Chương 48

Cao Lạc Thi nói đúng, quả thực Cao Ca rất sợ. Cô sợ nghe thấy Cao Lạc Thi nói lung tung cái gì đó. Quan hệ giữa cô và Tả Thừa Nghiêu vốn đã lung lay sắp đổ, chưa kể đến Cao Lạc Thi còn nói ra những suy nghĩ trong lòng cô, sợ nhất khi nghe thấy cái tên đó – Mạnh Dao. Bởi vậy cô càng thêm sợ hãi, cô biết có quá nhiều điều có thể sẽ dễ dàng phá vỡ mỗi quan hệ vô cùng mỏng manh giữa cô và Tả Thừa Nghiêu.

Cô thừa nhận cho tới bây giờ mình đều không thông minh, cũng không có nhiều tâm kế như vậy, ngoại trừ vài lời nói ngoan cố của cô thì không còn có cái gì để ngăn chặn, giáo huấn Cao Lạc Thi thêm nữa. Cho nên cô chỉ muốn chạy trốn, cũng chỉ có thể chạy trốn.

Nhưng lúc Cao Lạc Thi nói ra cái tên Tạ Tề, cái tên này ban đầu cũng làm cô có chút nghi hoặc, bước chân của cô không tự chủ thoáng chốc ngừng lại.

Ngay lập tức Cao Lạc Thi bắt được ánh mắt do dự của Cao Ca, cô ta thừa dịp tiến lên lấy thân phận em gái nói: “Chị, Tạ công tử thân phận gì? Nhà họ Tạ địa vị gì? Coi như chị ở nước ngoài bảy năm, về nước mấy tháng nay hẳn cũng có nghe qua. Chính như anh Thừa Nghiêu, không có nhà họ Tạ ở sau lưng chống đỡ thì đâu thể đơn giản có được địa vị như hôm nay.”

“Tả Thừa Nghiêu và Tạ Tề là anh em, bạn bè tốt, điều này tôi vẫn biết, nhưng cái này thì có liên quan gì đến tôi?”

“Chị đều biết, như vậy chị biết biệt danh bên ngoài của Tạ công tử, thích nhất là làm chuyện sưu tầm các loại sắc đẹp hay không? Chị có biết hôm nay Tả Thừa Nghiêu mang chị tới buổi bán đấu giá này là để cho Tạ công Tử ngắm hay không?

“Có ý gì?”

“Chị gái thân yêu, chị vẫn chưa rõ hay sao? Kỳ thực lần trước lúc ở bữa tiệc cuối năm, Tạ công tử nhìn trúng chị, nghe nói còn là nhớ mãi không quên, cho nên anh ta muốn anh Thừa Nghiêu bỏ đi những thứ yêu thích. Chị, chị cảm thấy địa vị của mình trong lòng anh Thừa Nghiêu là như thế nào, anh ấy sẽ làm thế nào đây? Chị nghĩ anh ấy sẽ trở mặt cùng Tạ công tử hay sao?”

“Cao Lạc Thi, mỗi một từ cô nói tôi đều không tin. Như lời cô nói, dạng người đẹp nào mà Tạ công tử chưa thấy qua, tôi không đến mức cảm thấy mình đẹp như thần tiên, có thể khiến cho loại công tử đào hoa, tay tình trường lão luyện đó phải thương nhớ. Làm phiền cô lần sau muốn biên soạn lời nói dối, cũng làm cho giống một chút.”

“Chị à, chị nói không sai, Tạ công tử ánh mắt tinh tường, nhưng chị cũng đừng nên coi nhẹ mình, nhan sắc của chị vẫn đủ làm Tạ công tử liếc một cái rồi. Huống chi, có câu nói: Thê không bằng thiếp, thiếp không bằng vụng trộm, vụng trộm không bằng không vụng trộm được. Bữa tiệc cuối năm lần trước Tạ công tử chưa kịp làm được nên vẫn nhớ nhung chị cũng chẳng có gì là lạ. Có điều, phải nói rằng số chị cũng thật tốt, hôm nay đột nhiên bà vợ Lâm Mạc của Tạ công tử lại quyết định muốn tới, cho nên anh ta mới bỏ hành động. Nếu không, chị nghĩ rằng chị vẫn có thể ở đây nói chuyện với tôi hay sao? Tôi sợ, không khéo chị đã sớm được dâng lên giường của Tạ công tử rồi. Tôi nói những điều này cho chị nghe cũng là làm tròn bổn phận của một cô em gái. Hy vọng chị có thể nhìn rõ bộ mặt thật sự của người đàn ông không yêu chị. Anh Thừa Nghiêu yêu Mạnh Dao, điểm này tôi và chị đều rất rõ ràng, anh ấy vì muốn báo thù nên mới ở cùng chị. Lần này may mắn là cuối cùng Tạ công tử lại bỏ qua chị, nhưng ai mà biết được lần sau lại có thêm Ngô, Lý công tử nào xuất hiện nữa? Đến lúc đó anh ấy ngán chị rồi, lại tiếp tục tặng cho người khác. Chị à, đến lúc đó chị phải làm sao chứ?”

Cao Lạc Thi bày bộ dạng chân thành, Cao Ca chỉ cảm thấy ghê tởm muốn ói. “Những điều này không cần cô nhọc lòng quan tâm, cô có nói nhiều hơn nữa tôi cũng sẽ không tin. Cao Lạc Thi, tôi không hiểu vì sao cô còn nhỏ tuổi như vậy mà không học hành cho tốt, suốt ngày đi học làm những chuyện đâm bị thóc chọc bị gạo như vậy. Chả nhẽ mẹ nào con nấy.”

