Chương 49: JQ “Chết rồi, trúng chiêu rồi!”

Mẹ ôi ………. Sói đến rồi!!~~

Đây không phải là truyện cổ tích cũng không phải là truyện để hù dọa con nít, đây là chuyện thật làm rung động cả bệnh viện Cẩm Tú! Một cái sự kiện còn rung động hơn của sự kiện 11 – 9 của Mĩ.

Con sói này đương nhiên không phải là con sói thật rồi, con sói này rất tuấn tú, tuấn tú đền nỗi làm cho nữ y tá, nữ bác sĩ trong bệnh viện Cẩm Tú ‘lang huyết sôi trào’, mỗi khi đêm dài thời điểm yên tĩnh còn có thể nghe được tiếng hú mê zai tru lên, người nào vô tình nghe thấy đảm bảo lông tóc dựng thẳng hết ~~

Phó viện trưởng bệnh viện Cẩm Tú là một thần thoại, mà khi thần thoại gặp được thần thoại thì truyền thuyết cũng sinh ra, một núi há có thể dung hai hổ???

Không thể! Không thể! Khẳng định, tuyệt đối, xác định, sure, impossible! Nhưng trong cuộc sống thường thường sẽ xuất hiện cục diện hai hổ bỗng nhiên đồng thời xuất hiện ở cùng một núi, mà sau đó, thường thường sẽ có một trường ác đấu.

Vì thế…… Hí hí hí, trò hay lên sân khấu rồi!

“Cậu tới nơi này làm cái gì?” Một giọng nam vang lên, mọi người không cần nhìn cũng biết mặt anh ta thối thế nào rồi, đồng thời cũng có thể biết thêm chủ nhân giọng nói này rất không thích, vô cùng khó chịu!

“Tôi không thể tới sao?” Trái với người kia đang tức giận, người này thái độ rất hòa hoãn, hơn nữa khóa miệng cũng khẽ nhếch lên, theo phân tích của các nhà tâm lí học thì động tác này tỏ vẻ khinh thường đối phương, không đem đối phương để vào mắt, mà nói theo cách khác là cố ý khiêu khích đối phương.

Nếu tình huống này xảy ra ở một người bình thường, người kia đã sớm bùng nổ rồi, nhưng vấn đề là người ở đây không phải người thường, người này có hàm dưỡng rất tốt, có lẽ phải nói loại cục diện này cũng không kích thích được anh ta.

“Nơi này không chào đón cậu!” Diệp mỗ lạnh mặt cự tuyệt. Trên mặt viết rõ ‘cậu cho tôi là đồ ngu sao’

“Bệnh viện không phải là nơi người ta đến chữa bệnh sao?” Bạch mỗ một bộ dáng nhàn nhã nhưng đang nói ‘thời tiết hôm nay tốt lắm’.

“Nhìn dáng cậu không giống bị bệnh.”

“Trang Tử không phải cá, làm sao biết tôi không bệnh?”

“Tôi đương nhiên không phải cá, nhưng tôi là bác sĩ.”

“Vì thế………..?”

“Cho nên từ quan sát mà nói, tôi lấy tư cách phó viện trưởng đảm bảo cậu không có vấn đề gì, hiện tại là có thể xuất viện.”

“Chuyện lạ à nha, có cơ hội kiếm tiền lại không làm, anh nói coi nếu giới truyền thông mà biết sẽ thế nào đây?”

“Cậu thừa biết là uy hiếp loại này không có tác dụng với tôi mà, có muốn đùa thì đùa cao chút.” Diệp mỗ híp mắt phượng lại, khóe miệng cũng nhếch lên tí, đem miệt thị vừa rồi thu được toàn bộ đều trả trở về.

Bạch mỗ cũng không phải tay vừa, rõ ràng đã bị kích thích nhưng vẫn thấy anh ta thong dong: “Vậy cũng đúng, phó viện trưởng Diệp ngài đây mưa to sóng lớn gì cũng đã trải qua, chút thủ đoạn nhỏ nhoi này tất nhiên cũng không để vào mắt rồi, cái này gọi là hổ phụ vô khuyển tử, có người cha đê tiện bấy nhiêu thì có đứa con đê tiện bấy nhiêu.”

