sinh nhật

Đồng phục học sinh trong sáng, đồng phục nữ tiếp viên hàng không quyến rũ, đồng phục cô hầu nữ ngoan ngoãn, xinh đẹp, ngọt ngào… Nhìn ba bộ đồng phục trước mắt, bà mối đắn đo. Khụ khụ, nói chính xác hơn, đây hình như là… ba bộ cosplay tình yêu.

Hôm nay, bà mối chơi ở công viên trò chơi với ông Hạ tới đã đời, lúc về nhà mệt tới mức lè cả lưỡi. Cô định tắm rửa rồi nhanh chóng lên giường đi ngủ, còn Hạ Hà Tịch thì bận rộn trong phòng làm việc. Thế nhưng, sau khi tắm rửa lại xảy ra vài việc ngoài ý muốn…

Lúc sắp xếp quần áo, Tô Tiểu Mộc vô tình nhìn thấy ba bộ quần áo bị mình giấu dưới đáy tủ. À… nói ra thì, từ lúc ba anh em họ Tô tặng cô món quà sinh nhật đặc biệt ấy, khi biết thực ra bên trong này là cái gì, bà mối vẫn chưa mở ra. Trong phút chốc, bà mối đang đứng trước tủ quần áo bỗng nổi tính tò mò. Quan sát xung quanh, sau khi đã chắc chắn Hạ Hà Tịch đang vùi đầu vào đám giấy tờ, không rảnh rỗi mà để ý tới mình thì bà mối mới nhẹ nhàng đóng cửa lại, cẩn thận đặt “chiếc hộp Pandora” lên giường, nín thở mở chiếc hộp ra…

Bà mối: “…”

Phản ứng đầu tiên của việc nín thở là thiếu dưỡng khí. Phản ứng thứ hai lại là, thất vọng quá… Hóa ra, cái gọi là bộ đồ cospaly tình yêu… là thế này sao? Trải ba bộ quần áo lên giường, bà mối nhìn ngắm một hồi, ngoài việc lộ hơi nhiều thì hình như chẳng khác gì đồ ngủ bình thường. Trong nháy mắt, bà mối cảm thấy thất vọng đến đỉnh điểm.

Sớm biết thế thì đã không mở hộp ra, cứ bảo vệ tiêu chuẩn của cosplay tình yêu trong lòng mình không phải tốt hơn sao? Nhưng nếu đã mở quà ra rồi, tự nhiên lại muốn thử xem. Thế là, bà mối chọn đi chọn lại giữa ba bộ đồ, đắn đo, do dự…

Bộ thủy thủ nhìn rất đẹp nhưng lại hở lưng, mặc lên chỉ dựa vào mấy sợi dây vớ vẩn chẳng khác nào cái yếm. Bộ tiếp viên hàng không nhìn cũng được, nhưng cái váy này…, tạm thời cứ gọi nó là váy đi, có phải ngắn quá không? Bà mối nghi ngờ mặc vào còn không che nổi mông của mình ấy chứ! Kết quả là, đắn đo mãi, bà mối chọn bộ cô hầu nữ kín đáo nhất.

Cái gọi là “trang phục cô hầu nữ ngoan ngoãn, ngọt ngào, đáng yêu” thực ra chỉ là một cái váy liền ngắn cũn cỡn. So với hai bộ kia, nó chỉ là có nhiều vải, bọc kín thân trên hơn. Thế nhưng, sau khi mặc vào rồi bà mối mới hoàn toàn hối hận.

Soi gương, mặt bà mối cứ đỏ phừng phừng, ngượng tới nỗi không biết giấu mặt vào đâu. Cái… cái… cái bộ này quá khiêu khích thì phải! Đúng là nửa thân trên của bộ này cũng kín đáo, nhưng bà mối không ngờ được rằng, quần lót đi kèm bộ đồ này lại… hở đũng!

Tưởng tượng tới hình ảnh ba ông anh trai vừa chọn đồ vừa ra vẻ như đúng rồi, khóe miệng bà mối giật giật. Mẹ ơi, quá là khiêu khích, nhất định phải cởi bộ đồ này ra, sau đó… phi tang! Nghĩ đến đây, bà mối quay người lại, định cầm bộ đồ ngủ trên giường đi thay. Nhưng vừa chạm tay vào mép giường thì cánh cửa đã kêu lên một tiếng, rồi mở ra.

Đầu óc trống rỗng, bà mối chỉ nghĩ tới một chuyện: “Xong rồi, lúc nãy vì quá kích động nên quên khóa cửa…”

Tô Tiểu Mộc còn đang cứng đơ tại chỗ, tay vẫn giữ nguyên tư thế lửng lơ, Hạ Hà Tịch ở ngoài cửa cũng thoáng giật mình. Nhìn thấy bộ dạng của cô vợ, rồi lại nhìn đám đầu sỏ gây họa ở trên giường, anh Hạ thầm hiểu ra, khóe miệng không nhịn được mà cong lên thành một đường vòng cung đẹp đẽ.