Chương 48 – Phá vỡ tình hình

Trong quán cà phê, Hạ Hà Tịch và một cô gái trang điểm cầu kỳ im lặng ngồi bên cửa sổ.

Nhìn những người qua lại bên ngoài cửa sổ, Hạ Hà Tịch đặt cốc cà phê xuống, lên tiếng phá vỡ bẫu không khí im lặng. Anh lạnh nhạt gọi: “Quả Quả.” Cô gái ngồi đối diện nghe thấy vậy, bàn tay đang khuấy cốc cà phê thoáng khựng lại, lát sau mới ngẩng lên nhìn Hạ Hà Tịch, cười tủm tỉm: “Anh Hạ, mấy năm nay anh vẫn khỏe chứ?”

Hạ Hà Tịch nhìn gương mặt tinh tế và đẹp đẽ kia, hơi nghẹn lời. Trước đây, Quả Quả cũng là một cô bé nhiệt tình, tốt bụng, lạc quan, nhưng cũng có sự mỏng manh, tùy hứng của tiểu thư nhà giàu. Mấy năm không gặp, gương mặt vẫn như xưa, nhưng Quả Quả không còn là Quả Quả của trước đây nữa. Hai người đã từng là anh em thân thiết mà giờ lại trở nên xa lạ như thế.

Hạ Hà Tịch đan mười ngón tay vào nhau, khẽ cau mày nói: “Quả Quả, em tới thành phố C vì anh đã nộp đơn từ chức lên công ty mẹ, đúng không?”

Mục Quả đặt chiếc thìa trong tay xuống rồi mới đáp: “Anh, cuối cùng anh vẫn không tha thứ cho em nên mới bỏ Chính Uy đi phải không? Anh còn nhớ khi vừa tốt nghiệp đại học, anh đã dạy em những gì không? Anh nói… nếu đã chọn một công việc thì dù có xảy ra chuyện gì cũng không thể mang tình cảm cá nhân vào công việc. Hoặc là cố gắng làm việc, hoặc là xin nghỉ về nhà. Đạo lý đơn giản như thế, lúc ấy anh hiểu, tại sao qua một thời gian, anh đã quên mất rồi?”

Hạ Hà Tịch im lặng, rồi nhìn Mục Quả, khẽ nói: “Quả Quả, thực ra người thực sự không bỏ qua được chuyện ấy không phải là anh, mà là em.” Nói xong, Mục Quả kinh ngạc, trong lúc còn đang bàng hoàng thì nghe Hạ Hà Tịch nói tiếp: “Anh rời Chính Uy và nhà họ Mục, chẳng liên quan gì tới riêng tư cả, anh chỉ muốn thay đổi cuộc sống một chút thôi.”

Nghe tới đây, Quả Quả đột nhiên bật cười, nhìn thẳng vào Hạ Hà Tịch, chậm rãi nói: “Thay đổi cuộc sống hay thay đổi thân phận? Anh Hạ đắn đo lâu như thế, còn chuẩn bị quay về tự điều hành công ty Đinh Thịnh sao?”

Hạ Hà Tịch khẽ nheo mắt, nếu chuyện mình thành lập công ty Đinh Thịnh mà Hà Kiến Vũ có thể điều tra ra được, Quả Quả biết cũng chẳng có gì lạ, hơn nữa, cái kim trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra. Nghĩ đến đây, Hạ Hà Tịch nhìn Quả Quả, nói tránh đi: “Sắp tới, đúng là anh sẽ quay về công ty Định Thịnh. Nếu sau này quý công ty tin tưởng, chúng ta vẫn có thể tiếp tục hợp tác.”

Mục Quả lạnh lùng nhìn Hạ Hà Tịch, tác phong này đúng là của anh, dù bị người ta phát hiện chuyện gì cũng không hề hoang mang, dường như lỗi sai là ở đối phương. Mục Quả khẽ bật cười, lắc đầu: “Anh Hạ, em tới thành phố C không phải để hỏi tội. Em cũng chẳng hứng thú với việc rốt cuộc anh có lợi dụng tài nguyên của công ty để hợp tác với công ty Định Thịnh hay không? Từ lúc gặp anh em đã nói rõ rồi, em tới khuyên anh ở lại, mong anh sẽ không rời bỏ Chính Uy. Không chỉ thế, em hy vọng anh có thể quay về công ty mẹ ở thành phố A, rồi…”

“Quả Quả, em không hiểu.” Hạ Hà Tịch nhếch môi: “Anh nhớ trước đây anh cũng từng dạy em, trên thế giới này, có rời xa một người nào đó thì trái đất vẫn quay. Không có anh, có lẽ chuyện tranh chấp giữa các phe phái ở tập đoàn càng trở nên rõ ràng hơn.”