Chương 480: Phá án kiếm tiền

Bộ khoái răng thỏ đầu làm bằng sắt, ngớ nga ngớ ngẩn hỏi thêm một câu: “Cho dù là ngụy tạo, cũng không thể nói là do trướng phòng tiên sinh trộm chứ a.”

Bộ khoái mặt khỉ đúng là khóc cười đều không được: “Nếu như ngỏ vào là ngụy tạo, người ngoài không thể lẻn vào, trong khi đó bên trong thì bị làm loạn lên hết, tiền trong tủ không còn, không phải hắn vừa ăn cắp vừa la làng thì còn ai?” Tay y lại cất lên, định vỗ thêm một chưởng lên đầu “Răng thỏ”.

Răng thỏ lần này phản ứng khá nhanh, vội đưa hai tay lên bảo vệ đầu: “Lão đại, hạ thủ lưu tình! Đệ không hỏi nữa!”

Chưởng quỹ mập quan tâm đến tiền mất hơn, chạy tới đá cho thủ quỹ mập một cước, hỏi: “Ngươi… ngươi là tên súc sinh! Thì ra là ngươi trộm tiền của lão tử! Lão tử quả thật có mắt như mù rồi! Nói mau! Ngươi đem bạc của lão tử giấu ở đâu?”

Thủ quỹ mập vô lực đáp: “Đại ca tha mạng a! Tôi nói… tôi nói… xin huynh đừng đưa tôi lên nha môn a!”

Bộ khoái mặt khỉ cười lạnh nói: “Không đưa lên nha môn? Con mẹ ngươi, ngươi trộm nhiều bạc như vậy, còn muốn chạy tội được sao? Còn không biết thật thà khai ra giấu bạc ở đâu, như vậy thì tội sẽ nhẹ hơn một chút, nếu không lão tử sẽ cho ngươi biết tay!”

Thủ quỹ mập run giọng nói: “Các người… các người định đưa ta lên nha môn… đánh chết ta ta cũng không nói bạc giấu ở đâu!”

Chưởng quỹ mập tức giận, một tát tay nhu quạt bồ phóng qua, đánh mạnh lên cái mặt phị của thủ quỹ mập, một bên mặt tức thời sưng húp lên như mặt heo mập.

Thủ quỹ mập không nói không rằng, ngồi phệch xuống đất giở trò.

Bộ khoái mặt khỉ cười nói: “Ngươi đừng có nghĩ như vậy mà có thể thoát. Đưa hắn về nha môn, để đại lão gia dùng đại hình tra tấn, xem hắn có dám không nói hay không?”

Thủ quỹ mập phun ra một bãi nước bọt đầy máu: “Đánh thì đánh, dù gì bạc cũng không lấy về được, như vậy coi như mất trắng rồi!”

Chưởng quỹ mập quan tâm đến bạc của mình hơn, cầu khẩn với bộ khoái mặt khỉ: “Quan gia, hay là đừng đưa lên quan, chỉ cần lấy lại bạc là được rồi!”

“Khỉ ốm” nói: “Ngươi muốn chúng ta phóng túng cho tội phạm, sao có thể vậy được!”

Chưởng quỹ mập cười cầu tài: “Nếu như có thể lấy lại được bạc, ta… ta sẽ phân ra 1 lượng hiếu thuận cho hai vị đại gia, thế nào?”

Khỉ ốm nghe thấy có thần tài chuẩn bị gõ cửa, cười hề hề gật đầu.

Dương Đạp Sơn cười nói: “Không cần hắn nói, ta biết hắn giấu bạc ở chỗ nào!”

“Thật không?” Chưởng quỹ mập vui mừng hỏi.

“Ừ! Nhưng mà, nếu ta tìm ra được bạc, một lượng thưởng đó ta sẽ lấy phân nửa.”

Khỉ ốm ngẩn người, tức giận: “Như vậy không được! Vậy ta thà cho hắn khai ra cho xong.”

Dương Đạp Sơn cười: “Quan gia, ngài có nghĩ kỹ chưa? Hắn nói ra, hai ngài tuy có thêm 5 tiền, nhưng hai ngài dù sao phải chú ý đến danh dự chứ, như vậy là không thể bắt hắn đến nha môn rồi. Nếu như vậy thì công lao gì cũng không có. Bắt giặc trộm hơn mười lượng bạc là công lao không nhỏ a. Tri phủ lão gia thưởng chỉ sợ không phải 5 tiền thôi đâu? Huống chi lại có vinh dự bắt được đạo tặc nữa!”

Đầu óc Khỉ ốm xoay chuyển rất nhanh, sau khi so sánh thoáng qua, đích xác là như vậy, liền cười ha ha nói: “Vậy được, ngươi có thể tìm ra số bạc đó, một lượng bạc của chưởng quỹ thưởng chúng ta sẽ chia cho ngươi một nửa!”

Dương Đạp Sơn quay nhìn chưởng quỹ mập, xem ý tứ của ông ta thế nào.