Chương 47: Xuất phát

Tôi mở cửa ra, nhìn thấy trong phòng Lãnh Phù vẫn còn ánh đèn sáng, chắc chắn cô ta bị chọc đến điên rồi. Tôi cứ như vậy trực tiếp nói thẳng tuột những tình cảm trong lòng cô ta ra, xem hành vi này của cô ta thì chỉ biết là kiểu này là loại tự thầm thương trộm nhớ thôi, còn Long Kỳ kia cũng quá khó hiểu chuyện gió trăng, rốt cục anh ta có thất tình lục dục không nhỉ? Thế nào mà người đẹp làm thuộc hạ bên cạnh, kiểu gì cũng phải để ý tới tâm tư con gái nhà người ta chứ? Tôi âm thầm thương thay cho Lãnh Phù bất công.

Trở lại phòng, tôi phân tích kỹ hơn, Hắc Quỷ Môn có thể trong vòng một tháng tìm được tôi, đã nói lên quả thực rất lợi hại. Nếu tôi tiếp tục ở lại kinh đô không mất mấy ngày lại có khả năng bị đụng tới, hậu quả lúc đó, tôi thực sự nghĩ không ra là ai sẽ tới cứu tôi nữa.

Nếu theo Long Kỳ, thủ hạ của hắn cao thủ nhiều như mây, sự an toàn của tôi được đảm bảo, chỉ là không chịu nổi tính tính thối hoắc của họ thôi. Sinh mệnh và sự khinh bỉ tương đương, bên nhẹ bên nặng, tôi cân nhắc rất kỹ trong lòng. Đột nhiên nghĩ đến Ngọc Hoán. Trong Hoàng cung hai hổ tranh đoạt, chàng ở trong cũng thực khó xử lắm, vậy vị nhị Hoàng tử kia đã ở hoàng cung rồi sao? Có phải Ngọc Hoán tìm được hắn rồi không?

Đúng rồi, nếu lần này đi cùng LOng Kỳ đi Đột Quyết thu thập chứng cớ, đem thái tử kéo xuống lễ đài, nhị hoàng tử thắng lợi kế vị, Ngọc Hoán sẽ không lo lắng nữa. Đây cũng là con đường đi tốt lắm, tôi có thể gián tiếp giúp chàng nhé!

Có được lý do này, tôi quyết định đáp ứng với yêu cầu của Long Kỳ, khép mắt lại, trong lòng than nhẹ. Cùng trải qua một cảnh này với Ngọc Hoán, có chút thương tâm, ra cửa. Đêm nay bầu trời trong sáng không gợn mây, gió nhẹ lượn trên những vì sao, một vầng trăng nhô cao chiếu xuống. Tôi ngồi trên sân đá, nhẹ nhàng mở miệng thì thầm, “Nguyện quân như trăng sao, hàng đêm chiếu sáng tỏ tường”

Ngọc Hoán có phải cũng đang ngồi dưới trăng nhớ tới tôi không?

Ngồi lâu trong đêm, sương có chút rơi xuống. Trở lại phòng, nghĩ đến ngày mai bắt đầu ra đi, phải dưỡng tinh thần tốt mới được.

Sáng sớm ngày thứ hai, ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa, là Lãnh Phù. Cô ta bưng một chậu nước tiến vào, đợi cho tôi rửa sạch mặt mũi, thu xếp xong xuôi, cô ta mới mang một bộ quần áo vào, bảo tôi thay. Tôi xem thì thấy đó là loại vải dệt thượng đẳng, lấy tay ve vuốt, tơ lụa mềm nhẹ, hoa văn đẹp, chắc chắn là chọn cho xứng với địa vị của Long Kỳ rồi, giả làm phu nhân của hắn, nhất định phải nhìn đồng nhất với hắn mới được.

Sau khi Lãnh Phù ra ngoài, tôi mặc bộ quần áo này vào, để ý vấn kiểu tóc, trong gương lộ ra một vị tiểu phu nhân hoa lệ. Người xưa có quy định, phụ nữ xây dựng gia đình nhất định phải vấn tốc lên. Tôi tay không khéo, chỉ dùng một sợi dây buộc túm lên, bên tai để mấy sợi tóc vương nhẹ, nhìn có vẻ xinh đẹp lại nghịch ngợm.

Đợi tôi bước ra cửa, đầu tiên là nhìn thấy Long Kỳ đóng giả một công tử nhà giàu, đứng dưới ánh nắng mặt trời chiếu sáng, trông vô cùng bất phàm, dường như chỉ có người đẹp trai, đường nét anh tuấn trong trẻo nhưng có khí chất lạnh lùng, lại có một phần quyến rũ mê người. Nhìn thấy tôi bước ra cửa thì nhếch khoé môi lên cười, nhìn mãi không chớp mắt. Tôi đảo mắt nhìn quanh đánh giá những người khác, Lãnh Phù và Viêm Hoả đã thay trang phục nha hoàn, tóc cũng vấn lên đơn giản thành đầu nha hoàn, Nhưng vẻ nguyên bản thoát tục tú lệ vẫn không che giấu được. Nhưng cũng thực sự không làm ai chú ý cả. Còn ba vị khác trước mặt thì làm ra vẻ người giúp việc, mặc vải thô, trên đầu buộc một khăn trắng, một bọc vải vóc đẹp đẽ tinh xoả lộ ra. Long Kỳ lần này đi làm ăn là buôn bán tơ lụa. Tôi đánh giá cả tổ hợp này, thực đúng là đa dạng. Lúc này ở hành lang truyền tới tiếng nói của Hà công công, trông ra dáng quản gia đi tới. Tôi suýt quên ông ta. Nhìn thấy tôi, Hà công công cười bảo: “Diệp cô nương giả trang cũng thực sự động lòng người quá ha!”

“Đa tạ khích lệ. Ông cũng vậy thôi!” tôi lên tiếng đáp lễ, cái miệng của ông ta nở như hoa. Long Kỳ phất phất tay, “Tuyệt lắm, đi nào!”