“Tôi nói thật hay giả, chị à, chị nên suy nghĩ kỹ một chút sẽ hiểu. Thế nhưng nói đến học hành tốt, chị hẳn là không có một chút tư cách giáo dục tôi. Ban đầu, là ai chọc bác gái tức chết chứ? Trước đây, tôi còn nghĩ nguyên nhân là do đoạn phim khiêu dâm kia của chị, sau mới phát hiện ra còn vì một người đàn ông mà tìm người cưỡng dâm Mạnh Dao, thảo nào mà bác gái tức giận phát bệnh tim. Chuyện điên rồ như vậy, lúc đó chị mới có mười mấy tuổi, đấy mới đúng thật là tuổi còn nhỏ mà không học hành cho tốt ấy chứ?”

“Câm miệng!”

Cao Lạc Thi lại càng không câm miệng, một mặt càng làm Cao Ca tức giận. “Được rồi, chị à, chị có biết ai là người tung đoạn phim khiêu dâm của chị hay không? Chính là anh Thừa Nghiêu. Anh ấy vì muốn trả thù những chuyện chị đã làm với Mạnh Dao. Có đôi lúc, tôi cũng không khỏi bội phục con người chị. Lại nói thêm, nếu không phải anh Thừa Nghiêu tung đoạn phim khiêu dâm đó, bác gái cũng sẽ không bị phát bệnh tim đúng không? Nói như vậy, anh ấy cũng coi như là gián tiếp hại chết bác gái, và chị chính là một trong những hung thủ không phải sao? Nhưng chị à, thế mà chị cũng có thể không cần thể diện tiếp tục ở bên cạnh anh ấy, cùng mấy mưa trên giường với anh ấy, không biết buổi tối có gặp ác mộng thấy bác gái hay không? Chị nói xem, bác gái mà nhìn thấy hai người trần truồng lăn lộn thì ở dưới suối vàng có yên lòng hay không?”

Cao Ca cũng không nhịn được nữa, dương tay đánh tới, Cao Lạc Thi lại như sớm có phòng bị, ngược lại bắt được cổ tay của Cao Ca hất xuống. “Chị, chị bị tôi nói trúng tim đen rồi, thẹn quá hóa giận sao.”

Cao Ca cảm giác toàn bộ bàn tay của mình đều vì tức giận mà run lên, nhưng một lần không hề đánh trúng Cao Lạc Thi, mà toàn thân như cạn kiệt, cô đã không còn sức lực để ra tay thêm nữa.

Năm đó, chuyện của Mạnh Dao bị mẹ cô ép xuống, ngay cả ba cũng không biết. Rốt cuộc, Cao Lạc Thi từ đâu mà biết được chuyện này? Mà đoạn phim sex bị tiết lộ, tuy cô và anh tư đều từng nghi ngờ do Tả Thừa Nghiêu, nhưng nhiều năm qua, cũng chưa từ xác định chắc chắn. Thực tế, cô vẫn tự nhủ, không phải do Tả Thừa Nghiêu làm, anh không đến mức thấp hèn như vậy. Dù sao đó cũng là lần đầu tiên của cô, cùng với người đàn ông cô yêu nhất. Cô không muốn thừa nhận từ đầu đến cuối đều là cạm bẫy, một hồi lừa dối. Không muốn thừa nhận, từ đầu đến cuối Tả Thừa Nghiêu không có một chút thương hại cô, không có một chút tình cảm với cô. Nhưng tại sao vẻ mặt của Cao Lạc Thi lại nói chắc như đinh đóng cột vậy? Còn có Tạ Tề, rốt cuộc Cao Lạc Thi nói năng bậy bạ hay là sự thật?

Cao Ca cảm thấy con người trước mắt quá mức nham hiểm đáng sợ, nhưng cô không thể đứng trước mặt cô ta biểu hiện một chút dao động ra ngoài sắc mặt được nên kiêu căng nói: “Tôi đây chỉ muốn đánh một con chó điên cắn bậy mà thôi. Tôi không biết cô nghe được tin đồn này từ đâu, nhưng cho dù là chính cô nói ra, mỗi một từ chính miệng cô nói ra đều không có bất kỳ sự tin cậy nào đối với tôi.

“Chị, chị chưa tin? Ha ha, vậy tôi cho chị nghe đoạn ghi âm được chứ?” Nói xong, Cao Lạc Thi lấy điện thoại từ trong túi ra, quả nhiên là đến có chuẩn bị.

Trong ghi âm có chút tạp âm, như là lén ghi lại.

Đầu tiên là một giọng nữ: “Chị Mạnh, chị đừng nên uống nữa, cứ tiếp tục như vậy sẽ làm tổn hại bản thân.”

“Không, Hiểu Hiểu, cô để tôi uống, uống say, sẽ không cần phải chịu những chuyện đau khổ này nữa.” Cao Ca bỗng nhiên căng thẳng, là Mạnh Dao, giọng nói của Mạnh Dao, cô khắc cốt ghi xương không thể quên.

“Chị Mạnh, chị như vậy anh Tả nhìn thấy sẽ trách chúng tôi, anh ấy sẽ đau lòng.”

“Đúng vậy, A Nghiêu, đừng nói với A Nghiêu, tôi có lỗi với anh ấy, tôi đã ô uế, cũng không xứng với anh ấy nữa.”

“Chị Mạnh, chị đừng nói như vậy, anh Tả đối tốt với chị như vậy, sao anh ấy có thể ghét bỏ chị?”

