Chương 49

Nhỏ Mai kể cho tôi nghe rằng, anh Lam và anh Tiến vốn là bạn bè tốt,

1 lần, anh Tiến giới thiệu cô bạn thân tên Thu với anh Lam, và họ đã trở thành bộ ba..

điều éo le là cả anh Lam và anh Tiến đều yêu chị Thu.

Chị Thu chọn anh Lam, và điều đó làm anh Tiến bị tổn thương,

để cho rằng chính anh Lam đã cướp chị Thu đi.

"..và chị ta đột ngột bỏ đi biệt tích vì ko muốn có lỗi với ai. Bà coi, đã yêu thì phải can đảm và quyết đoán. Chị ấy đã làm anh tui khổ sở suốt 1 năm qua."

"… sao bà ko cho tui biết, bà còn ủng hộ tui…??"

"Vì tui ghét chị ta. Tui ko thích quyết định ngu ngốc đó… vả lại, tui vốn ko thích kiểu con gái ủy mị như thế…"

"Nếu anh Lam đã yêu, thì đó là người con gái tốt… bà nên ủng hộ họ…"

"Ủng hộ cái gì?? Chị ấy có yêu ảnh ko?? Yêu mà bỏ mặc ảnh như thế à?? Bà biết ko, anh tui hôm nghỉ bệnh đó, là vì nghe tin phong thanh có người gặp chị Thu ở Phan Thiết, ảnh đã đi xe máy hơn hai trăm cây số quần đảo để tìm… thiệt là điên!! ><"

…Oh…so…

Đó là vì người anh yêu. Tôi vẫn còn nhớ cái vẻ bơ phờ hốc hác của anh sau 2 ngày nghỉ,

mắt quầng thâm.. mệt mỏi.. và còn đổ bệnh nữa..

Tình yêu của anh thật mãnh liệt, thật tiếc, tôi ko phải là người ấy. +__+

Mà cũng lạ, tôi chỉ thấy quê quê và giận nhỏ Mai đã ko nói rõ ràng,

chứ ko thấy hụt hẫng, đau khổ, hay…gì gì đó như cảm giác gọi là "thất tình"?? O__O

Ahh!! tôi hiểu tại sao DJ luôn cảnh cáo tôi rồi.T___T

Yeah… anh ấy, Hoàng tử bạch mã, ko phải dành cho tôi..

và tôi cũng ko "yêu" anh ấy như tôi đã tưởng tượng… -___-

"Tìm mãi mới mượn được cái lọ này.."

Anh Lam đi vào với cái bình sứ trên tay, tôi nhìn anh,

có lẽ là 1 cái nhìn quý trọng và ngưỡng mộ… với anh, tôi ko còn "tim đập chân run"

như trước nữa..

"Sao thế? Hai đứa nói xấu anh à??"

"Phải, nói anh đó, ông anh điên à!!"

Nhỏ Mai đáp gằn gịong và rồi nó gọt cam cho tôi..

anh Lam thì vừa cắm bó hoa vào lọ, vừa hỏi thăm tôi.

Bao giờ anh cũng dịu dàng và lịch sự, như 1 người anh, 1 người khách, 1 người đàn ông galant.

Tôi bỗng so sánh tình yêu của anh và tình yêu của C.K..

…của ai mạnh hơn nhỉ?? Nếu 1 ngày nào đó, tôi bỏ đi, thì liệu C.K có tìm tôi đến điên thế ko??

-____-

……………

Anh em Hoàng tử và Công chúa ra về sau khoảng 1 tiếng,

lúc này cũng đã giờ trưa rồi…hắn vẫn ko thấy đâu.

tôi nhắn tin, nhưng điện thoại hết tiền trong tài khoản, nên ko gửi được.

Arghh… sao nó lại hết tiền vào lúc tôi đang cần chứ!!

"Này, há miệng ra, dì đút cho!"

