Chương 48: Thần Tiên Hạ Phàm

Dương Thu Trì chợt hiểu đây không phải là chuyện thường. Ngay từ ý nghĩ đầu tiên, hắn đã đoán khi Dương mẫu thấy trời tối như vậy mà mình không về nhà, đã đặc biệt đến thỉnh lão ngỗ tác lại đây trước. Xem ra, mấy quài trượng vào đít này là không thể miễn rồi!

Dương Thu Trì bỏ cái nón rơm xuống bàn, từ từ bước lên, vỗ qua vỗ lại ống tay áo, thưa: “Sư phụ, lão nhân gia người đến rồi.”

Lão ngỗ tác nhìn Dương Thu Trì không nói gì, trân mặt không biểu hiện thái độ gì gọi là rõ ràng, khiến cho tâm trạng Dương Thu Trì càng thêm bối rồi. Hắn dằn lòng xuống quyết liều một phen, lão dù gì cũng là sư phụ của Dương Ngỗ Tác, mình giờ dính lấy hắn, dù gì cũng phải coi sư trưởng, trưởng bối của hắn là như của mình, bị họ mắng chửi mấy tiếng có đáng gì đâu. Nói cho cùng thì mình cũng là kẻ đuối lý, xin lỗi thì xin lỗi, trông chòm râu lão dài và bạc như vậy, quỳ xuống dập đầu có đáng là gì…!

Dương Thu Trì lấy điệu bộ vô cùng thành khẩn, thưa: “Sư phụ, hôm qua đồ nhi vô lễ, đã mạo phạm lão nhân gia người, sau khi được gia mẫu giáo huấn, trong lòng vô cùng hổ thẹn, đồ nhi xin khấu đầu tạ tội với lão nhân gia người!” Nói xong quỳ xuống dập đầu lạy một lạy.

Phải đợi hắng giọng xong một tiếng, lão ngỗ tác mới đứng dậy đỡ Dương Thu Trì: “Thôi được thôi được, đứng dậy đi!”

Dương Thu Trì có chút không hiểu, sao vậy? Không dùng quài trượng khỏ lên sọ khỉ của ta sao? Hay là bị lòng thành của ta cảm động rồi?

Lão ngỗ tác thở dài: “Lão phu cũng là nhất thời bực tức, nói năng có hơi quá đáng, chuyện này không nên đề cập nữa.”

Dương Thu Trì mừng rỡ, xem ra trận đòn quài trượng này mình miễn được rồi! Quá tốt! Hắn cao hứng dập đầu thưa: “Đa tạ sư phụ!” Lúc này mới đứng lên, đỡ lão ngỗ tác ngồi trở lại chỗ cũ, còn bản thân thì đứng hầu một bên. Lão ngỗ tác vẫy vẫy tay bảo Dương Thu Trì: “Đồ nhi, ngươi tới ngồi cạnh lão phu.”

“Dạ!” Mấy quài trượng này tuy được miễn, nhưng xem ra một trận giáo huấn tất yếu phải nghe rồi. Lão nhân mà, dạy dỗ một phen chỉ là khích lệ cho bọn vãn bối trưởng thành thôi. Dương Thu Trì ngồi lên ghế đạt bên cạnh lão ngỗ tác, yên lặng chờ sư phụ dạy bảo.

Lão ngỗ tác vỗ vai Dương Thu Trì, quay sang nói với Dương mẫu: “Tối hôm qua sau khi ta bỏ đi, trong lòng rất lo lắng một mình nó làm không xong chuyện kiểm nghiệm thi thể và mô tả thi cách, nếu làm không xong xảy ra chuyện gì, cho nên ngay trong đêm đi tìm Kim sư gia mượn coi qua thi cách một chút.” Nói đến đó, lão ngỗ tác cảm khái thở dài một tiếng: “Hờ! Ta lúc đó mới phát hiện, thì ra đồ nhi của ta thâm tàng bất lộ, quá trình kiểm nghiệm thi thể, mô tả thi cách xem ra còn hoàn hảo hơn lão phu làm nhiều!”

Dương mẫu nghe lão ngỗ tác khen con trai mình như vậy, vui mừng liếc nhìn hắn, mắt tràn đầy vẻ vui cười đáp: “Ngài đừng có nói như vậy, nó là một đứa con nít chưa biết gì, làm gì có khả năng đó, sau này phải nhờ lão nhân gia ngài phí tâm nhiều hơn mới được.”

Lão ngỗ tác phẫy tay: “Lão phu nói đây là sự thực. Ta từ mười lăm tuổi đã làm nghề ngỗ tác này rồi, đến bây giờ cũng hơn năm chục năm. Nói thật, ta còn chưa bao giờ xem qua một thi cách tốt như vậy!”

Dương mẫu nghe lão ngỗ tác khen chân thành, lòng nghĩ con trai mình xem ra thật có bản lãnh đó, lòng tràn đầy cao hứng, nói: “Lão thái ngài khách khí rồi, trong nghề ngỗ tác này đừng nói là ở Quảng Đức huyện, thậm chỉ nguyên cả Trữ quốc phủ ai mà không biết lão nhân gia a.”