“Anh ấy không ruồng bỏ tôi, tôi lại ruồng bỏ chính mình. Nhiều đàn ông như vậy, ba hay năm gã? Tôi vừa nghĩ đến liền run cả người, tôi muốn ói, tôi đã không có cách nào ở cùng A Nghiêu nữa rồi. Tôi hận Cao Ca, là cô ta hủy hoại tôi, hủy hoại hạnh phúc của tôi và A Nghiêu. Tôi hận không thể lột da cô ta, róc xương cô ta.

“Cô ta sẽ nhận được báo ứng, anh Tả sẽ báo thù cho chị.”

“Không, Hiểu Hiểu, đây chính là nỗi khổ của tôi. Đương nhiên, A Nghiêu vì giúp tôi báo thù, đã đem đoạn phim khiêu dâm của con khốn kia tung lên mạng, bây giờ, lại giả vờ ở cùng cô ta để làm nhục cô ta. Nhưng những điều này đều không phải tôi mong muốn nhìn thấy. Không sai, tôi hận Cao Ca, nhưng tôi không hy vọng Tả Thừa Nghiêu cũng giống như tôi, bị vây hãm trong thù hận không rút ra được. A Nghiêu, anh ấy rõ ràng trong sáng, vui vẻ. Anh ấy không nên vì tôi mà làm cho đôi tay trở nên dơ bẩn như vậy…”

Ghi âm đến đây thì ngừng lại, Cao Ca cảm thấy mỗi một câu Mạnh Dao nói ra đều như mũi dao nhọn, cắm trong tim của cô, sắc mặt của cô trở nên trắng bệch, là ân hận lúc đầu đã làm sai, là vô cùng hổ thẹn, một lần nữa, buộc cô phải đối mặt với hiện thực đẫm máu giữa cô và Tả Thừa Nghiêu.

Cô mạnh mẽ chống một hơi, nhìn chằm chằm vào Cao Lạc Thi, khàn giọng hỏi lại lần nữa: “Vậy cô tới đây tìm tôi gây phiền phức, trăm phương ngàn kế bới ra những chuyện này, rốt cuộc có lợi gì cho cô.”

“Chị à, chị đã quên sao? Tôi thích anh Thừa Nghiêu. Một cô gái yêu chân thành một người đàn ông, cuối cùng vẫn làm ra những chuyện mất lý trí, giống như chị năm xưa ấy. Có điều, là tôi phát hiện mỗi tháng anh Thừa Nghiêu đều đều đặn tới câu lạc bộ “Thiên Thiên” của Mạnh Dao, mới cao hứng điều tra chuyện của cô ấy, sắp xếp người tiếp cận cô ấy. ai biết lại có thu hoạch lớn như vậy, không như vậy sẽ không biết được câu chuyện vẻ vang năm xưa của chị. Tôi nói rõ ràng như vậy rồi chị còn cần hỏi có lợi gì cho tôi hay sao? Chị rời khỏi Tả Thừa Nghiêu, chính là lợi ích tốt nhất cho tôi.”

Cao Ca cười thê lương một tiếng. “Cô quên mất Mạnh Dao rồi à? Đúng như lời cô nói, tôi chỉ là đối tượng để Tả Thừa Nghiêu trả thù, anh ta yêu Mạnh Dao như vậy, cô có đánh đuổi được tôi cũng hoàn toàn chẳng được tích sự gì?”

“Mạnh Dao đã sớm bị chị hủy hoại, cho dù anh Thừa Nghiêu có lòng, bọn họ cũng không có khả năng. Còn đánh đuổi chị, dĩ nhiên không phải nghĩ rằng chị có uy hiếp gì. Chỉ là một con ruồi, mặc dù đối với người khác không có tổn hại gì, nhưng nào có ai có thể bình tĩnh nhìn nó bay tới bay lui chứ? Chị à, tôi nói đến mức này rồi, phàm là người vẫn còn biết nhục nhã, nên biết chạy đi, chạy ra nước ngoài đừng trở về, chị nói có đúng không?”

Nói xong Cao Lạc Thi giơ tay lên nhìn đồng hồ một chút. “Thời gian cũng không còn sớm nữa, anh Thừa Nghiêu cũng sắp tới tìm chị. Tôi nên đi trước. Chị à, lời nói của tôi chị nên suy nghĩ lại thật kỹ, bất kể thế nào chị em chúng ta cũng là cùng cha khác mẹ, cuối cùng tôi có lòng nhắc nhở chị một câu, rời khỏi anh ấy, buông tha chính chị, cũng là buông tha anh ấy.”

Sau đó, Cao Lạc Thi không hề liếc nhìn Cao Ca một cái, cô ta đạp giày cao gót, tao nhã bước đi, để lại Cao Ca một mình đứng trước tác phẩm hội họa của Lưu Dã, nhỏ bé mà bất lực.

***

Sau khi đi ra khỏi hành lang bày tranh vẽ, Cao Lạc Thi rút di động ra gọi điện thoại.

“Chuyện chị dặn dò, tất cả tôi đã làm xong. Đem tất cả những lời chị dặn nói lại cho cô ta nghe rồi, người chị đó của tôi tuy rằng còn mạnh miệng, nhưng có lẽ cũng đã tin bảy tám phần rồi, nhờ có đoạn ghi âm của chị. Chị Mạnh, bây giờ đến lượt chuyện chị đồng ý với tôi.”

“Cô yên tâm, Tiểu Thi, mỗi lần Tạ công tử tới đều là tới câu lạc bộ “Thiên Thiên” của tôi, tôi nhất định sẽ cố gắng sắp xếp cho hai người một cuộc gặp gỡ thật tốt. Đám cưới của anh ta và bà vợ Lâm Mạc cùng lắm chỉ là hôn nhân thương mại, đều là vui đùa. Lần này tình nhân cũ của Lâm Mạc đã trở về, chính là thời cơ tốt cho cô thừa cơ mà xông vào. Đến lúc đó cô có thể leo lên chiếc thuyền lớn là Tạ công tử, thế chỗ Lâm Mạc, cũng đừng quên chị Mạnh này.”

