Chương 49

Áng mây thứ 49 : Nghịch (1)

Niềm vui không thể đi vay. . .- Nỗi buồn có cho đi cũng chẳng ai dám nhận.!- Nên ta đành để lẫn. . .- Giữa cuộc đời cho gió cuốn đi.!!!!!Nắng thì không có về đêm. . .Cũng như êm đềm ko bao giờ tồn tại mãi mãi!!!

Một tuần sau :

Tổ chức dưới sự lãnh đạo của Vĩnh Khoa ngày một hùng mạnh, lấy được nhiều danh tiếng trong thế giới ngầm. Ông cậu khá hài lòng về những việc ấy, nhưng vẫn không quên nhắc đi nhắc lại việc “chìa khóa vàng”. Vì hiện giờ, “chìa khóa vàng” vẫn còn sống nên chức chủ tịch vẫn chưa đúng nghĩa, Vĩnh Khoa phải giết người đó thì mới được công nhận thực sự.

Nét trầm lạnh ở gương mặt anh tuấn ngày càng hiện ra rõ mồn một, một sự thay đổi chẳng biết là theo chiều hướng tốt hay xấu nữa…

Không thèm đếm xỉa tới cậu bạn thân Chính An, Vĩnh Khoa tự tạo cho mình một lớp ngăn cách, cậu không muốn tin tưởng thêm một ai nữa. Nhưng đồng thời, có lẽ cậu cũng muốn tốt cho Chính An nên mới vậy, cậu muốn tránh xa Chính An ra để hậu duệ không gặp nguy hiểm. Trái ngược hoàn toàn với những chủ tịch đời trước…

Ra viện, Vĩnh Kỳ trở về nhà, quan hệ giữa cậu và ông vẫn vậy, có đôi lần chạm mặt nhau, họ vẫn nói bâng quơ vài câu nhỏ, hệt như chuyện lúc trước chưa từng xảy ra, hệt như cậu chưa từng bị thương…

Vĩnh Kỳ đang dốc sức cho một chuyện khác, cậu đang tìm mọi cách, dùng mọi chất xám để nghĩ ra cái lý do hợp lý và thuyết phục cho việc hủy bỏ điều luật đầu tiên trong tổ chức Demons.

Ngày đêm làm việc không ngừng nghỉ, Chính An lúc nào cũng để mắt đến Vĩnh Khoa nhưng chỉ nhận lại sự lạnh nhạt lạ lẫm. Không dừng lại ở đó, vì chức danh hậu duệ đâu phải chỉ là danh, nhiệm vụ của cậu vẫn phải thực hiện, cho đến khi không có một mối nguy hiểm nào rình rập chủ tịch.

Căn phòng đơn lẻ chìm trong đóng khí sắc lạnh phả ra từ chiếc máy trên tường, Vĩnh Khoa ngồi đó, mắt nhìn vào một điểm trong giang phòng trống, nét lạnh vẫn giữ nguyên trên gương mặt. Sự u buồn dần bị che lắp bởi một diện mạo mới, một tính cách mới.

Cạch!

Tiếng động nhẹ vang lên, Chính An bước vào phòng, ánh mắt nhìn thẳng người trước mặt, vẻ mặt đầy quả quyết. Cậu không thể nào chịu nổi cái tình cảnh này chút nào. Tự cậu cảm nhận được, rằng Vĩnh Khoa đang rất cô đơn… Lúc này không phải lúc dành cho những chuyện giận hờn nhau như thế…. Thật quá trẻ con!

_ Khoa, cậu tính suốt đời không nói chuyện với tôi à?

_ …

_ Này, tôi đang nói chuyện với cậu đấy.

_ …

Ánh lạnh khẽ lay động, nhích chân lên và xoay chiếc ghế lại, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào cặp mắt đầy quả quyết, từng câu chữ được thả ra một cách rợn người :

_ Sao không gõ cửa?

Khoanh tay trước ngực, Chính An dứt khoác bảo :

_ K-h-ô-n-g t-h-í-c-h

Có chút ngạc nhiên với thái độ xấc xược ấy, Vĩnh Khoa hơi nhướn mày lên, nghiến răng ken két :

_ Nói lại xem!

_ …

Chính An xoay người, môi hình thành nụ cười quỷ quyệt nhất, gương mặt ma ranh một cách không ngờ tới. Những điều này, cậu học từ Vĩnh Kỳ chăng…

_ Không thích.