Nói xong, Bạch mỗ còn hừ mũi một tiếng.

Mắng chửi người đã đến cha người ta, hình như có hơi quá đáng, sắc mặt Diệp mỗ có hơi thay đổi một chút nhưng vẫn rất có phong độ không có nắm tay bộp tới cái mũi của Bạch mỗ, chỉ là không cẩn thận ấn đến một cái nút, mà cái nút kia vừa vặn Bạch Thần đang ngồi, sau đó Bạch Thần tựa như bị điện giật, toàn thân run rẩy.

“Anh………….. anh……… ti ……….bỉ………”

“Bình thường thôi.”

Tôi đứng ở một bên thấy mà mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Nếu để cho người khác nhìn thấy hai người bình thường cao cao tại thượng hiện tại giống như hai đứa nhỏ bốc đồng, không biết nhóm Fan sẽ có phản ứng gì đây???

Mà làm cho tôi chảy mồ hôi lạnh đó là tôi xui chết khiếp, trùng hợp gặp đúng cục diện này, lúc này, tôi giống như có thằn lằn dựa vào trên tường, ngay cả hô hấp cũng không dám thở mạnh, chỉ sợ để hai tên này phát hiện sự tồn tại của tôi, ~~ ôi ~~ đến lúc đó đảm bảo gió lốc sẽ cuốn phăng tôi xuống địa ngục.

Bất quá mĩ nam đúng là mĩ nam, cho dù ở thời điểm không tao nhã vẫn có nhìn điển trai như vậy, xem kìa, mĩ nam Bạch Thần tuy rằng đầu giật giật giống như phát điên nhưng dám nói với mọi người, anh ta là người bệnh điển trai nhất từ cổ chí kim tới giờ, nhìn đi, đôi chân dài kia run lên nhiều sung sướng a ~~, nước miếng của tôi cũng sung sướng chảy xuống, nhưng khi Diệp ma quỷ nhìn tôi khẽ cười, trong lòng giống như có một quả boom hẹn giờ, rầm một tiếng nổ mạnh, ngay sau đó…………

Trong một lúc ngây người, tôi đã bị bại lộ tung tích, sau đó Diệp ma quỷ nghe được tiếng động đột nhiên nhìn về phía tôi, ôi mẹ ơi ~~ chạy mau thôi~~

Tôi xoay người rất nhanh, nhưng mà vô luận tôi có nhanh đến cỡ nào thì cũng không thắng nổi người nào đó, ai kêu chân tôi ngắn chứ, ngay cả thời điểm chạy trốn trên chiến trường cũng chẳng có ưu thế, cứ như vậy trong vòng ba giây, áo của tôi đã bị móng vuốt của ai đó chộp được.

(#‵ ′)凸 trách không được áo tôi hay bị hỏng, giờ thì biết nguyên nhân rồi. Tôi mở miệng ra, lộ ra tám cái răng nanh, trưng ra cái nụ cười vô cùng nịnh nọt, “Thiếu gia sớm thật đó, tham kiến thiếu gia.”

“Em ở trong này lén lút làm cái gì?” Móng vuốt của Diệp Tử Ninh vẫn nắm chặc áo tôi, thái độ kia thật giống như con mèo gặp được con chuột đi ăn vụng, dường như đang nói là: ‘Giỏi lắm, nhìn xem mi chạy được bao lâu.’

“Oan uổng quá thiếu gia, em chỉ là ngẫu nhiên, bỗng nhiên, đột nhiên, tự nhiên đi ngang qua nơi đây, cũng không có cố ý rình coi, bây giờ em lập tức rời đi, hai người không cần để ý đến em, hai người cứ tiếp tục đi.”

