Chương 48

Tôi gọi xe cứu thương đưa em tới bệnh viện. Không hiểu tâm trạng bản thân bây giờ nó như thế nào nữa? Mới cưới ngày hôm qua, hôm nay đưa vợ vào viện vì ngã cầu tháng, 100% là sẩy thai_nó có thể là một điều may mắn đối với cả gia đình tôi, có lẽ thâm tâm tôi suy nghĩ quá độc ác nhưng nếu như nó mất đi thì sau này mọi chuyện sẽ không phức tạp và rối rắm hơn so với chuyện nó cứ được sinh ra và lớn lên, sau đó để nó và em biết được sự thật như thế này, chúa sẽ mang linh hồn của con lên thiên đường, con là một đứa trẻ vô tội, chỉ có cuộc sống này quá khắc nghiệt nó khiến con không thể tồn tại được mà thôi.

Tôi khóc vì nhiều điều.

Vì oán hận bản thân…

Oán hận người đời…

Vì xót xa cho số phận của em…

Luôn có rất ít bình yên nhưng lại rất nhiều sóng gió. Em thường nói rằng: Ngày mai mặt trời sẽ mọc, nhưng tôi lại thấy bóng đêm đang bao phủ cả cuộc đời của chúng tôi.

Những quyết định sai lầm ngay từ đầu đã khiến cho số phận, cho những cuộc đời trở nên lỡ lầm và cay đắng.

Tôi trực tiếp cướp đi nụ cười của em!

Tôi gián tiếp cướp đi cuộc sống hạnh phúc của em! Bình yên của em!

Em xứng đáng được nhiều hơn những gì em có…

Tâm trạng rối bời…cánh cửa đóng lại sau lưng…tôi ngồi sóng xoài giữa nền gạch bệnh viện! Cuộc sống cứ phải đấu tranh mới có thể sinh tồn được hay sao? Người với người không thể nhân ái hay sao?

Bố mẹ tôi tới sau 30 phút…và bố mẹ em cũng đến liền ngay sau đó. Họ cũng cần được biết sự thật về con gái của họ, và cả đứa cháu chưa kịp chào đời đã phải lên thiên đường sớm!

Ai cũng lo lắng, mẹ em khóc nức nở, bố tôi tức giận túm lấy cổ áo tôi xóc nổi lên như túm một con thỏ:

– Làm sao ra nông nổi này hả Khánh? Mày làm cái gì mà con Vy nó lại ngã cầu thang?

Tôi sực tỉnh, nhớ tới những tấm hình đang vương vãi ở nhà, không thể để cho ai biết được chuyện này xảy ra:

– Vy lỡ chân bước hụt thì bị ngã cầu thang lúc con đang ngồi ở phòng khách, có lẽ là…cái thai không còn nữa…máu đã chảy rất nhiều…nên con mong mọi người đừng làm em tổn thương nữa…đừng nhắc gì tới điều ấy…

Nói rồi tôi chạy đi, mặc cho bố mẹ tôi gọi như thế nào tôi cũng không ngoảnh lại. Cần phải bảo vệ danh dự cho em.

Đống hình vương vãi khắp sàn nhà, tôi xem qua tất cả. Càng xem máu càng dồn lên não. Mẹ kiếp đã làm chuyện bỉ ổi thế này rồi lại còn chụp lại hình, phá hoại hạnh phúc người bằng bằng thủ đoạn hèn hạ, tồi tệ đến thế là cùng.

Đã thế chụp không chụp mẹ nó hết lưng, lại còn một bức chụp nghiêng cái mặt của thằng chó kia vào mới khốn nạn. Từ đầu đã dự tính đường đi nước bước sẵn rồi. Để tao xem tụi mày còn giở thêm được trò gì nữa.

Tôi phi xe tới nhà Trinh đập cửa ầm lên, chưa biết tôi sẽ làm cái gì nhưng một khi đã điên thì bất cứ chuyện gì tôi cũng có thể làm được.