Nhận ra nét quen thuộc trong từng cử chỉ, Vĩnh Khoa không ngần ngại nói luôn :

_ Đừng có bắt chước tên ngốc đó. Không giống lắm đâu.

_ Cậu biết tin gì chưa? Anh cậu và Triết Minh đang yêu nhau đấy.

Xin lỗi nhé, Vĩnh Kỳ, Triết Minh. Đành phải lôi chuyện này ra vậy. Có thế, tên ngốc này mới chịu mở miệng với tôi.

Nghĩ thầm, Chính An quay người sang hướng khác, môi khẽ hếch lên.

Nghe được thông tin mới và có tính dư luận cao, Vĩnh Khoa ngây người lúc lâu, cố lắm cậu mới không bật cười thành tiếng. Đưa tay che miệng, Vĩnh Khoa thản nhiên nhún vai :

_ Đúng thật giới tính anh ta có vấn đề rồi.

Mọi chuyện đang đi đúng chiều, Chính An cười thầm rồi quay lại, mắt nhìn thẳng mắt Vĩnh Khoa, tỏ vẻ đăm chiêu :

_ Chưa hết, hôm ở bệnh viện, họ còn… hôn nhau.

Một lần nữa vô vàn xin lỗi hai người vì tôi đã nói quá.

Chính An tự nhủ với lòng, nhưng nhanh chóng, cảm giác tội lỗi bỗng chốc tan biến.

Nét cười khẽ thoáng qua hai gương mặt….

Rầm !

Cánh cửa phòng chủ tịch được tung ra một cách vô lễ, dáng người trước cửa đang hồng hộc lên vì tức. Từng bước chân dậm xuống nền đất như muốn tiêu hủy tất cả.

Vĩnh Kỳ sa sầm mặt lại, ánh mắt chất chứa mảng đen âm u, giông bão chuẩn bị kéo đến…

Chính An nhận biết được điều đó, cậu vội cười giảng hòa rồi làm ngơ như mình vô tội :

_ Ha ha, anh Vĩnh Kỳ, anh khỏe chứ nhỉ? Sao đến đây sớm thế, a ha ha ha. Đói bụng chưa, hay bọn mình cùng đi ăn nhé.

Chuyển tia nhìn sang cái tên tựa diễn tự xem kia, Vĩnh Kỳ khẽ hếch môi, chất giọng mang dư âm bảo tố :

_ Ăn nắm đấm của tôi này. Ai cho cậu dám bịa chuyện thế?

_ Ơ, bịa khi nào, có thật mà. – Chính An ngơ mặt ra, hệt chú thỏ vô can. Diễn quá tài.

_ Chỉ thật một nửa. Bọn tôi HÔN khi nào? Hả?

He he, đành dùng hạ sách này vậy…

Một lần nữa, Chính An nghệch mặt ra rồi “à” lên một tiếng tỏ vẻ hiểu ý của Vĩnh Kỳ.

Bất chợt, cậu quay sang Vĩnh Khoa – đang ngồi với dáng thoải mái, vẻ mặt dửng dưng – chỉ thẳng vào mặt Vĩnh Khoa rồi kiên quyết “chối tội”

_ Chỉ tại tên này nài nỉ tôi kể chuyện tình yêu của anh và Triết Minh cho hắn nghe nên tôi mới lở miệng. Thật ra tôi không muốn biu xấu anh đâu, do hoàn cảnh ép buộc thôi..

Thân người đang nghiễm nhiên giương mắt nhìn cuộc trò chuyện bỗng chốc bị lôi vào cuộc tranh luận ấy một cách không ngờ đến. Vĩnh Khoa mở to mắt hết cỡ, tròng mắt như đang rất bức xúc.

_ Gì chứ?

Vĩnh Kỳ đang sôi máu bỗng rít lên, mắt dòm Vĩnh Khoa chăm chăm như muốn nói : Thật không?

Nhân cơ hội đó, Chính An rón rén đưa chân lên, chuẩn bị rút lui, nhưng chất giọng lạnh ngắt đã kịp cất lên, chặn ngay con đường sống của ai kia :

_ Đứng yên đó.

_ Vĩnh Kỳ, anh ra ngoài đi.

Vĩnh Khoa buông ra một đuổi “khách” rất tế nhị, mặt nghênh lên, chất giọng lạnh tanh lại tiếp tục phát ra :

_ Tôi có chuyện cần nói với tên ba hoa này – Ngưng lại một chút, Vĩnh Khoa hắng giọng rồi nói tiếp – Hắn tự đạo diễn tự làm diễn viên đấy.