Tôi trốn tránh, rất muốn ngồi lên hỏa tiễn bay ra khỏi địa cầu, trở lại hành tinh của tôi cho rồi, nhưng nếu Diệp ma quỷ nói chuyện dễ thương như vậy thì sẽ không gọi là ma quỷ rồi. >

“Em ở đây làm gì?”

“Không có gì cả. Chỉ là không cẩn thận đi ngang qua.” Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt của Diệp Tử Ninh, thật ra thì………….. tôi nhận được điện thoại của Bạch Thần mới tới đây.

“Không cần nói cho tôi biết em tới đây vì tên kia chứ?” Giọng điệu của Diệp Tử Ninh đầy nguy hiểm.

“Không đúng không đúng, đương nhiên không phải!” Tôi lắc đầu như lắc trống bỏi, đánh chết cũng không thể thừa nhận, bằng không nếu anh ta biết tôi cùng Bạch Thần tư thông mà đến, chắc chắn là một chưởng đánh chết tôi.

“Thật sự?” Diệp Tử Ninh híp mắt lại.

“Thật trăm phần trăm.” Tôi dùng ánh mắt vô cùng thành khẩn nhìn Diệp Tử Ninh.

Diệp Tử Ninh nhìn tôi thật lâu, ngay tại khi anh ta sắp tin tôi rồi, sắp buông móng vuốt của anh ta ra rồi thì giọng nói xui xẻo của Bạch mỗ trùng hợp vang lên: “Tiểu Chu, lại đây giúp anh mở chốt này.”

Bạch đại gia ơi là Bạch đại gia, có thể nói chậm một chút không vậy, anh như vậy là hại mạng nhỏ của tôi rồi đó!!!

Quả nhiên, nghe vậy, móng vuốt của Diệp Tử Ninh vừa buông lỏng ra lập tức lại xiết chặt, cổ áo tôi bị xiết lại, hít thở không thông, dạ dày cũng cảm thấy chao đảo, “Buông…………”

“Mơ tưởng!”

“Nếu không buông anh sẽ hối hận…….” Tôi thật không muốn uy hiếp anh ta, nhưng mà tôi thật sự tốt bụng muốn nhắc nhở anh ta, nhưng mà Diệp mỗ hiểu nhầm lời tôi là thành lời khiêu khích, vì thế móng vuốt của anh ta càng thêm xiết chặc.

Đi thi được hai điểm thì kêu là ăn hột vịt, làm chuyện xấy kêu là bại hoại, đầu trọc lóc thì kêu là đầu đất, cuốn gói là kêu cút đi, ô hô ai tai kêu xong đời, mà trước mắt người kia lại kêu là đáng ghét!

Cái tên đáng ghét này, thật đúng là xuống tay thật, bỗng nhiên tôi cảm thấy không khí càng ngày càng ít, dạ dày vô cùng khó chịu, miệng bắt đầu thấy chua chua, trong bụng có như có cái gì làm tôi không khống chế được, cuối cùng…………

Chính là đại ác ma Diệp Tử Ninh không biết suy nghĩ cái gì, thật lâu thật lâu sau này tôi mới biết được, lúc ấy anh ta nhìn sắc mặt tôi khó chịu, tưởng tôi trong lòng khinh bỉ anh ta, kháng cự anh ta, cho nên anh ta liền kề lại gần tôi……

Ngay sau đó, thiên thạch rơi trúng địa cầu, ngay tại lúc môi Diệp Tử Ninh gần chạm tới môi tôi, tôi “Ọe” một tiếng phun tới mặt Diệp Tử Ninh.

Yên lặng…… trong phòng yên lặng đến nỗi cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy tiếng, bởi vì tôi cùng Diệp Tử Ninh đều hô hấp dồn dập, người trước là bởi vì sợ hãi, lỗ mũi nới rộng ra, không ngừng mà nghĩ hai chữ: chết rồi, chết rồi, lần này chết chắc rồi! Người sau là bởi vì kinh ngạc cùng vẻ mặt không thể tin, sau đó trong tiếng cười sung sướng khi người gặp họa của Bạch Thần thì chuyển thành khó chịu cùng phẫn nộ, vì thế lỗ mũi của anh ta cũng phóng đại, bắt đầu hô hấp cấp tốc.