“Chị Mạnh cứ nói đùa, ngu xuẩn như tôi quả thật so với đầu ngón tay của chị cũng không bằng, không biết chị ta dựa vào cái gì mà cùng tranh với chị. Hi vọng chúng ta hợp tác vui vẻ, đều đạt được thứ mình mong muốn.”

….

***

Trên hành lang bày tranh, tác phẩm hội họa “nhẹ nhàng giết chết tôi”

Cao Ca cố gắng duy trì cơ thể đến khi Cao Lạc Thi rời đi, cuối cùng cũng chậm rãi ngồi xuống đất.

Hành lang mênh mông không một bóng người, chỉ còn lại cô và bức tranh.

Trời hồng nhạt, đất màu xám, một cô gái nhỏ cầm trong tay con dao sắc bén cùng con heo đang nghếch đầu lên, thứ duy nhất liên kết giữa bọn họ là cái bóng màu đen trên mặt đất, mịt mờ…

Cao Lạc Thi nói thật sao? Hôm nay Tả Thừa Nghiêu mang cô tới tham gia buổi đấu giá này là vì muốn dâng cô cho Tạ Tề? Lý trí nói cho cô biết không nên tin Cao Lạc Thi, nhưng đầu óc cô không có cách nào ngừng hồi tưởng.

Cô nhớ tới cái đêm Tả Thừa Nghiêu trở về, anh bảo cô mặc một cái váy thật đẹp cùng anh tham gia buổi bán đấu giá. Bữa tiệc cuối năm khi Tạ Tề thanh toán giúp cô, nói bọn họ sớm muộn gì cũng sẽ quen biết, trước khi đi rõ ràng Tạ Tề còn liếc nhìn cô một cái. Hôm nay trước khi bán đấu giá, trên hành lang Tạ Tề còn nói, anh ta không hề che giấu chút nào nói hôm nay anh ta đặc biệt đến để nhìn cô, nói nhớ mãi không quên cô, nếu Tả Thừa Nghiêu không cần cô nữa thì cô phải tìm anh ta, trong phòng đấu giá Tạ Tề đứng trên tầng hai còn tỏ ý mỉm cười với cô, Tả Thừa Nghiêu làm như không thấy, còn có, hộp bánh báo cua, dì Dương nói để trong tủ lạnh sắp bị hỏng, là Tạ Tề để Tả Thừa Nghiêu mang về cho cô ư? Lúc đó, nét mặt Tả Thừa Nghiêu có chút lúng túng…

Cao Ca cảm thấy mình không dám nghĩ thêm nữa, những manh mối này như những sợi tơ nhện, đúng như Cao Lạc Thi từng nói, cô quá ngu ngốc, hoặc là quá cố chấp hay sao?

Tả Thừa Nghiêu hận cô, ghét bỏ cô, cô đều biết. Nhưng thời điểm ở trên núi tuyết, cô lại không ngừng kìm nén, nhưng cũng không ngừng hy vọng có kỳ tích. Cô cho rằng Tả Thừa Nghiêu cũng sẽ có lúc mềm lòng, sẽ dần dần buông tha cô. Cô không cầu mong giữa bọn họ có bất kỳ khả năng gì, chỉ hy vọng cô không còn là kẻ thù của anh nữa.

Nhưng những lời nói của Mạnh Dao đã xé tan toàn bộ hy vọng nhỏ bé của cô.

Năm đó, thì ra chính anh tung đoạn phim của cô, hóa ra lần đầu tiên của hai người, Tả Thừa Nghiêu cũng đã đặt bẫy, chủ ý chụp lén những đoạn bọn họ triên miên. Nhưng khi đó cô vẫn chưa hề làm gì cả, lẽ nào là bởi vì cô không ngừng quấn lấy anh ta, anh ta liền tàn nhẫn, chán ghét, thế nên mới cho cô một bài học đả kích nặng nề như vậy?

Chuyện cũ rõ ràng, đã nhiều năm như vậy, nghĩ lại một chút, những hình ảnh sinh động lập tức hiện ra trước mắt. Vết thương chỉ cần bị người khác rạch một chút, những hình dạng xấu xí ghê tởm đều bị lộ ra, thì ra bảy năm qua chưa từng khỏi hẳn.

Bảy năm, Cao Ca ôm lấy đầu. Bảy năm trước, toàn bộ đều mở đầu cho một sai lầm, là ngọn nguồn cho tất cả bi kịch, nhưng số phận lại mang theo một chiếc mặt nạ hoa hồng, dụ dỗ con người nhảy xuống vực thẳm…

***

Bảy năm trước, trong bữa cơm chia tay Cao Ca tốt nghiệp trung học.

Cô cảm thấy như mình là người hạnh phúc nhất thế giới, giống như một giấc mơ, nam thần của cô, bước từ những đám mây đầy màu sắc xuống trước mặt cô, ngay khi cô chuẩn bị dâng trà nhận thua, thâm chí còn tự xưng là “người thân”.

“Người thân” chính là thừa nhận anh là bạn trai của cô, đúng không? Đúng không?

Cao Ca lặng lẽ kéo cô bạn tốt Na Na qua một bên, không nhịn được hỏi thêm lần nữa.

Khi lấy được câu trả lời khẳng định của Na Na, cô có chút bất bình lại có chút tinh nghịch nói: “Nhưng anh ấy cũng không hỏi mình có muốn làm bạn gái của anh ấy hay không? Còn chưa để mình suy nghĩ một chút đấy.”

