Chương 48

Trong điện thoại, tiếng cười của Lý Vi vẫn khoa trương ngả ngớn không đổi.

Thực sự là kiểu xem náo nhiệt không sợ rắc rối.

Nếu không phải vì sợ Dương Lam Hàng hiểu lầm, Lăng Lăng đã sớm chạy qua bóp chết anh ta, vì dân trừ hại.

Dương Lam Hàng chậm rãi đứng dậy, kéo mở cửa chớp, cô không nhìn được vẻ mặt của anh, linh cảm xấu từ từ dâng lên.

Lăng Lăng tự nhận mình không phải người thông minh, nhưng cũng không phải đồ ngốc, biết phân chia rõ ràng ai nặng ai nhẹ.

“Thực xin lỗi, tối nay em không rảnh, em đi cùng bạn trai em.”

Trong di động im lặng một lúc, lại truyền đến giọng nói ra chiều không hề để tâm của Trịnh Minh Hạo: “Anh nói Bạch Lăng Lăng à, em tốt xấu gì cũng tôn trọng chỉ số thông minh chút đi, có kiếm cớ phải tìm một cái nghe lọt tai chứ.”

Dạo này sao không ai tin lời nói thật vậy trời?

Lăng Lăng cười cười với Dương Lam Hàng, nói vào di động: “Tin hay không tùy anh.”

“Được, em có bạn trai chứ gì! Dẫn hắn đến đây, anh giúp kiểm tra hắn một chút!”

Nếu là trước kia, chắc chắn Lăng Lăng sẽ nói: “Nhiều chuyện quá, anh cũng không phải ba em, bạn trai em cần gì anh kiểm tra hử?!”

Nhưng vì tránh cho Dương Lam Hàng hiểu lầm, cô cố tỏ ra lạnh lùng. “Không dám phiền anh, cảm ơn!”

“Không phiền đâu, với tư cách là người thực lòng theo đuổi em, anh chí ít cũng muốn xem xem hắn ta mạnh hơn anh chỗ nào?”

“Anh yên tâm, anh ấy chỗ nào cũng mạnh hơn anh hết!” Thói quen đã kích Trịnh Minh Hạo của cô xem như không đổi được.

Nói xong, Lăng Lăng cố ý nhìn thoáng qua phản ứng của Dương Lam Hàng, vẻ thỏa mãn thấm đượm giữa hai hàng lông mày của anh.

Xem ra, thâm trầm như Dương Lam Hàng, cũng không tránh được thích nghe khen.

“Được rồi, em không quấy rầy các anh ôn chuyện nữa, bye bye!” Không đợi Trịnh Minh Hạo nói chuyện, cô đã cúp điện thoại.

Mặc dù điện thoại cúp quyết đoán, nhưng nội tâm không khỏi có chút cảm khái – trong thời điểm cô khó khăn nhất, Trịnh Minh Hạo đã cổ vũ cô, bầu bạn với cô.

Tình cảm cô nợ anh, đã định sẵn sẽ không trả hết!

Dương Lam Hàng cũng không truy hỏi cô điều gì, ngồi vào chỗ, cô cũng đi qua ngồi.

“Ban nãy anh định nói gì vậy?” Cô hỏi.

“Không có gì. Lúc nãy định hỏi em: Lát nữa muốn đi đâu?”

“Em… muốn ăn Haagen-Dazs!”(*)

Haagen-Dazs, kinh điển của lãng mạn!

Cho dù vài cô gái có thể cự tuyệt loại hương sữa nồng đậm này, nhưng không cô gái nào không bị slogan quảng cáo của nó lay động!

“Kem hả?” Dương Lam Hàng nghĩ nghĩ, hỏi: “Trời lạnh thế này, không ăn cái khác được sao?”

Lăng Lăng cố gắng che giấu vẻ thất vọng trước sự không tâm lý của anh. “Em thuận miệng nói thôi, không đặc biệt muốn ăn lắm đâu.”

“Được rồi. Tí nữa sửa xong báo cáo anh đưa em đi!”

“Vậy chúng ta nhanh sửa báo cáo đi.” Dáng vẻ vui mừng của cô, hoàn hoàn không nhìn ra chỉ là “thuận miệng nói”.

Dương Lam Hàng khẽ cười cầm lấy báo cáo đề tài, nghiêm túc xem.

Lăng Lăng đang muốn chảy cả nước miếng căn bản không thể hi vọng Dương Lam Hàng có thể qua loa cho xong, nhưng vẫn không ngờ anh đọc cẩn thận đến thế, từng câu, từng chữ đều cân nhắc tinh tế. Hơn nữa, hễ gặp phải khúc mắc, anh nhất định phải cùng cô thảo luận rõ ràng, còn bảo cô sửa lại. Sau đó, gặp phải một vấn đề gây tranh cãi, Dương Lam Hàng nói phân tích của cô có sai lầm về mặt nhận thức. Cô cực lực tranh luận, nói cô tra được một chương tài liệu, trong đó phân tích như vậy.