Cô giúp việc hốt hoảng chạy ra mở cửa, thấy tôi mới thở phào một cái chào hỏi ân cần:

– Cậu Khánh, lâu rồi mới gặp cậu_cô giúp việc lâu năm của nhà Trinh

– Trinh có nhà không cô?

– Có đấy cậu, cô ấy đang ngồi xem ti vi cùng với bố mẹ.

Cô giúp việc mở cửa, tôi phóng xe, rú ga ầm ầm vào tới tận cửa. Cả nhà họ đều chạy ra xem có chuyện gì.

– Khánh hả cháu?

Mẹ Trinh lên tiếng, bà là một người đàn bà hiền lành phúc hậu, suốt đời chỉ biết hi sinh cho chồng con, ở nhà làm nội trợ, vun vén hạnh phúc gia đình, dù chồng ra ngoài làm ăn, cặp kè với bao nhiêu cô gái chân dài, trẻ đẹp bà vẫn chịu đựng một cách kiên nhẫn. Tất cả chỉ mong muốn gia đình bà luôn được sống trong yên ấm. Một người đàn bà ấm áp đến như thế, sao lại đẻ ra một đứa con gái máu lạnh, độc ác như một con rắn độc và gớm ghiếc như một loài bò sát nhầy nhụa không chân.

Trinh cắn môi theo dõi từng hành động của tôi

Mỗi khi giận, ánh mắt tôi long sòng sọc và trở nên kinh khủng hơn bao giờ hết. Tôi chống xe bước tới đứng trước mặt Trinh đay nghiến:

– Vui không? Sướng không? Vợ tao nằm trong bệnh viện rồi đấy! Đứa bé, sản phẩm của bọn mày bây giờ thành vũng máu rồi đấy. Mày thỏa mãn chưa? Bao nhiêu thế đã đủ với mày chưa? Còn thủ đoạn nào nữa không? Chơi nốt đi, tao hứng lên rồi đấy, mày làm tao điên rồi đấy, cùng chơi đi, tao không ngán thằng con nào nữa hết. Có muốn chơi tao nữa không? Tiếp đi…mày đang tự hủy hoại bản thân, đang tự giết cha mẹ của mày từng ngày đấy. Tao không dọa mày đâu, một khi tao đã điên, tao không sợ cái gì nữa đâu. Bây giờ tao còn lại cái gì? Chẳng còn cái éo gì cả…mày thích tao chiều mày tới cùng…mày nghĩ mỗi mày có lòng thù hận thôi sao? Tao còn nhiều hơn mày đấy. Bấy lâu nay tụi mày cho tao quá nhiều rồi. Đến lúc trả rồi! Đến lúc rồi, mày hiểu không?

– Ơ kìa Khánh, có chuyện gì con từ từ nói, sao lại nóng nảy thế?_mẹ Trinh nhẹ nhàng bảo tôi

Nó xanh mặt đứng nhìn tôi. Có gắn bó với nhau rồi chắc con này nó cũng hiểu, một khi tôi đã thích thì không ai cấm đoán được tôi làm điều gì hết, kể cả gia đình. Một khi tôi đã máu thì đừng hỏi bố cháu là ai. Nó đang châm ngòi cho quả bom nổ chậm trong tôi cháy và bùng nổ đấy. Tôi thật sự cảm thấy máu điên đang lan tràn trong từng huyết mạch, từng hồng cầu. Nếu không phải nghĩ về em thì tôi đã có thể rút ngay con dao nhíp trong túi cắm phập vào tim con mẹ này rồi. Rồi sau đó đi tìm thằng kia cắm thêm con dao nữa rồi tự tử cho xong mẹ cái đời chó cắn. Đời tôi chán chê không còn gì để cố gắng hay níu giữ nữa. Bấn loạn trước cuộc đời, trước tất cả. Thử đặt vào hoàn cảnh của tôi, thì tôi nên làm cái gì chứ? Chả biết làm gì ngoài việc đứng chửi như thằng Chí Phèo của Nam Cao khi say rượu lại tìm Bá Kiến rạch mặt ăn vạ. Đời nó khốn nạn đến thế là cùng cực.

– Anh định làm gì tôi?_nó nhếch mép cười khinh bỉ?

