Chương 48

Đại sảnh sân bay rộng lớn, ánh đèn sáng rực, người đi lại tấp nập. Loa phát thanh không ngừng thông báo tin tức các chuyến bay hạ cánh và cất cánh. Không khí ở sân bay giống nhịp điệu của thành phố B: phồn vinh, bận rộn và xa cách.

Lý Huân Nhiên châm một điếu thuốc, ngồi ở khu vực hút thuốc. Anh lặng lẽ hút một lúc rồi rút điện thoại ra. Trên màn hình là tấm ảnh chụp Giản Dao bên bờ sông chảy quanh thành phố. Cô đứng trong ánh nắng rực rỡ, nở nụ cười ngọt ngào. Còn anh đứng sau lưng cô, một tay đặt lên lan can đá cẩm thạch, một tay khoác vai cô, trên mặt thấp thoáng ý cười thư thái. Ngắm ảnh một lúc, Lý Huân Nhiên mỉm cười, tắt điếu thuốc, bỏ điện thoại vào túi quần rồi đứng dậy.

Vừa quay người, anh chợt sững sờ.

Giản Dao đứng ở cửa ra vào từ bao giờ. Khi bốn mắt chạm nhau, dường như cô hơi sững người. Nhưng sau đó, cô mỉm cười nhìn anh, vẫn là nụ cười dịu dàng như mọi khi.

Lý Huân Nhiên cảm thấy trái tim trong lồng ngực khẽ rung động theo nụ cười của cô. Trầm mặc vài giây, anh mỉm cười, đi đến trước mặt Giản Dao, khoanh tay, hỏi cô: “Sao em lại đến đây?”

Lần này, giọng Giản Dao mang chút xót xa: “Anh định bỏ đi mà không từ biệt sao?”

Lý Huân Nhiên im lặng.

Hai người nhìn nhau một lúc. Sau lưng bọn họ, người đi đi lại lại như mắc cửi. Sau đó, họ cùng nhoẻn miệng cười. Lý Huân Nhiên giơ tay, ôm Giản Dao vào lòng. Giản Dao cũng nhẹ nhàng ôm lưng anh. Vòng tay anh rộng và đầy sức mạnh, thoảng mùi mồ hôi.

Tuy Giản Dao nhỏ hơn Lý Huân Nhiên ba tuổi nhưng từ bé đến lớn, cô chưa bao giờ gọi anh là “anh Huân Nhiên”. Lý Huân Nhiên chỉ là Lý Huân Nhiên. Lúc cô cần anh, bất kể hai người ở gần hay cách xa, anh đều ung dung khích lệ cô: “Giản Dao, chút khó khăn này có là gì? Đừng kéo anh vào!”, “Đúng rồi, như vậy mới là người của anh.”

Không cần nói bất cứ điều gì, anh chính là người bạn quan trọng nhất của cô, người mà cô mãi mãi không muốn mất đi.

Lý Huân Nhiên ôm thắt lưng mềm mại của cô, ngửi mùi hương dìu dịu trên tóc cô. Anh siết chặt rồi buông người cô.

“Tại sao em có thể vào phòng chờ?” Lý Huân Nhiên hỏi.

Giản Dao giơ tấm thẻ làm việc của cảnh sát đeo trên cổ. “Cái này khá hữu dụng. Trước đây chẳng phải anh đi đâu cũng không hề gặp trở ngại sao?”

Lý Huân Nhiên cười ha hả, khoác vai Giản Dao. “Đi thôi, sắp đến giờ anh lên máy bay rồi.”

“Vâng.” Giản Dao mỉm cười, cùng anh bước đi. Phía trước là hành lang bóng loáng. Đi hết hành lang là đến phòng chờ để lên máy bay, rất nhiều người tụ tập ở đó. Bên ngoài bức tường kính, cách mấy mét là đường băng, đèn điện sáng choang. Một chiếc máy bay đang từ từ tiến lại gần.

“Bạn trai mới của em không theo em đến đây à?” Lý Huân Nhiên thong thả cất bước, mỉm cười hỏi.

“Không, anh ấy ở nhà.”

Tình yêu có rất nhiều cung bậc, tình cảm của Lý Huân Nhiên đối với Giản Dao nằm ở ranh giới giữa tình yêu và tình bạn.

Giản Dao từ nhỏ luôn đi theo anh, thân thuộc như không thể thân thuộc hơn. Khi cô từ một bé gái mũm mĩm trở thành thiếu nữ duyên dáng, xung quanh xuất hiện nhiều chàng trai theo đuổi nhưng đều bị anh ngăn cản. Có người đến gây chuyện: “Lý Huân Nhiên, cậu muốn theo đuổi cô bé đúng không? Anh em mà thế đấy!” Anh nhướng mắt, lạnh lùng nhìn người đó. “Con bé là em gái tôi, tôi có thể cho phép nó yêu sớm sao?”