“Thiếu…… Thiếu gia…… Nô tỳ thật sự không phải cố ý, nô tỳ lau khô cho ngài liền….. .” Ách…… Thật sự rất ghê tởm, vừa nãy tôi phun toàn ra toàn bộ bữa sáng, còn có một ít sandwich chưa kịp tiêu hóa…… Thật sự rất ghê tởm, ngay cả tôi còn chịu không nổi nữa nói chi là.

Diệp Tử Ninh xanh mặt nhìn tôi, tôi một bên lau cho anh ta, một bên khống chế dạ dày lại bắt đầu quay cuồng của mình, mụ nội nói, chẳng lẽ ăn trúng cái gì rồi, sao lại cứ muốn nôn thế này?

“Nôn……”

@#¥%%%…… Chết thật rồi ôi mẹ ôi!

Trời đất ơi, tôi có tới chín cái mạng cũng không thể nhìn thấy ánh mặt trời ngày mai nữa rồi, tôi thế nhưng lần thứ hai phun đến trên người Diệp Tử Ninh.

Mà hiện giờ tôi đã muốn không có dũng khí dám đi nhìn lại mặt của Diệp Tử Ninh, chết thì chết, chờ mãi mà Hàng long thập bát chưởng của anh ta vẫn chưa giáng xuống, tôi lặng lẽ mở một con mắt nhìn lén Diệp Tử Ninh.

“Có phải em ăn lung tung gì đó không?”

Anh ta đang hỏi tôi sao? Tôi mở to mắt kinh dị nhìn Diệp Tử Ninh, anh ta hình như có hơi bất đắc dĩ sờ sờ trán tôi, sờ sờ tay tôi, “Có phải tối qua bị cảm lạnh không?”

Tôi ngây dại, hiện giờ không có lời nào để biểu đạt hết kinh ngạc và khiếp sợ của tôi giờ phút này cả, anh ta không đánh tôi mà còn quan tâm tôi? Anh ta không có uống nhầm thuốc rồi chứ?!

Có lẽ thái độ của tôi rất rõ ràng cho nên Diệp Tử Ninh thở dài một cái, sao đó không để ý đến quần áo của mình còn dính thức ăn tôi mới nôn ra, anh ta kéo tay tôi đi thẳng ra ngoài.

“Tôi……… chúng ta đang đi đâu?” Tôi thật sự nghi ngờ là mình đang nằm mơ, Diệp Tử Ninh nắm tay tôi đi thật sự là rất ôn nhu, hoàn toàn không giống như bình thường………..uhm, là mười ngón tay đan vào nhau………… nếu đây là mộng, thật là quá quỷ dị rồi?!

Tôi nơm nớp lo sợ bị Diệp Tử Ninh kéo vào một văn phòng, dọc đường đi, tất cả mọi người nhìn thấy chúng tôi nắm tay cùng đi, tiếng vỡ đồ vang lên liên tiếp, đương nhiên là tiếng nghiến răng nghiến lợi kẽo cà kẽo kẹt lại không dứt, sau lưng tôi giống như có ngàn kiếm đâm tới, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng.

Nghiệp chướng ơi là nghiệp chướng…………….

“Sáng nay cô đã ăn những gì?” Bác sĩ Trương ngồi trước mặt hiền lành hỏi tôi, đương nhiên ân cần với hiền lạnh không phải vì từ tôi mà đến, đương nhiên là do có một ông thần mặt đen đang ngồi ở kế bên tôi.

Thật ra trong lúc này, lòng tôi có hơi chút cảm động, bởi vì tựa hồ trong mắt anh ta thấy được quan tâm cùng lo lắng cho tôi.