Giống như tôi đang say, ai đó tạt nguyên gáo nước lạnh vào mặt. Ừ nhỉ? Tôi sẽ làm gì nó nhỉ? Không thể chỉ đánh đấm cho nó nhừ đòn một trận là xong, chừng nào nó còn sống nó còn có thể phá hoại mình được. Giết nó thì không thể giết được. Công an vào cuộc thì nhơ nhuốc bao nhiêu là người, phá hoại bao nhiêu danh dự con người…tôi bất lực rồi! Hoàn toàn bất lực với cuộc sống này lắm rồi! Đời tôi sao lại ra nông nổi này? Sao lại trở nên như thế này cơ chứ? Cầu xin, van nài ư?…ý nghĩ thoáng qua hiển hiện trong đầu tôi lúc này!

Nhục!!! Thà chết còn hơn!

– Nếu còn thêm một lần, cô động chạm tới Vy thì chúng ta cùng chết chung đấy…nếu như muốn được sống chết cùng nhau thì xin mời! Thằng này chẳng thiết sống nữa đâu. Nên muốn chết cùng thì cứ thử đi, anh tiếp hết.

Tôi quay sang ông bà già nó đang đứng như trời trồng bên cạnh đay nghiến:

– Ông bà dạy dỗ lại con cái đi nhé, không dạy được thì xích lại, đừng để nó đi cắn càn như thế…phá hoại được hạnh phúc của người khác thì mình cũng không được hạnh phúc đâu. Mà hình như dạo này ông đang có hợp đồng làm ăn lớn với ông già tôi đấy nhỉ? Cẩn thận chút không lại thành công cốc đây! Thằng này nối nghiệp ông già đấy…

Tôi biết vụ làm ăn giữa họ từ lâu, ông già Trinh đầu tư toàn bộ vốn vào dự án này, trật thì chỉ có nước xách bị lác đi ăn mày, phá sản toàn tập. Vốn dĩ tôi không muốn chuyện riêng tư của tôi liên quan gì tới chuyện làm ăn của bố tôi, tôi cũng không muốn ông biết gì về mối quan hệ phức tạp này, và cũng không muốn lấy cái cán cân kinh tế của cả gia đình ra làm trò chơi nhưng đến nước này, phải dọa cho ông ta són ra quần, khi nào chịu xích cổ con chó dại đó lại thì mới hả dạ, yên lòng được. Xin lỗi vì đời ông quá nhọ!

Tôi đi xe về, cái lạnh len lỏi qua từng lớp áo, tê tái da mặt khiến tôi tỉnh táo hơn nhiều. Đi thẳng đến bệnh viện, không biết giờ này em đã tỉnh hay chưa.

Còn mỗi mẹ tôi và mẹ em ở lại, hai người kia về nhà nghỉ ngơi. Thấy tôi, mẹ chạy lại đánh tôi đen đét vào người:

– Mày làm cái gì thế hả con? Đi đâu nãy giờ thế?

– Vy sao rồi mẹ?

– Nó đang ngủ, vừa tiêm thuốc chống sốc. Tội nghiệp con bé…cái thai…

– Thôi mẹ đừng nói nữa…mẹ về nghỉ đi…mình con ở lại chăm vợ con là được rồi!

Tôi quay sang nói thêm với mẹ vợ:

– Mẹ cũng về nghỉ đi, con lo được cho Vy mà, mẹ cứ yên tâm…con xin lỗi bố mẹ đã xảy ra chuyện này, nhưng rồi mọi chuyện cũng sẽ ổn thôi. Con hứa!

Họ thở dài, nhìn tôi ái ngại, thương cảm, xót xa và pha lẫn cả sự trách móc. Tôi ngồi xuống ghế, rũ rượi.

Họ cùng nhau đi về, dặn dò tôi thêm đôi chút về sức khỏe của em.

