Chương 48

Mạch Nhiên vốn muốn nhờ đến Tiểu Kim để phòng ngừa Thẩm công tử lợi dụng, vậy mà cô ta còn mang theo Kiều Minh Dương đến. Lúc này, căn phòng của Mạch Nhiên nhét bốn người, đủ biết có bao nhiêu hỗn loạn.

Mạch Nhiên vừa nhìn Kiều thiếu và Tiểu Kim đang trừng nhau mắt to mắt nhỏ, vừa quan sát sắc mặt Thẩm công tử, rất sợ anh trở mặt!

Thẩm công tử nhìn qua thì không hề phát hiện thấy dấu hiệu anh muốn trở mặt, ngược lại còn rất bình tĩnh. Nhưng chính như vậy lại khiến Mạch Nhiên càng thêm bất an. Muốn phá vỡ bầu không khí quỷ dị này, cô kiến nghị: “Không còn sớm nữa, chúng ta đi ngủ thôi!”

“Chỉ có hai gian phòng, ngủ thế nào?” Kiều Minh Dương một câu rất trọng tâm.

Như vậy còn không đơn giản sao? Mạch Nhiên chỉ tay vào hắn và Thẩm Lâm Kỳ: “Hai người ngủ một phòng, em và Tiểu Kim ngủ một phòng”

“Không được.”

“Không được.”

Cùng một lúc, cùng một đáp án, cả Thẩm công tử và Kiều thiếu cùng lên tiếng.

Mạch Nhiên nhất thời phiền muộn, hiện tại giá đất cao như vậy, có một căn hộ hai phòng đã là không tồi rồi, hai người bọn họ nếu như không chịu ngủ cùng nhau, bọn họ bốn người làm sao có thể phân chia được ? Lẽ nào bảo một người ngủ sô pha?

Mạch Nhiên nhìn Thẩm Lâm Kỳ, rồi lại nhìn Kiều Minh Dương, sau một hồi cân nhắc, tủm tỉm nhìn Kiều Minh Dương nói: “Kiều Thiếu, nếu không anh chấp nhận thiệt thòi một chút, ngủ sô pha?”

“Không có cửa đâu!” Đề nghị của cô bị cự tuyệt.

Mạch Nhiên nổi giận, đập bàn đứng dậy, chỉ vào mũi Kiều Minh Dương mắng: “Ai bảo anh không mời mà đến? Cho anh ngủ sô pha đã tốt lắm rồi, không thích thì về nhà anh mà ngủ, đừng có đến nhà tôi nữa.”

(hơ. Chị đuổi khách như đúng rồi!)

Tiểu Kim vỗ tay: “Nói rất hay!”

“Tiểu Kim, cô có muốn tôi đi nói với mẹ cô là cô uống rượu say còn múa cột?”

“Ah, anh cũng đê tiện quá vậy, không phải đã nói sẽ không nói cho mẹ tôi biêt sao?”

“Tôi đổi ý rồi, cô có ý kiến sao?”

“Hỗn đản lật lọng!”

“Tiểu nhân bỏ đá xuống giếng!”

“Stop!” Mạch Nhiên rốt cục không thể nhịn được nữa phải cắt đứt lời bọn họ: “Cãi cọ cái gì? Tốt nhất là không ai ngủ nữa, khó lắm mới có dịp cả bốn người ở đây, chúng ta đánh bài, ai đồng ý giơ tay.”

Mạch Nhiên và Tiểu Kim cùng lúc giơ tay.

“Không đồng ý thì ngủ sô pha.” Mạch Nhiên bổ sung thêm một câu.

Kiều Minh Dương rất không cam lòng mà giơ tay lên.

“Còn anh?” Mạch Nhiên nhìn Thẩm Lâm Kỳ.

“Thế nào cũng được.” Anh nói.

“OK!” Mạch Nhiên đập bàn đứng lên, hạ quyết định: “Ba trên bốn phiếu, đêm nay chúng ta đánh bài!”

Cứ như vậy, bọn họ bốn người cho dù bình thường nhìn nhau không vừa mắt nhưng lại ở cùng một chỗ chơi bài.

Mạch Nhiên vì hôm trước đã thức suốt một ngày đêm chơi game cho nên tinh thần không tốt, thua vô cùng thê thảm. Đến lúc gần sáng, Mạch Nhiên đứng dậy nói: “Mọi người tiếp tục, em vào phòng ngủ một lát.” Sau đó, liều lĩnh lao về chiếc giường êm ái trong phòng.

Mạch Nhiên ngủ một mạch thẳng tới trưa.

Lúc cô tỉnh lại thì ánh nắng đã chiếu thẳng vào mắt, cô cảm thấy mình ngủ còn chưa đủ nên tiếp tục trùm chăn ngủ tiếp. Nhưng lúc quay đầu vào trong, cô đụng phải một người, cô cứ tưởng là Tiểu Kim, liền tự nhiên giơ tay ra ôm lấy.

Thế nhưng, không hề cảm thấy người này nhỏ nhỏ mềm mại chút nào!

Mạch Nhiên tỉnh ngộ, xốc chăn lên, ngồi dậy, trợn trừng mắt nhìn Thẩm Lâm Kỳ.