Chương 48 – Ngoài dự tính

Giang Nhân Ly không ngờ sẽ gặp lại Tả Dật Phi lần thứ hai. Khó xử, bối rối…

Lúc Mạc Tu Lăng đưa Diệp Tư Đình về nhà của cô ta, Tả Dật Phi đã nhìn thấy. Giang Nhân Ly ngay cả một cơ hội nói dối cũng không có.

Chiều đó, Giang Nhân Ly nhận được một tin nhắn, nói nếu cô đến sẽ thấy được một màn kịch hay. Cô không phải là người hay nghe tin đồn nhảm nhưng có điều cô lại rất tò mò, hơn nữa tin nhắn kia còn chỉ đích danh Mạc Tu Lăng.

Tả Dật Phi vô tình thấy Giang Nhân Ly, liền lái xe chậm rãi đi theo cô. Anh không ngờ lại bị cô phát hiện. Anh không quá hiếu kỳ cô đi đâu làm gì, chỉ là muốn đi theo cô, nhìn thấy cô, chỉ đơn giản như vậy.

Anh lại càng không ngờ lại trông thấy cảnh kia.

Anh ra khỏi xe, đi đến trước mặt Giang Nhân Ly: “Mạc tổng chỉ là đưa cô gái kia về, như vậy cũng không có nghĩa gì…”

“Em biết.” Giọng nói của cô cứng nhắc.

Anh nhìn vẻ phức tạp trên mặt cô, rất khó mà nghĩ được hai chữ “Em biết” kia có bao nhiêu phần sức lực.

“Có muốn lên trên đó xem không?” Anh nhìn cô.

Cô đứng tại chỗ. Mọi chuyện như vậy, cô làm sao có thể ra mặt đây? Xuất hiện với vẻ mặt ấm ức, hay vẫn thản thiên thanh cao? Những cái này cô không nghĩ được…

Cô lắc đầu, “Sao anh lại ở đây?” Cô không tin chuyện này là trùng hợp, thế giới này đâu có nhiều chuyện ngẫu nhiên như vậy.

Tả Dật Phi xoa mũi: “Vì em ở đây.”

Cô cả kinh. Giọng điệu ấy, ánh mắt ấy, khiến cô giật mình, cảm giác như hồi còn học đại học. Nhưng không phải, tất cả đều đã là quá khứ, nếu bọn họ bây giờ có đứng cùng một chỗ cũng không thể có được cái cảm giác như xưa được nữa, người bạn học này, theo năm tháng trôi đi cũng trở nên mờ nhạt dần.

Cô lên xe anh. Ánh mắt anh nghi hoặc nhìn quanh khu nhà: “Em không chờ một chút sao? Có thể anh ta sẽ xuống ngay thôi.”

Cô khẽ rùng mình, lẽ nào ở đây lạnh như vậy? Thành phố C tuy mùa đông không có tuyết nhưng không có nghĩa là không lạnh. Sao cô phải ở đây chờ đôi tình nhân kia ở trong phòng ấm áp trò chuyện hay làm chuyện gì khác chứ?

“Nếu như em muốn thì có thể ở đây chờ, anh sẽ không chú ý.”

Tả Dật Phi nói xong, sau đó ngồi vào ghế lái xe, cô cũng ngồi vào. Cô vẫn cảm thấy rất lạ, nếu như đi cùng Mạc Tu Lăng, cô tuyệt đối sẽ không ngồi ghế phụ mà ngồi ghế sau, tuyệt đối không tự nhiên như thế này.

Tả Dật Phi quan sát sắc mặt cô. Tuy rằng rất bình thường nhưng rõ ràng anh nhận ra điểm khác biệt.

Cô không nói lời nào, giống như đang suy nghĩ về chuyện gì.

Anh nắm tay cô: “Nhân Ly…”

Giọng anh mang một chút cảm thán, cô quay sang nhìn anh.

“Em yêu anh ta.”

Không phải câu hỏi, rõ ràng là một câu trần thuật sự thật. Anh rất hiểu cô. Nếu như cô không có tình cảm, cô tuyệt đối sẽ không đến đây chứng kiến cảnh này, tuyệt đối không thèm để ý chuyện giữ khoảng cách, cô thà ở nhà ngủ còn hơn lãng phí thời gian vào chuyện này.

Ánh mắt của cô sáng lên: “Anh nói bậy bạ gì đó!” Cô có chút hoảng loạn thu hồi ánh mắt: “Anh đang rất rảnh rỗi sao? Còn có thời gian đi quản chuyện người khác.”

Tả Dật Phi cũng không nói nữa, dường như anh vẫn như trước đây vậy, cô không thích, anh cho tới giờ cũng chưa bao giờ ép buộc cô điều gì.

“Đưa em đi đâu?”

“Chỉ cần không trở về nhà, đâu cũng được.” Giọng nói có chút dỗi, có chút phiền não, có chút khó chịu.