Tôi ngồi ngoài hành lang một lát rồi mở cửa bước vào, sao bây giờ cảm giác đối diện với em khiến tôi nặng nề đến như thế, thôi thì em cứ ngủ mãi như vậy…khoan đã tỉnh giấc, tôi không biết sẽ phải nói với em, giải thích với em như thế nào cả. Lời nói gió bay, tôi chán chường tất cả, đến chính mình còn không đủ niềm tin để thuyết phục nổi bản thân, thế thì lí do gì để em có thể tin vào tôi nữa đây? Có lẽ em sẽ muốn ra đi…đi đến một nơi nào đó không có tôi. Có thể em muốn rời xa tôi, không còn muốn tiếp tục được ở bên tôi nữa. Đâu có hạnh phúc đâu? Có bình yên đâu tại sao cứ phải gắn bó với một người như thế? Từ khi yêu tôi, tôi thấy hai cuộc đời không có được chút thảnh thơi, hai tâm hồn luôn ngập tràn trong đau khổ, ê chề. Và em là người chịu thiệt thòi nhất. Trong bao nhiêu sóng gió vẫn đạp lên mà sống, mà tin tưởng, rồi cảm giác bị phản bội hết lần này đến lần khác. Thánh thần cũng không thể giúp được, huống gì là bản thân tôi!

Nhìn gương mặt em mê ngủ sao cảm giác cũng không còn được bình yên nữa? Có cái gì đó khắc khổ vướng vất trên nét mặt đó…không thể thanh thản được.

Trời càng về khuya càng thêm lạnh lẽo, tôi bó gối ngồi trên ghế xoa xoa hai bàn tay vào nhau và thổi thêm chút hơi ấm vào đó.

Em nhẹ nhàng trở mình nhăn nhó nét mặt, tôi đắp lại chăn cho em rồi lại một mình ngồi im lặng trong đêm tối. Có một chút ánh sáng yếu ớt hắt vào từ cánh cửa sổ, dù đèn có sáng đến đâu cũng không thể đẩy lùi bóng đêm đi được.

Tôi chợt tỉnh. Đêm qua không biết tôi đã ngủ quên từ lúc nào nữa. Chiếc chăn trắng của bệnh nhân, ai đó đắp lên người, một phần do mệt, một phần ấm áp quá khiến tôi ngủ khá ngon mà không bị tỉnh giấc nữa vời. Tôi vội vàng tung chăn ra nhìn lên giường, không thấy em ở đâu cả.

Em đi đâu rồi?

Tôi gọi tên em dọc cả hành lang bệnh viện, tôi hỏi bác sĩ, ý tá, hốt hoảng cả lên nhưng không một ai biết. Chạy ra khỏi bệnh viện, tôi thở phào nhẹ nhõm như trút được cả tấn đá đang đè nặng trong lòng vì thấy em đang ngồi ở một chiếc ghế đá bên cạnh một luống hoa…đôi mắt nhìn xa xăm về một hướng nào đó. Tôi nghĩ rằng em bỏ tôi đi mà không nói với tôi một lời nào cả. Cảm giác ấy đáng sợ biết bao nhiêu. Nỗi cô đơn tràn ngập cả tâm hồn, giống như cả thân hình rớt xuống địa ngục tăm tối và không một bóng dáng nào bên cạnh ngoài những khung xương người treo lơ lửng qua từng bước tôi đi. Tôi nhìn theo mắt em, ừ, những đứa trẻ con. Em đã sắp là mẹ của trẻ con. Cảm giác chẳng khác chính mình tự tay giết đứa con chưa kịp chào đời là bao nhiêu, nó đau khổ như thế nào thì tôi không thể hiểu hết được nhưng tôi biết đó là một nổi thống khổ sâu sắc của những người mẹ. Vì sinh ra mẹ là để yêu thương và hi sinh vô điều kiện. Tình mẫu tử thiêng liêng bất diệt. Dù cho nó có là của ai đi nữa thì nó vẫn là giọt máu của chính bản thân mình.

Tôi bước chầm chầm lại phía em rồi ngồi xuống bên cạnh, em không hề quay qua nhìn tôi dù chỉ là một chút.

Tôi cởi chiếc áo khoác mặc vào cho em, em vẫn để yên. Nếu theo bản tính của em, tôi nghĩ rằng em sẽ cởi nó ra và vứt qua cho tôi, sau đó sẽ đuổi tôi đi, không cần tới tôi… Hành động của em lạ lùng quá!