Na Na cười hì hì đẩy cô một cái. “Thôi đi, đừng có mà được tiện nghi lại khoe mẽ. Cậu cũng không nhìn xem cậu biến Chu Thiên Vũ thành cái gì rồi. Không ngờ cậu thực sự có thể thu phục Tả Thừa Nghiêu vào trong tay.”

“Cũng phải… Mặc kệ những tiểu tiết kia, nói chung, anh ấy là của mình.”

Anh là của cô, buổi tối nào đó, trong lòng Cao Ca vẫn quanh quẩn những lời nói này. Cô cảm thấy mọi thứ xung quanh đều tuyệt vời như vậy, trên mặt cô vẫn treo nguyên nụ cười tươi rói, nhưng trong ánh mắt lại như có chút ẩm ướt, dường như chóp mũi lúc nào cũng có chút đau xót, rơi lệ. Cô cạn chén với từng người, hận không thể đứng lên bàn mà la lớn: “Tả Thừa Nghiêu là của Cao Ca rồi!”

Đó là lúc tình yêu đẹp nhất, bạn cho rằng người bạn yêu cuối cũng cũng yêu bạn, bạn không thể tin, nhưng hạnh phúc của bạn đều đang không ngừng nảy nở.

Mà Tả Thừa Nghiêu vẫn liên tục xứng danh anh bạn trai bầu bạn ở bên cạnh cô, không nói quá nhiều, hay trong ánh mắt anh cũng không nhìn ra ít nhiều sự cưng chìu, nhưng anh vẫn một mức ở bên cạnh cô, như vậy không đủ hay sao?

Sau đêm đó, Cao Ca uống khá nhiều, cô chìm đắm ngã vào lòng Tả Thừa Nghiêu. Từ lâu cô đã quên mất nên về nhà thế nào, ngày hôm sau Na Na nói cho cô biết, Tả Thừa Nghiêu cõng cô rời đi.

Cô còn nhớ rõ mùi vị tươi mát, sạch sẽ trên người anh. Bộ quần áo ban ngày vừa giặt xà bông, sau đó được phơi khô dưới cái nắng ấm áp của mùa hè. Cô nằm trên lưng anh, gương mặt cọ qua cọ lại quanh cái ót của anh. Lúc đó, kiểu tóc của anh rất đơn giản, có lẽ là do mùa hè, cắt ngắn gọn gàng, cứng rắn, đâm vào da cô, không biết là đau hay là ngứa. Ánh đèn đường có vẻ yếu ớt, bao trùm xuống một màu vàng ấm áp, có nhiều côn trùng nhỏ quanh quẩn bên người, cô lười nhác không muốn đưa tay xua đuổi.

Thời gian sau khi say rượu cứ ẩn ẩn hiện hiện, chỉ còn đứt quãng từng đoạn từng đoạn một, cô không thể nhớ lại hoàn chỉnh mọi chi tiết, nhưng cảm giác nhỏ nhoi khi nằm trên lưng anh lại như một chiếc rễ cắm sâu trong kí ức của cô.

Cô nói, Tả Thừa Nghiêu, anh cứ cõng em như thế nhé.

Anh nói, vậy em cần phải giảm cân.

Sau đó, đoạn đường này, cô không thể nhớ thêm bất cứ điều gì nữa.

Chờ cho đến khi hồi ức hiện ra, cô đã nằm ở trên giường

Cô mơ hồ mở hai mắt, muốn cố gắng suy nghĩ thật lâu, cô mới nhận ra đây là căn nhà mà trước đây mẹ tặng cho cô, mà Tả Thừa Nghiêu thì đang nằm ngủ trên sô pha ở phòng khách canh chừng cô cả đêm.

Cô cảm thấy mình cũng thật là một kỳ tích, thậm chí say đến mức hồ đồ, vẫn có thể hai lần dẫn Tả Thừa Nghiêu đến căn phòng của cô mà trước nay anh chưa từng tới.

Cao Ca cảm thấy rất khát nước, cô muốn rời giường tìm nước uống.

Phòng ngủ và phòng khách thông nhau một cách cửa khép hờ, Cao Ca rời giường tiếng động cũng không nhỏ, cô đã đánh thức Tả Thừa Nghiêu.

Cô vô cùng ngượng ngùng nói: ” Đánh thức anh rồi.”

“Em muốn uống nước sao?” Tả Thừa Nghiêu hỏi lại thay câu trả lời.

“Hả? Làm sao anh biết?”

“Đa số người uống say nửa đêm sẽ khát nước.” Tả Thừa Nghiêu đứng dậy rót cho Cao Ca một cốc nước. Căn phòng này Cao Ca còn chưa quen thuộc, cũng không biết anh làm thế nào mà tìm được cốc, còn chuẩn bị cả nước nguội trước.

Cao Ca đón nhận cái cốc, một hơi uống hết hơn nửa cốc nước, sau đó mới ý thức được những chuyện tối hôm trước đã quên hết, cô say rượu đến mức mất trí nhớ rồi.

Cô có chút lúng túng hỏi: “Tối hôm qua, em có làm chuyện mất mặt gì không?”

“Cũng may, ở trong quán ăn ói ra một lần; ngay trước mặt cười nhạo một người đàn ông xấu xí hai lần, ba lần; uống cạn một bình rượu với một người bạn; không biết bởi vì sao muốn đứng lên bàn ăn cơm tới bốn lần…”

“Được rồi, được rồi, không cần nói, em thừa nhận lúc em uống rượu phẩm chất không tốt.” Cao Ca vội vã ngăn cản, không muốn nghe những chuyện say rượu mất mặt của mình nữa, cô khó khăn ấp úng nói: “Hix, Tả Thừa Nghiêu, cảm ơn, cảm ơn anh đã đưa em về.”

