Chương 49

Đàn ông như thế, đối thoại như thế, đừng nói cầm kem Haagen-Dazs, có cầm que kem năm hào của quầy bán quà vặt cũng có thể ngọt chết cô.

Lăng Lăng mím đôi môi cứ chực cong lên, nhận lấy kem trong tay Dương Lam Hàng, lại nhận tiếp chiếc thìa nhỏ anh đưa cho.

Thậm chí không cần anh mở điều hòa trong xe, chỉnh nhiệt độ lên cao, chỉ với chiếc thìa nhỏ màu bạc tinh xảo đã đủ cho thấy sự tế nhị trong tâm tư bạn thầy giáo nào đó.

Lăng Lăng nhẹ nhàng múc một thìa kem cho vào miệng, ngậm luôn cả chiếc thìa, cho đến tận khi mùi hạnh nhân lan tỏa trong miệng, mùi sữa ngọt ngấy hòa tan nỗi buồn xua mãi không đi kia.

Tình yêu đích thực nếu xuất phát từ nội tâm, hà tất phải đợi thề hẹn “sông cạn đá mòn”, mỗi một lời nói cử chỉ nhỏ nhặt đều đã có thể bộc lộ ra.

Gió mát nhẹ thổi, anh nhìn cô, trong mắt là sự say mê không thể thấu hiểu. “Vì chuyện gì mà tâm trạng không tốt?”

Lăng Lăng lắc đầu, lại xúc một thìa kem ngậm vào miệng.

“Anh kể chuyện cười em nghe nhé.”

Chuyện cười? Cô xoay người về phía anh, tập trung tinh thần lắng nghe.

“Có một chàng trai đi công tác nước ngoài, trước khi trở về muốn cho bạn gái mình một niềm vui bất ngờ, không ngờ đứng trước cửa nhà bạn gái lại nghe thấy trong phòng có tiếng ngáy của đàn ông… Chàng trai im lặng bỏ đi, nhắn tin cho người bạn gái mình yêu: “Chúng ta chia tay đi!!!” sau đó anh ta ném di động, bỏ đi biệt xứ, từ nay về sau không gặp bạn gái mình nữa… Ba năm sau bọn họ gặp lại nhau ở một thành phố. Bạn gái chất vấn anh ta: “Vì sao ra đi không lời từ biệt? Ít ra anh phải cho tôi một lý do chứ.”

Chàng trai nói thẳng tình huống khi đó.

Cô gái quay lưng bỏ đi, chỉ để lại bốn chữ cho anh ta…”

“Bốn chữ gì vậy?” Lăng Lăng nôn nóng hỏi.

Dương Lam Hàng thản nhiên nói

“Thụy Tinh Sát Độc!”(*)

“Haiz! Đều là họa do sư tử nhỏ thích ngáy kia chuốc lấy!” Cô mỉm cười, nhưng khi cười lại có chút buồn bã.

Bạn sư tử nọ bất mãn, là do bạn trai kia quá ngu, đâu có liên quan gì tới mình!

Lăng Lăng nghĩ nghĩ, nghiêng đầu nháy mắt mấy cái với Dương Lam Hàng: “Nếu anh là chàng trai kia, anh sẽ làm thế nào?”

Dương Lam Hàng chau mày, ngón tay đặt trên vô-lăng hơi tái nhợt.

“Nếu đổi là em, em sẽ làm gì?” Anh hỏi ngược lại cô.

“Đương nhiên là sẽ thoải mái vào cửa.” Cô tiếp tục ăn kem. “Em tin tưởng anh. Tin tưởng nhân cách của anh. Anh tuyệt đối sẽ không làm chuyện lén lút.”

“…”

Mây tản ra, những vì sao xuất hiện trở lại, mây mù giữa hai hàng lông mày của Dương Lam Hàng cũng tan đi.

Tình yêu chân chính không cần phải xứng đôi hoàn mỹ trong mắt người khác, chỉ cần tâm hồn đôi bên hòa hợp nhau, tín nhiệm nhau.

Anh nương theo ánh đèn vàng yếu ớt trong xe nhìn thật sâu vào Lăng Lăng trước mắt, mái tóc dài còn hơi ẩm thả tự do bên vai, tỏa ra mùi lan hương kín đáo. Cô chỉ mặc một bộ đồ ngủ, váy dài bảo thủ rộng rãi khoác trên người, che khuất mọi đường cong có thể dẫn dụ người ta liên tưởng xa xôi, nhưng cũng để lại cho người càng nhiều không gian tưởng tượng.

Thời gian chậm chạp đến mức khiến người ta lơ đãng, hơi ấm trong xe làm người ta cảm thấy khô nóng.

Nuốt vào ngụm kem cuối cùng, Lăng Lăng lật nghiêng cổ tay anh, kim đồng hồ màu bạc, sáng loáng tinh xảo hiệu Piaget(**) bằng thép nguyên chất chỉ mười hai giờ hơn.