– Vy à…

Em không trả lời, đôi mắt hấp háy buồn buồn, vẫn không thôi nhìn về nơi có những đứa trẻ đang ngồi trong lòng bố mẹ chúng:

– Vy, em đừng im lặng như vậy được không?

Cứ lâu lâu em lại chớp mắt một lần, đó là dấu hiệu cho tôi biết rằng em đang nghe tôi nói.

– Mình vào phòng đi em, trời đang lạnh lắm!

Tôi nắm lấy tay em, em ngoan ngoãn đứng lên theo tôi trở vào. Có cái gì đó không đúng ở đây. Em không khóc, không nói năng, không từ chối bất cứ điều gì từ tôi. Đó không phải là vợ tôi, không phải là người mà tôi biết! Chỉ qua một đêm, con người em trở thành một người hoàn toàn khác lạ…em khiến tôi không biết đường nào mà lần…khác nào vứt tôi vào một căn phòng rộng thênh thang với rất nhiều đồ đạc, ngập tràn bóng tối và kêu tôi tìm một cây kim trong đó?

Tôi gọi bác sĩ khám cho vợ. Em vẫn im lặng với một gương mặt vô hồn như thế từ khi thức dậy tới giờ.

– Liệu vợ tôi có phải…mất trí nhớ không bác sĩ?_tôi lo lắng hỏi ông, hôm qua em ngã cầu thang và đầu đập rất mạnh xuống sàn nhà đó thôi.

– Không phải mất trí nhớ…chỉ là trạng thái thường gặp ở những bệnh nhân sau khi gặp chuyện gì quá sốc và tâm lý không thể chịu đựng nổi mà thôi. Chỉ cần điều trị một thời gian, làm cho cô ấy luôn được sống trong vui vẻ, và tâm trạng thoải mái là được. Còn nếu để bệnh trở nên nặng hơn thì có thể sẽ dẫn tới trầm cảm nặng, lúc đấy sẽ khó điều trị hơn rất nhiều! Gia đình nên chú ý tới điều đó!

Trầm cảm, trầm cảm! Cái khỉ gì mà ai cũng cứ thích trầm cảm thế? Tôi cũng muốn được trầm cảm lắm rồi đây. Gói gọn trong ba từ “quá mệt mỏi”!

Nhà tôi đón em ra viện, bác sĩ dặn dò chi tiết từng chút một về tình trạng của em. Ông bà ngoại muốn đưa em về bên ấy một thời gian để chăm sóc em tốt hơn nhưng tôi nhất quyết không đồng ý. Em là vợ tôi, tôi có nghĩa vụ chăm sóc tốt cho em, tôi tin trên thế gian này không ai yêu thương em hơn tôi, kể cả bố mẹ em.

Về nhà, em cứ nằm đâu nằm nguyên một chỗ, ngồi đâu ngồi nguyên chỗ đó. Mặt cứ trắng bệch ra như không còn lấy một giọt máu, người thì giống như yêu quái hút hết sinh khí, chẳng nói chẳng rằng dù có ai hỏi han, nói năng gì đi nữa. Lủi thủi trong nhà giống như cái bóng ma. Nửa đêm mò xuống nhà lấy cốc nước uống không bật đèn, ngước lên thấy em đứng lù lù ở cầu thang, tóc xõa che hết cả mắt. Tim đập không nổi, mặt cắt không còn giọt máu. Ai bị trầm cảm cũng cứ thích dọa ma người khác hay sao vậy? Trước tôi cũng từng hồn bay phách lạc với con bé Khánh Ngọc rồi đó thôi.

Tôi thấy tôi khổ quá, còn khổ hơn cả cái cảnh chị Dậu bán chó bán con…khổ đến đáy cùng xã hội mất. Bỗng tôi tha thiết ước gì mình nghèo khổ, đói rách nhưng có được cuộc sống yên bình, được yêu thương, được thương yêu…nhiều tiền để làm gì? Tiền có mua yêu thương cho tôi đâu, nó có làm tôi hạnh phúc đâu?