Tả Thừa Nghiêu không đáp lại lời cảm ơn khách sáo của Cao Ca, anh quay lại trên ghế sô pha tìm một vị trí thoải mái. “Bây giờ còn sớm, mới có ba giờ sáng, em tiếp tục quay về ngủ đi. Không cần lo lắng, Na Na đã giúp em gọi điện thoại về nhà, nói cô ấy ở cùng với em.”

“Hả, à phải, em quên báo cho mẹ chuyện này.” Lúc này Cao Ca mới chợt nhớ ra, cô thốt lên. Có điều cô nói xong cũng hối hận, bởi vì cô nhìn thấy ánh mắt Tả Thừa Nghiêu khẽ nhếch lên, làm ra vẻ khinh thường.

Kỳ thực, ánh mắt này so với cái nhìn lúc trước của Tả Thừa Nghiêu đã nhẹ đi rất nhiều, nhưng vẫn chuẩn xác làm cô cảm nhận được sự ngu dốt của bản thân.

Xấu hổ, Cao Ca đi tới gần sô pha, ngồi xổm trước mặt Tả Thừa Nghiêu tức giận nói: ” Ai uống say rồi còn có thể tỉnh táo xử lí từng chuyện thật tốt chứ hả?”

“Vì thế không nên uống say.” Tả Thừa Nghiêu đưa tay vò rối tóc cô, giống như vuốt ve một con chó nhỏ.

Đây là động tác thân mật, chiều chuộng của người yêu thích chứ? Cao Ca có chút sững sờ không kịp phản ứng.

Mà Tả Thừa Nghiêu làm xong động tác này cũng không để ý tới cô nữa, tự mình xoay người nằm xuống, đưa lưng về phía Cao ca, giống như chuẩn bị tiếp tục ngủ.

Nhưng Cao Ca còn trẻ hay giận dữ, cô chỉ sửng sốt một lúc, liền dương dương tự đắc đặt câu hỏi: “Anh thích em đúng không? Tả Thừa Nghiêu.”

Nhung đáp lại lời cô lại là: “Khi nào em vào ngủ nhớ tắt đèn.”

Cao Ca tức giận đẩy Tả Thừa Nghiêu một cái, đương nhiên là không nỡ dùng sức. Sau đó cô có chút giận dữ đứng dậy quay về phòng ngủ, trong lòng thầm hạ quyết tâm: “Hừ, sớm hay muộn em sẽ làm cho anh nói những lời còn sến hơn câu anh thích em gấp vạn lần.”

***

Ngày hôm sau khi Cao Ca quay lại nhà họ Cao, Na Na gọi điện thoại rất nhiều, hai người nói chuyện tào lao về tình hình bữa cơm chia tay tối hôm trước tận nửa ngày mới thôi, cuối cùng Na Na thần bí hề hề hỏi: “Hai người, tối hôm qua, một nam một nữ ở cùng một phòng, có làm cái gì không hả?”

Quả thực, Cao Ca có thể tưởng tưởng ra cái nháy mắt của Na Na đầu bên kia điện thoại.

Cô dõng dạc quát lớn: “Này, Trần Lina! Chúng mình vừa mới bắt đầu, rất thuần khiết không được sao?”

“Xùy, nghe nói cô nào đó ở lớp bên cạnh đêm qua đã gì gì đó với bạn trai rồi đấy. Chúng ta đã trưởng thành rồi, trong trắng là chuyện vẻ vang gì lắm sao?”

Thực tế, ngoài miệng Cao Ca nói thì vậy, nhưng trong lòng vẫn rất xấu hổ đối với những chuyện nam nữ đó. Giống như chó hay sủa thì không cắn người vậy.

Ngay cả khi cô tìm mọi cách theo đuổi tình yêu của Tả Thừa Nghiêu, thậm chí còn cởi quần áo kêu anh ta bôiiúp thuốc dị ứng, thực tế nếu như hôm đó Tả Thừa Nghiêu thực sự giúp cô bôi thuốc, cô cũng chỉ nghĩ đến bước đó thôi, còn nhiều hơn thì cô chưa bao giờ nghĩ tới. Ngày mưa lớn cô chạy đi tìm Tả Thừa Nghiêu, nụ hôn kia, cũng là nụ hôn đầu tiên của cô. Nói theo một ý nghĩa khác, cô thực ngu dốt.

Giống như tối hôm qua, nếu như Na Na không nhắc tới, cô cũng không cảm thấy mình uống say, Tả Thừa Nghiêu trông cô cả đêm thì có vẫn đề gì. Cô không có nghĩ đến chuyện anh là một người đàn ông, một người đàn ông có khả năng làm ra những chuyện nguy hiểm với cô.

Cô cúp điện thoại, sờ sờ lên mặt mình, vậy mà lại nóng và đỏ lên. Cô không kìm chế được nhớ tới cảm giác lúc Tả Thừa Nghiêu vân vê lọn tóc của cô, cảm giác lúc cô nằm trên lưng anh, còn cả nụ hôn trong mưa nữa.

Cô vỗ vỗ gương mặt mình, tự nhủ, mau ngừng suy nghĩ, Cao Ca!

Chỉ một câu nói đùa của Na Na liền biến cô thành như thế, đây chính là tình yêu sao?

Buổi sáng, lúc chia tay Tả Thừa Nghiêu, hai người cũng không giao hẹn lần sau gặp lại. Cao Ca cảm thấy mình mới cách xa mà đã bắt đầu nhung nhớ rồi.

