Chương 49

Yêu một người là muốn chia sẻ với người đó bí mật nơi sâu nhất trong nội tâm mình.

Buổi đêm yên tĩnh, các vì sao trên trời cũng như chìm vào giấc ngủ say, lúc ẩn lúc hiện. Giản Dao cuộn người trên sofa như một con mèo lười. Cô tựa đầu vào người Bạc Cận Ngôn, nói nhỏ: “Thật ra trong vụ của bố em, em không còn nhớ rõ hình ảnh của ông lúc đó.”

Bạc Cận Ngôn gật đầu. “Trí nhớ hoàn toàn bình thường của người bình thường.”

Giản Dao nhoẻn miệng cười, đấm nhẹ vào ngực anh. Dù chỉ là nghe câu chuyện nhưng anh vẫn cao ngạo như mọi khi.

“Năm đó em sáu tuổi.” Cô thì thầm, ánh mắt tựa hồ dõi về nơi rất xa. “Bố em đang điều tra một vụ án giết người tàn bạo. Lúc bấy giờ, côn đồ nhan nhản ngoài đường. Kẻ đứng sau vụ giết người là trùm xã hội đen có tiếng thời đó.”

“Ờ.” Bạc Cận Ngôn cuộn lọn tóc dài sau tai cô vào ngón tay anh. “Em kể tiếp đi.”

“Hôm đó, bố dẫn em và Tiểu Huyên tới nhà ông nội dự tiệc sinh nhật. Mẹ em phải làm tăng ca ở nhà máy nên không đến kịp.” Giọng cô khàn khàn. “Đó vốn là một ngày vui vẻ. Em vẫn nhớ rõ, ông bà nội nấu cơm trong bếp, Giản Huyên còn nhỏ, ngủ trong phòng. Bố chơi đùa với em. Sau đó, những người đó kéo đến nhà.”

Cảm nhận bàn tay cô siết chặt tay mình, ánh mắt Bạc Cận Ngôn lạnh hẳn.

“Bọn chúng tự xưng là “băng Lưỡi Rìu”, dùng lưỡi rìu làm vũ khí.” Giản Dao thở dài. “Kỳ thực chúng chỉ là những thanh niên mười mấy, hai mươi tuổi, chém người xong liền bỏ chạy. Sau đó, chúng đều bị bắt vào tù.”

Nói được mấy câu, Giản Dao liền im lặng, dụi đầu vào người Bạc Cận Ngôn. Còn Bạc Cận Ngôn nhìn người phụ nữ trong lòng mình, trái tim trở nên mềm mại. Anh rất hài lòng khi thấy cô dựa vào anh, người đàn ông của mình.

Giao lưu bằng cách lắng nghe quả nhiên là một phương pháp tất yếu để tăng thêm tình cảm của đôi tình nhân. Phương pháp này quan trọng như tiếp xúc cơ thể vậy.

Trầm ngâm vài giây, Bạc Cận Ngôn lên tiếng: “Anh rất vui khi em chia sẻ quá khứ với anh. Thực tế, anh đã biết rõ sự việc. Nhưng chính em nói ra, ý nghĩa hoàn toàn khác. Điều này chứng tỏ tình yêu và sự tin tưởng của em dành cho anh đã đạt đến tầng sâu hơn. Tất nhiên anh cũng như vậy.”

Giản Dao nằm trong lòng Bạc Cận Ngôn, khóe miệng cong lên.

Anh lại nói tiếp. “Em điều chỉnh bản thân rất tốt. Anh tự hào vì em.”

Viền mắt Giản Dao bỗng ươn ướt. Cô biết chắc chắn anh sẽ không như người khác, nói mấy câu an ủi như: “Mọi chuyện đã qua”, “Em đừng buồn”…

Nhưng anh tự hào vì cô?

Một câu nói ngắn gọn nhưng giống những nốt nhạc dịu dàng nhất rơi xuống trái tim cô.

Im lặng một lát, Giản Dao thì thầm: “Còn nữa…”

Bạc Cận Ngôn chau mày, cúi đầu nhìn cô.

“Hôm đó, thật ra em không ở trong phòng ngủ, mà ở ngoài phòng khách.” Giản Dao nói chậm rãi. “Lúc bấy giờ em và bố chơi bịt mắt bắt dê. Khi bọn chúng đến, bố liền khóa em trong tủ, đẩy cái sofa chặn ở ngoài. Nhưng em vẫn nhìn rõ tất cả. Chúng mở loa rất lớn, em kêu khóc thế nào cũng vô dụng. Sau đó, em được cứu ra ngoài, bố vẫn còn thở. Em ôm bố cho đến khi ông ngừng thở.”

Tại sao hôm nay cô lại muốn tâm sự với Bạc Cận Ngôn chuyện quá khứ đau buồn này? Có lẽ sự từ biệt của Lý Huân Nhiên khiến cô bỗng nhớ lại chuyện cũ. Hay cô ý thức được, vết thương cất giấu ở nơi sâu kín nhất và những chuyện cô từng trải qua mà không có cách nào nói với người khác cuối cùng cũng có thể thổ lộ với anh. Bởi vì anh hiểu, hiểu hơn bất cứ người nào khác. Bởi vì từ nay về sau, anh là người thân thiết nhất của cô.