Những ngày này, tôi đưa vợ đi mua sắm, đi chơi, đi xem phim, xem ca nhạc…qua tất cả những chỗ ngày xưa hai đứa yêu nhau đã từng qua. Kể về những kỷ niệm vui vẻ mà hai người đã từng có, những lần vui đùa. Tôi lại tình nguyện cõng vợ lang thang qua từng con phố mà không cần phải buộc gạc trắng vào chân. Tôi kể chuyện cười cho vợ nghe, kể xong một mình tôi cười, cười tới chảy cả nước mắt.

Nhưng tất cả những gì tôi làm đổi lại vẫn là một nét mặt vô hồn không chịu nổi. Tôi lên mạng tìm tòi tất cả những gì liên quan đến căn bệnh, cách chữa bệnh. Tôi mang áp dụng ra hết.

Nào là vừa múa vừa hát để làm cho em cười.

Nào là đọc truyện.

Nào là đi chơi.

Nào là kéo vợ chạy thể dục hằng ngày để tinh thần vợ thoải mái và cảm thấy thoải mái hơn.

Người ta bảo mua cái gì cũng mua, nên ăn cái gì cũng kêu vợ ăn…

Nhưng…

Vợ tôi vẫn giống như cái xác không hồn như thế, cơm mang lên có bữa ăn bữa bỏ. Có ăn thì cũng ăn rất ít. Đêm nằm ngủ vẫn cứ nằm trong lòng tôi nhưng lại giống như người xa lạ, như tôi đang ôm một cái gối ngủ.

Vợ tôi ngày càng gầy, gầy đến xót xa.

Một tuần trôi qua, tôi mỏi mệt, chán nản…tôi muốn kiên nhẫn tới cùng nhưng dường như tất cả những gì cố gắng không có một chút gì đáp lại tôi. Bạn bè tôi động viên, bố mẹ tôi động viên…tôi lại lấy thêm chút ý chí để tiếp tục. Ai cũng nghĩ rằng em suy sụp chỉ vì sẩy thai…

Thêm một tuần nữa trôi qua…

Vợ tôi bỏ ăn ngày càng nhiều hơn…sao có thể im lặng chịu đựng được lâu đến như thế? Câm cũng còn muốn nói, thế mà nói được lại không nói, chịu sao thấu?

Gương mặt càng vô hồn.

Vợ tôi muốn tuyệt thực mà chết sao?

Mấy hôm nay gió mùa, trời mưa rả rích, có hôm xối xả, đã cuối mùa đông rồi, còn nửa tháng nữa là đến tết.

Nhìn chén cơm đầy ắp, đĩa thức ăn còn nguyên vẹn, tôi bỗng thấy tức giận đến nghẹn ngào. Mưa đập vào kính lộp bộp nghe càng buồn da diết trong lòng.

Bố mẹ tôi đã cố gắng để làm em vui, mẹ tôi đã cố gắng nấu những món thức ăn ngon nhất, lạ mắt nhất để mong em có thể ăn được một chút nhưng em không hề để tâm đến điều đó.

Sống trong cùng một gia đình nhưng một người cứ như hồn ma đang tồn tại trong người, thực sự ức chế, không thoải mái lấy được một chút nào hết. Ngày ngày nhìn gương mặt u ám của em, tôi nghĩ là cả gia đình đang sống trong địa ngục chứ không phải là một gia đình.

Tôi bưng khay cơm trên tay, giận đến tím tái. Dỗ dành nhẹ nhàng, yêu chiều hết mực. Giới hạn nào cho sức chịu đựng của con người? Con người chứ đâu phải là cái máy mà hư hỏng thì có thể sữa chữa, thay mới được? Vì con người có cảm xúc, có suy nghĩ, nên giới hạn chịu đựng cũng không phải là tuyệt đối.