Cô muốn hẹn thì hẹn ngay, lập tức dứt khoát cầm điện thoại di động thoại đường hoàng tìm anh.

Làm cô vui mừng không nguôi chính là, số điện thoại di động của cô đã từng bị Tả Thừa Nghiêu cho vào danh sách đen thì nay đã được giải phóng ra ngoài, điện thoại thuận lợi kết nối.

Tâm lý con người đúng thực là một vấn đề tế nhị, lúc trước Cao Ca càng thất bại lại càng can đảm theo đuổi Tả Thừa Nghiêu, cô có thể oanh liệt không cần lý do gì mà cứ đi tìm anh. Bây giờ quan hệ của hai người tiến thêm một bước, trái lại cô lại có chút lo sợ không biết nên lấy lý do gì.

Cô nói, Tả Thừa Nghiêu, em mời anh đi ăn cơm nhé, coi như cảm ơn anh tối qua đã chăm sóc lúc em uống say.

Lần đầu tiên Tả Thừa Nghiêu vui vẻ đáp ứng lời mời của Cao Ca. Có điều, anh bận rộn nhiều việc, cuộc hẹn đành dời sang mấy ngày sau.

Là hẹn hò chứ? Trong lòng Cao Ca tự hỏi mình. Vậy cứ coi như lần đầu tiên chính thức hẹn hò đi.

Cao bày mọi loại váy ra giường, thử hết cái này đến cái khác, cái này thì quá trang trọng, cái kia thì quá tùy tiện, cái này thì quá lộ vẻ mập mạp, cái kia thì có thể không để lộ được ra xương quai xanh xinh đẹp của cô… Do vậy, cảm nhận sâu sắc trong tủ quần áo của một người phụ nữ là mãi mãi thiếu một cái váy được chọn cuối cùng.

Bà Cao đi ngang qua phòng cô nhìn thấy cảnh này, còn cười cô: “Tiểu Ca, sinh nhật ba con còn mấy hôm nữa, con không đến mức tích cực chọn váy từ giờ ấy chứ?”

“A, đúng vậy, sinh nhật ba sắp tới rồi.” Lúc này Cao Ca mới nhớ ra buổi hẹn hò đầu tiên của cô và Tả Thừa Nghiêu lại trước một ngày sinh nhệt ba, may mắn vẫn kịp. Cô đúng là đứa con bất hiếu mà, chỉ muốn nói chuyện yêu đương, ngay cả ba mà cũng quên mất.

“Gần đây không phải con đang được nghỉ hè hay sao? Ngoại trừ ngày sinh nhật gần nhất của ba con ra, còn có dịp nào quan trọng hơn à?”

“Há, không có, không có, là sinh nhật của một người bạn.” Cô thuận miệng nói qua loa để đuổi mẹ.

Thật vất vả mới chọn xong váy, kế tiếp chính là nhà hàng.

Dù sao cũng là lần đầu tiên hẹn hò. Cao Ca muốn toàn bộ phải thật hoàn mỹ.

Ban đầu cô muốn chọn một nhà hàng cao cấp, nhưng suy tính một chút, kinh tế của Tả Thừa Nghiêu cũng không giàu có, cô vẫn nên suy nghĩ vì anh một chút, chiều theo ý của anh đi. Cho nên cô đi tìm Cố Tư Nguyên giúp đỡ, tìm một nhà hàng được được là ok.

Trong một tình yêu đẹp, con người sẽ trở nên tốt đẹp hơn, ngay cả người luôn kiêu ngạo, cầu kỳ như Cao Ca cũng bắt đầu học được vì người khác mà suy nghĩ.

Thật vất vả mới đến được ngày hẹn hò ấy, Cao Ca đến nhà hàng thật sớm để đợi, tuy rằng bình thường cô hay đến muộn, nhưng đó cũng chỉ là bởi vì người muốn gặp không có trọng lượng trong lòng cô.

Nhưng Tả Thừa Nghiêu vẫn chưa có đến, Cao Ca cùng Na Na nhắn tin, Na Na nói: Cậu cần phải đến muộn một chút. Nữ sinh mà, dù sao cũng nên để nam sinh chờ, như vậy mới có vẻ cao quý.

Nhưng nếu như Cao Ca trẻ tuổi lại chú ý đến những điều này, thì đó không phải là Cao Ca. Tình yêu của cô là dũng cảm tiến lên, ngu xuẩn không được báo đáp.

Trái lại Tả Thừa Nghiêu cũng không khiến Cao Ca đợi quá lâu, anh căn thời gian đến đúng giờ, chuẩn xác y như một cái máy

Anh hỏi: “Đợi lâu lắm rồi à?”

“Bốn mươi lăm phút ba mươi bảy giây. Nhớ kỹ, đây là thời gian anh thiếu nợ em, lần sau nhớ lấy 45 phút 37 giây từ thời gian kiếm tiền của anh để bù cho em.” Rõ ràng là do cô đến sớm, lại muốn cưỡi lên đầu anh.

“Được.” Biết rõ cô chơi xấu, anh vẫn vui vẻ chịu đựng, vui vẻ đón nhận.

Đương nhiên cái đạo lý loại này không thể áp dụng về mặt tình cảm.

Cũng như, bữa cơm ăn cái gì, kỳ thực cũng không quan trọng, quan trọng là cái người cùng ăn kia.