—–

Đóng sầm cửa lại, Vĩnh Kỳ sải từng bước dài trên con đường ra cổng. Đi được một quãng, chợt, Vĩnh Kỳ dừng lại rồi… vò đầu bức tóc, dậm chân đùng đùng xuống nền đất như một đứa con nít dõi mẹ.

_ Aish, tức chết được, giới tính mình bình thường mà. Làm sao giải thích cho mọi người hiểu đây. Cũng tại tên Triết Minh đó, khi không lại hùa theo mình làm gì. Aish, bực quá…

Sở dĩ Vĩnh Kỳ tức tối đến vậy là do… vĩ bác sĩ kia, không ngờ ông ta cũng dám trêu chọc cậu. Hôm suất viện, ông ta còn nháy mắt với cậu nữa…

Bao năm qua, bên cạnh vị bác sĩ là một chàng trai tinh tường, hoàn toàn nghiêm chỉnh, rất ít khi nét trẻ con lộ ra khi có vị bác sĩ ấy. Ông bác sĩ đứng tuổi ấy như người thân trong gia đình, như một người quản gia, như một người bảo mẫu… đối với Vĩnh Kỳ và Vĩnh Khoa, ông ấy luôn được tôn trọng tuyệt đối. Có lẽ ông là người hiểu tính cách cả hai nhất vì ông đã ở bên hai người ấy từ thuở bé.

Kể từ đây, vị bác sĩ ấy sẽ nắm trong tay một thứ để uy hiếp Vĩnh Kỳ, nghĩ đến đó, cậu lại dậm chân xuống đất đầy dõi hờn.

_ Wen, tại sao ông lại biết cách trêu đùa người khác chứ? Chẳng phải ông luôn nghiêm khắc với bọn tôi hay sao? Ăn cái này cũng không được, ăn cái kia cũng không xong, còn bảo là có hại cho sức khỏe. Bực bội quá đi.

_ Cậu chủ, cậu đang nhắc tới tôi sao?

Vưa nhắc tào tháo thì tào tháo liền xuất hiện. Wen – vị bác sĩ đứng tuổi – đang đứng tần ngần trước mặt Vĩnh Kỳ, miệng cười tươi.

Đứng hình trong mấy giây, Vĩnh Kỳ bất chợt lắp bắp :

_ S… Sao ông lại ở đây?

_ Tôi đến đưa thuốc cho cậu Khoa. Tuy cơn sốt đã dịu lại nhưng vẫn cần uống thuốc.

_ Bác sĩ rắc rối thật. – Vĩnh Kỳ chau mày vì cái tính cẩn thận của ông.

_ Nè, cậu Vĩnh Kỳ, có tin tôi “tiêm” thuốc “vitamin” cho cậu không? – Kèm theo đó là cái nháy mắt đầy ẩn ý.

_ Vitamin? – Chẳng hiểu vị bác sĩ ấy muốn nói gì nữa, Vĩnh Kỳ ngớ người, hỏi lại đầy ngờ vực.

Khẽ cất bước, vị bác sĩ ấy hếch môi hờ, giọng nhẹ tênh bay vào không trung, để lại “dấu ấn” cho Vĩnh Kỳ :

_ Minh CỦA TÔI. Hai người yêu nhau, muốn hôn nhau. Nhiêu đó vitamin liệu đủ chứ?

——-

Tại Mỹ :

Một cuộc sống hoàn toàn mang mùi vị mới toanh. Tất cả điều lạ lẫm và kích thích sự tò mò của Thiên Di.

Sóc con không ngờ Hải Nhân lại làm chủ một công ty lớn đến thế.

Ngắm nhìn cảnh đẹp và dạo chơi suốt tuần qua làm tâm trạng sóc con bớt u buồn hơn, nhưng mỗi đêm, hình ảnh ai đó lại ùa về, ngập tràn trong tâm trí…

Dù sao thì quên đi Vĩnh Khoa cũng là một điều khó đối với Thiên Di, niềm vui đâu trọn vẹn khi nỗi nhớ không nguôi ngoai.

Đưa ánh ngắm nhìn giang phòng mới, bỗng chốc, tia nhìn khựng lại nơi chiếc ba lô nhỏ đang nằm chõng chệnh….

Hai hộp quà xinh xinh vẫn còn nguyên vẹn.

Thiên Di chẳng dám mở ra, không biết vì sao nữa.