“A……… cái này…..” Tôi nhớ lại, dạo gần đây không biết vì sao ăn uống đặc biệt thấy ngon miệng, ăn mãi cũng không thấy no, cho nên hỏi tôi vấn đề này là có hơi khó khắn, “Sữa, yogurt, 2 cái bánh pút – đing, 2 quả táo, còn có mấy miếng bánh ngọt,……….. hình như còn có……”

Mặt của bác sĩ Trương đã muốn trắng đi, vẻ mặt khó có thể tin được: “Tôi hỏi là bữa sáng của cô thôi, chứ không phải là ngày hôm qua cô ăn gì.”

“Tôi biết, đó là bữa sáng hôm nay đó, đúng rồi, còn ăn một phần gà rán KFC.”

Trên mặt bác sĩ Trương rõ ràng hiện lên một câu hỏi —- “Cô là heo biến hình sao?”

Tôi bỗng nhiên có chút ngại ngại “Ngượng ngùng, gần đây ăn uống có chút ngon miệng, ăn hơi nhiều một chút.”

“……….. A, thì ra là thế, trách không được vài ngày không gặp, Tiểu Chu cô cả người mập ra không ít.”

“Không thể nào, có mập ra thật sao?” Đàn ông sợ đầu trọc, còn phụ nữ thì sợ béo, tôi nghe bác sĩ Trương nói tôi mập lên không ít, lập tức đúng lên nhéo nhéo thịt bên hông mình, hix hix………….. (╯﹏╰)b. Đúng là mập lên không ít thật, tôi nước mắt như mưa.

“Ăn nhiều như vậy không bị đau bụng mới là lạ.” Diệp Tử Ninh đối với chuyện tôi mập lên không ít làm như không thấy, lại bắt đầu giáo huấn thôi ăn nhiều.

“Nhưng mà tôi đói mà.” Tôi ủy khuất, tôi xưa nay ăn uống không ít thật nhưng chưa có bao giờ giống như hiện tại, hai là tôi đang dậy thì lần thứ hai?!

“Em có thể ăn nhiều một chút ~~ mà ~~” Diệp Tử Ninh nghiến răng nghiến lợi nói, anh ta đang nói mát, bất luận người nào cũng có thể nghe ra.

Quả thật là không có thiên lí, ác ma này quản có hơi quá nhiều rồi đó, không chỉ có hạn chế tự do của tôi, giờ đến ăn uống cũng muốn quản tôi.

“Bác sĩ Trương, viết đơn thuốc cho cô ấy đi, tôi phải đi trước.” Diệp Tử Ninh phân phó cho thầy thuốc xong, xoay người đi, trước khi đi còn bỏ lại một câu: “Cầm thuốc rồi ngoan ngoãn quay về văn phòng của tôi ngay.”

“Biết rồi.” Ngoài miệng tuy rằng không phục nhưng trong lòng lại có một cảm giác ngọt ngào chảy qua.

Tôi thấy Diệp Tử Ninh đã ra khỏi phòng rồi, lúc này mới quay đầu lại, cẩn thật nói với bác sĩ Trương: “Bác sĩ Trương à, còn có một chuyện, chị xem giúp em với.”

“Còn có cái gì không thoải mái?” Diệp Tử Ninh vừa đi, thái độ bác sĩ Trương lập tức thay đổi, thật sự là khinh người mà!

“Kinh nguyệt của tôi hai tháng rồi không có tới,” tôi lo lắng, kinh nguyệt không chính xác là do rối loạn nội tiết.

Nghe vậy, bác sĩ Trương mở to hai mắt, “Cô nói là hai tháng rồi kinh nguyệt cô chưa có tới?”

“Vâng,” tôi gật gật đầu “Trước kia vẫn chính xác nhưng không biết vì sao hai tháng nay lại chưa tới, chị kê thuốc cho em đi.”

“Ăn uống tự nhiên ngon miệng, kinh nguyệt không tới, nôn mửa………..” Bác sĩ Trương lầm bầm lầu bầu, bỗng nhiên ngẩng đầu, đôi mắt sáng long lanh nhìn tôi, “Tiểu Chu, không phải là cô có thai rồi chứ?”