"Arghh, thôi, để con tự ăn.."

"Được ko?"

"Được mà, hay dì về nhà nghỉ đi, nằm đây oải thấy mồ! Chiều tối dì vô với con"

"..um…"

"Con ko sao đâu! có y tá mà, và lát thì Kiệt sẽ vào!^-^"

"Kiệt vào à? Ừ…có nó thì dì yên tâm"

Rồi dì Út ra về, để tôi 1 mình trong phòng..

sau khi căn dặn các chị y tá để mắt trông chừng tôi.

tôi có phải con nít 3 tuổi đâu chứ! T___T

Tôi ko ăn mà ngủ 1 giấc trưa.. khi thức dậy, vẫn ko thấy hắn đâu.. ><

ko biết ngoài cổng bệnh viện hay căn tin có bán Card Mobiphone ko nhỉ?

Phải đi mua về thôi!! Hoặc là tìm 1 buồng điện thoại công cộng nào đó..

tôi ko thể ngồi yên chờ tin hắn mãi được!

Tôi xoay xở để leo xuống giường, với cái tay phải bó bột và đầu băng trắng tóat,

chân tôi ko bị gãy xương, nhưng trật mắt cá ở gót chân trái,

và nó làm tôi thật là đau khổ để lết ra ngoài phòng bệnh..hichic.

Bên ngoài có nhiều người qua lại, tôi cố lách người đi ra hướng cổng,

bệnh viện này quen quen…

[Bamp]

Một cậu chừng 17 tuổi chạy giỡn với bạn gái đã đâm sầm vào tôi,

ôi trời ạh, tôi ngã chúi ra trước và quỳ 2 chân trên sàn,

>_< trong bệnh viện mà đùa cợt là sao????

Cô bạn gái của cậu ta vội đỡ tôi và rối rít xin lỗi..

Tôi bảo ko sao để cô bé đi đi,

tôi ko múôn gây chú ý với mấy chị y tá!!

Họ sẽ bắt tôi trở về phòng mất!!

"Em?? Giang?"

Tiếng gọi đằng trước khiến tôi giật mình ngẩng đầu lên,

Nhị ca DJ đang nhìn tôi ngạc nhiên và tôi thì chưng hửng!

Omg…đây là bệnh viện Đa Khoa Sài Gòn!!

DJ buông cả điếu thuốc và tiến về phía tôi, quỳ xuống

anh đảo mắt từ đầu xuống chân tôi với vẻ xót xa??

và tay anh ta thì… chậm rãi, e dè cầm lấy vai tôi..

"Em.. làm sao thế này?"

"Bị xe đụng. -__-"

Tôi chống tay và cố đứng dậy nhưng… ahhh..

chân tôi…đau quá, và tay trái thì quá yếu ko đỡ nổi thân người hơn 40kg của tôi. +__+

và tôi khụyu xuống… trong vòng tay DJ!

Anh ta…

Như ko có gì phải e ngại…

Nhẹ nhàng nhấc bổng tôi lên, anh ta… đang bế tôi!!

ARGHHH!

"Anh… làm gì vậy??! Buông em xuống!"

"Em có thể đi được à??! Giữ im lặng đi!"

"Khôngg!"

Tôi cố vùng vẫy nhưng làm sao với 1 tay 1 chân và cái đầu băng bó,

chỉ vài giây, tôi bỏ cuộc cũng vì nhiều người đang nhìn chúng tôi. TT___TT

DJ đặt tôi trở lại giường và ngồi xuống bên cạnh,

anh ta vẫn nhìn khắp người tôi, cái nhìn của gã làm tôi khớp và bối rối.

"Đừng nhìn mà..có gì mà nhìn??"

DJ đưa tay lên sờ vào dải băng trắng trên đầu tôi,

rồi………

đột ngột rướn người… hôn lên đó.

Tôi… chỉ có cảm giác duy nhất… SHOCK!!

What is he doing???