Đôi chân nhỏ khẽ động đậy, bước đến bên chiếc ba lô.

Chọn chiếc hộp to nhất, Thiên Di săm soi hồi lâu rồi mở nhẹ chiếc hộp. Là một đôi giày búp bê đáng yêu kèm theo vài dòng chữ trên mẩu giấy nhỏ “Chúc em sinh nhật muộn vui vẻ nhé. Anh đã chọn rất lâu đấy, mãi mới được một đôi xinh thế này. Chắc chắn rất hợp với em. Chính An”

Chiếc môi bé hình thành nụ cười nhẹ, ngắm nhìn đôi giày không rời mắt, đúng thật là rất đẹp….

_ Là quà của Chính An à?

Từ ngoài cửa, Hải Nhân chậm rãi bước vào, ánh nhìn rơi tõm vào đôi giày nhỏ nhắn, môi thoáng nụ cười.

Chẳng đáp lời Hải Nhân, Thiên Di đặt đôi giày xuống bàn. Chiếc hộp nhỏ nằm gọn trong tay sóc con…

Mở chiếc hộp ra, Thiên Di đứng lặng người. Mọi cảm xúc ùa về, hình ảnh trước kia ùa về, làm choáng ngợp tâm trí nó.

Sợi dây chuyền có đôi cánh màu bạc.

Thứ mà Vĩnh Khoa luôn đeo trên cổ sao lại là quà Chính An tặng nó?

Nước mặt từ đâu rơi xuống, không sai, Thiên Di chắc rằng đây là quà của Vĩnh Khoa tặng nó…

Nén nước mắt, không hiểu sao Thiên Di giơ tay và quăng chiếc hộp xuống đất, làm sợi dây chuyền rơi ra ngoài nền gạch bóng loáng.

Ngồi bệnh xuống sàn nhà, Thiên Di ôm mặt khóc nức nở, trong tiếng nấc nghẹn ngào là những câu chữ chứa đầy sự đau đớn :

_ Sao lại thế? Sao anh ta lại đưa cái thứ này cho em. Làm sao em có thể quên, có thể tiếp tục hận anh ta… Anh ta là tên đáng ghét, đáng ghét nhất…. Hình ảnh về anh ấy cứ chiếm lấy tâm trí em, em không biết mình phải thế nào nữa…

Hải Nhân lặng người nhìn từng giọt nước mắt khẽ rơi trên mắt ai đó, tim cậu quặng thắt. Làm sao mà cậu không biết chứ? Từ lúc nó theo cậu sang đây, đêm nào mà không thút thít khóc vì nhớ ai đó. Nét rũ rượi trên gương mặt xinh xắn vờ vui vẻ làm cậu nhói lòng. Chẳng đang gắng gượng hay sao?

Dáng người nhỏ nhắn nấc lên liên hồi…

Ánh nhìn buồn bã chiếu vào sợi dây chuyền đang lấp lánh dưới vòm nắng tinh khôi. Bước đến nhặt sợi dây chuyền ấy, Hải Nhân cười buồn :

_ Sao em lại quăng món quà quý giá này!

Cậu nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh Thiên Di, nét buồn đượm trên mắt. Ôm dáng người bé nhỏ vào lòng như muốn sưởi ấm trái tim đang rỉ máu.

Nâng mái đầu ai đó lên, đưa tay lau nhanh những giọt nước mắt ương bướng, Hải Nhân khẽ thì thầm vào tai Thiên Di :

_ Đừng để anh thấy em khóc nữa, bé Di à!

Nụ cười theo làn gió bay đi, Hải Nhân nhẹ nhàng đeo sợi dây chuyền ấy vào chiếc cổ nhỏ dưới sự ngạc nhiên của Thiên Di. Nó toan giựt phăng sợi dây ấy ra thì bị Hải Nhân chặn lại bằng một giọng nói cực kỳ hung hăng :

_ Ngồi im nào.

Nhận được sự ngoan ngoãn của ai đó, Hải Nhân phì cười. Đưa tay xoa mái tóc rối bời, khẽ đặt lên làn tóc ấy một nụ hôn nhẹ tựa ánh ban mai, Hải Nhân dịu dàng đưa chất giọng của mình truyền vào tai ai kia :

_ Vì không muốn nhìn thấy bé Di của anh rơi nước mắt vì tên ngốc đó nữa, nên anh sẽ tặng em một món quà nhỏ. Nhận xong món quà ấy, em đừng giận anh nhé!