Tức giận. Tôi ném mạnh khay cơm vào tấm gương lớn treo trên tường, sự va chạm với lực ném mạnh, bao nhiêu dồn nén uất ức, bao nhiêu chịu đưng, bao nhiêu căm hận trong lòng tôi đều dồn sức vào cú ném đó, nó gây ra một tiếng động chói tai, mảnh gương vỡ vụn, hòa cùng mảnh vỡ của chén bát, cơm, thức ăn vương vãi khắp nền nhà.

Em giật mình ngước mắt lên nhìn tôi. Tôi cầm một mảnh vỡ của gương đang mắc trên khung nắm chặt trong lòng bàn tay, cảm giác tê dại cả bàn tay, máu đang chảy nhưng tôi không cảm thấy đau đớn.

– Em muốn sao nữa đây? Hả Vy?_tôi hét lên_Trả lời anh đi chứ? Anh chết đi liệu em có vui, có hạnh phúc không? Nếu anh chết em hạnh phúc, ngay bây giờ anh sẽ chết cho em xem.

Em lắc đầu.

Tôi kéo mạnh tay em chạy ra khỏi phòng, chạy xuống nhà, chạy ra đường. Tôi thấy mình bây giờ giống như một con thú dại đang lên cơn khát máu. Dữ dằn và hung tợn. Tôi cứ dẫn em đi dưới mưa như thế, em lặng lẽ bước dồn dập theo tôi. Mưa từ từ ngấm qua quần áo và da thịt, lạnh buốt, tê tái. Mọi cảm xúc vỡ vụn. Mọi người đều nhìn chúng tôi khó hiểu.

Tôi buông tay em ra, hét lên:

– Mưa đấy, mưa kìa, chả phải em bảo em thích mưa, chả phải em bảo em yêu mưa, đi trong mưa không ai biết mình đang khóc, mưa gột rửa được tất cả. Vậy em khóc đi, khóc đi, không ai biết em khóc cả. Gửi nổi buồn, gửi thù hận, đau khổ vào mưa đi…làm đi…để cho nó rửa trôi đi…làm đi…_tôi nắm lấy hai bờ vai đang run lên vì lạnh của em lắc điên cuồng

– Anh làm nên tội, tất cả là do anh, vì anh nên em mới ra nông nổi như thế, vì quá khứ bẩn thỉu của anh nên chúng nó tìm đến em trả thù để khiến anh phải đau đớn. Đúng, anh không phải là người đầu tiên của em, nhưng điều đó có nghĩa lý gì khi anh yêu em? Đúng, đứa bé không phải con anh nhưng điều đó đã làm sao khi anh chấp nhận yêu thương vô điều kiện. Em đòi hỏi điều gì nữa? Em không cảm nhận được tình yêu của anh dành cho em nó lớn đến như thế nào sao? Em nói đi, em cần gì?

– Em muốn hạnh phúc sao? Anh làm gì để em hạnh phúc? Em nói đi chứ? Em im lặng làm cái gì?

– Em không mỏi mệt sao? Em không mệt nhưng anh, bố mẹ anh, và cả bố mẹ em, những người yêu thương em, thực sự mệt lắm rồi…em ích kỷ lắm…ích kỷ…lúc nào em cũng chỉ nghĩ tới bản thân mình, em không nghĩ đến cảm nhận của ai nữa.

– Em biết em đang đẩy anh rơi vào tuyệt vọng không? Anh chỉ muốn chết quách đi, không cần phải suy nghĩ điều gì cả, nhưng vì em, tất cả vì em khiến anh không thể nào làm khác đi được. Tỉnh lại đi, có nghe anh nói không? Nghe anh không?

Tôi hét len trong bấn loạn, bao nhiêu tôi cũng cứ nói hết. Nói xong lại hụt hẫng, lại đau đớn hơn bội phần. Tôi quỳ gối xuống bật khóc. Bao nhiêu áp lực đè nén đang được nước mắt tôi gột rửa. Như một lời thú tội! Cầu xin chúa ban phước lành, con đã hết sức chịu đựng được nữa rồi! Mưa đang hòa cùng máu nơi bàn tay tôi đang nhỏ giọt. Tôi muốn vắt kiệt hết sức lực của mình.