Cao hứng, Cao Ca gọi một chai rượu, chỉ là rượu đỏ thông thường, hơn mười đồng một chai. Trước đây Cao Ca chưa bao giờ uống, nhưng bây giờ lại uống đến nhiệt tình, mặc kệ nó sản cuất từ đâu, năm nào…

Cô cảm giác mình say rất nhanh, chưa bao giờ nhanh như vậy, hai người một chai cũng không hết, cô cảm thấy miệng lưỡi khô khốc, mọi thứ xung quanh có chút mờ ảo, dường như trong lòng có một ngọn lửa bùng cháy, hừng hực bùng lên không rõ ràng.

Cô nghĩ, có lẽ từ lúc bắt đầu nhìn thấy Tả Thừa Nghiêu, cô cũng đã say, cũng không liên qua tới rượu.

Dường như Tả Thừa Nghiêu cũng có cảm giác tửu lượng kém.

Bọn họ không bao lâu thì thanh toán, là Tả Thừa Nghiêu khăng khăng cầm hóa đơn, ban đầu Cao Ca muốn tranh trả tiền, nhưng không biết sao, có thể cô say thật, chỉ cảm thấy người không có sức lực, thầm nghĩ muốn dựa vào anh. Thậm chí là vuốt ve anh, hôn môi anh, hoặc nhiều hơn thế nữa…

Cô lắc đầu, muốn đem những ý nghĩ dâm loạn này ra khỏi não, nhưng cũng không được tích sự gì, Tả Thừa Nghiêu vẫn một mực bên cạnh, thật giống như một viên kẹo mê người, đợi cô đi bóc lớp vỏ bọc đường, nhấm nháp hương vị ngọt ngào bên trong…

Kỳ thực, nếu như lúc này cô có thể tỉnh táo quan sát, cô sẽ phát hiện ra Tả Thừa Nghiêu không khá hơn cô là mấy, anh bắt đầu thở dốc, trên mặt hiện lên chút ửng đỏ.

Tả Thừa Nghiêu lập tức quyết định đưa Cao Ca về nhà trước.

Nhìn bộ dạng này của cô, đưa về nhà họ Cao là không được, vẫn là nên đến chỗ ở lần trước cô chỉ cho anh.

Dọc theo đường đi có gió thổi, nhưng bọn họ cũng không tỉnh táo hơn, trái lại nhịp tim càng đập loạn hơn. Gió đêm mùa hè, là ẩm, mang lại một mùi cơ thể, nhiễm ở trên người, không thể nào bỏ xuống được. Hết lần này tới lần khác Cao Ca giống như người không xương, ngã vào ngực anh, vây quanh hơi thở, giữa những đầu ngón tay, mở mắt nhắm mắt, đều là cô.

Một bộ phận trên cơ thể anh dần dần biến đổi, mà cô vẫn như một đứa trẻ không hề hay biết.

Anh cố gắng kìm nén, muốn điều chỉnh lại hơi thở, nhưng càng dốc sức đắp đê cũng không thể hoàn toàn ngăn nổi làn sóng trỗi dậy trong lòng.

Thật vất vả mới về đến phòng, anh muốn đặt Cao Ca ổn định trên giường rồi mới đi.

Nhưng không biết sao, anh lại bị cô lôi kéo cùng ngã xuống, giường giống như có một sức lôi cuốn, cũng giống như một vũng lầy, khiến cho cơ thể anh rơi vào liền không thể thoát ra nổi, anh muốn giãy giụa nhưng chỉ càng làm vùi lấp sâu hơn.

Cao Ca khẽ mấp máy môi, dường như không biết có chuyện gì xảy r,a chỉ có chút mê man nhìn anh, nhưng trong mắt anh rõ ràng là sự quyến rũ, mê hoặc tâm trí con người.

Trong lúc hai người muốn tách xa nhau, trong lúc vô tình, váy của cô bị kéo lên, lộ ra bắp đùi trắng nõn, thậm chí còn có thể nhìn thấy chiếc quần lót màu hồng nhạt của cô.

Tả Thừa Nghiêu đưa tay kéo váy cô xuống để che, nhưng tay vừa chạm tới bắp đùi của cô, trong cơ thể anh giống như có cái gì nổ tung, chạm vào nơi mềm mại như vậy, sao có thể nhẫn nhịn thu tay về được?

Anh vẫn dựa vào một chút ý niệm ra sức chống đỡ lớp phòng tuyến cuối cùng bị phá vỡ. Anh không thể kìm nén được sâu trong cổ họng phát ra một tiếng trầm ngâm, cuối cùng một chút lý trí cũng bị tan thành mây khói.

Cứ như vậy đi, chìm đắm trong cơ thể của cô.

Bọn họ bám chặt lấy nhau, điên cuống tìm kiếm môi của đối phương. Truy đuổi theo bản năng, tay giống như không thể kiểm soát luồn cởi quần áo, cởi những vật cản trở con người thật của bọn họ. Dùng nhiệt độ của cơ thể anh để làm nóng cơ thể cô.

Bọn họ giống như hai con thú đói khát bị nhốt, chu du trên khắp cơ thể nhau, cố gắng tìm lấy lối thoát duy nhất, duy nhất chỉ có ở chỗ đó.

Đều là vụng về, không có cách thức, lần đầu tiên mê loạn, nhận thức mơ hồ qua sự va chạm.

Cuối cùng làm thế nào đi vào anh đều không nhớ rõ, cô bị đau đớn kéo lại chút tỉnh táo, đau đớn, nhưng mà âm thanh kêu đau chỉ nhỏ nhoi, giống như ngâm nga mời gọi.

Anh cảm thấy mình giống như lên cơn điên, tùy ý để dục vọng dẫn dắt, càng sâu một chút, một chút rồi lại một chút, chẳng biết mệt mỏi, thẳng đến tận bến bờ khoái cảm sâu thẳm…