Tôi nghe bên cạnh tôi có tiếng khóc nức nở hơn. Tôi ngước mắt lên nhìn em…xa lạ mà gần gũi. Em đang ôm mặt khóc…khóc rồi! Khóc được là tốt rồi…thà cứ khóc, cứ gào thét cho thỏa thê, sẽ thấy nhẹ nhõm trong lòng, cớ sao phải chịu đựng cuộc đời? Không nên chịu đựng điều gì hết…đạp lên đau khổ, đạp lên nhục nhã, đạp lên dư luận, đạp lên cuộc đời mà sống. Tôi ôm em vào lòng, siết rất chặt vòng tay.

– Vy ơi…anh yêu em…anh rất cần có em…đừng như vậy nữa được không? Anh không thể chịu đựng thêm được một phút giây nào nữa đâu, anh tuyệt vọng lắm, đỡ anh dậy với, anh đứng không nổi nữa rồi…

Vợ tôi đưa tay vuốt nhẹ mái tóc tôi và ôm tôi vào lòng. Hơi ấm đã bao nhiêu lâu rồi tôi không cảm nhận được.

Em thì thầm khe khẽ:

– Chồng ơi! Em xin lỗi…em sai rồi…em yêu anh.

Em ngã gục trên bờ vai của tôi.

Em nằm mê man suốt cả đêm ở trên giường, gương mặt nhợt nhạt nhưng lại yên bình và không còn cảm thấy khắc khổ nữa. Có lẽ em đã tìm được lối thoát cho bản thân! Làm tốt lắm vợ của anh, anh biết em mạnh mẽ và có thể vượt qua được mọi chuyện mà!

Và anh cũng xin lỗi…

Tôi nằm ôm em cả đêm, người em nóng hầm hập. Em cảm lạnh và do kiệt sức vì bỏ ăn.

Chỉ là kiệt sức thôi. Mọi chuyện đã ổn rồi…qua rồi…

Buổi sáng trong lành hơn…cơn mưa đêm qua đã tạnh hẳn, sáng nay bình minh đang le lói một chút ánh nắng mặt trời. Đã sắp sang mùa xuân, khí trời ấm áp hơn rất nhiều!

Em trở mình thức giấc. Mỉm cười với tôi.

Hôn nhẹ lên trán em tôi lại vùi đầu vào tóc và hít hà.

– Vợ ơi, anh yêu em!

Em vuốt ve má tôi, và đặt lên đấy một nụ hôn nhẹ nhàng…

– Nếu cho em được lựa chọn lại, em vẫn xin được chọn anh là người cùng em mãi mãi!

Chào ngày mới, chào hiện tại…tương lai. Quá khứ là một giấc mơ, một nổi đau để ta có nghị lực sống tốt hơn vào ngày mai.

Tôi tin rằng khi con người bước qua được một nỗi đau lớn thì tất cả sẽ trở nên rất nhỏ bé. Những trắc trở trong cuộc sống nó chỉ là một vật cản tầm thường và chỉ cần nâng cao đôi chân sẽ bước được qua tất cả.

Hãy sống và sống mạnh mẽ, đừng mất niềm tin vì hãy luôn tin rằng mình làm được thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp!

Và đừng bao giờ buông tay nhau ra khi cuộc sống này ta thực sự cần tới nhau.

Tôi cắn nhẹ vào tai em và thì thầm:

– Xuân đang đến đấy vợ ạ, sang năm, mình sinh em bé nhé!

Em gật đầu và nép chặt vào lòng tôi hơn. Tôi không biết liệu sóng gió có ập đến nữa hay không? Không biết tương lai thành công hay thất bại. Tôi chỉ biết bây giờ tôi đang sống và tôi cần phải sống tốt. Chỉ thế thôi! Muốn sống tốt ngày hôm nay mà không phải lo lắng về ngày mai! Thế nên tôi sẽ không thể tưởng tưởng về một ngày mai ngập tràn ánh sáng, hãy cứ cho rằng nó có một kết thúc tốt đẹp! Với tôi thì nó là như vậy!

– Hết –

Đọc Truyện: Này Em, Làm Cô Dâu Của Anh Nhé? Phần 2