Chương 49 – Kết thúc hành khúc tình yêu

Trong cuộc sống, không nhất định hai người phải sống bên cạnh nhau, cũng không nhất định hai người phải cách xa nhau, trọn đời trọn kiếp, chính là cho dù có xảy ra chuyện gì, họ đều nắm chặt tay nhau, cùng nhau đối mặt với tất cả!

Quân nhân làm việc luôn có năng suất vô cùng hiệu quả, chưa đến nửa giờ, Tiểu Trần đã cầm một xấp giấy dày chứng nhận chuyển viện trở về.

Bố Diệp giơ tay tiếp nhận xấp giấy, Tiểu Trần cố tình không chú ý đến ông mà chuyển xấp giấy đến tay bên kia: “Bác sĩ chịu trách nhiệm trị bệnh không có ở bệnh viện, nên tôi tìm đến viện trưởng, thủ tục đã làm xong hết rồi, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất viện.”

“Đây là gì?” Vị tư lệnh nào đó đúng là không dễ ứng phó.

“Đây là… Bản photocopy bệnh án.”

Vừa nghe đến bệnh án, bố Diệp giơ tay nhận xấp giấy, Tiểu Trần không thể không kính trọng mà đưa bệnh án cho ông bằng hay tay.

“Đặt năm vé máy bay đi Bắc Kinh, sau đó liên hệ trước với tổng viện.”

“Vâng!” Sau khi nhận lệnh, Tiểu Trần ngẩng đầu nhìn Bạc Băng, cô nhanh chóng hiểu ý, lấy chứng minh thư trong túi xách ra.

Tiểu Trần nhận bằng hai tay rồi nhanh chóng bước ra ngoài đi đặt vé máy bay. Bố Diệp thì ngồi trên sofa xem bệnh án một cách cẩn thận. Bạc Băng không biết là ông xem có hiểu hay không, chỉ cảm thấy đôi lông mày màu xám của ông nhíu chặt lại suýt chút nữa là giao nhau. Hoặc thỉnh thoảng ông ngẩng đầu nhìn cô, giống như đang cân nhắc điều gì đó…

Trong phòng bệnh yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở, hai ánh mắt có khí thế mạnh mẽ giống như tia laser, dường như muốn nướng cháy Bạc Băng.

Nếu muốn tránh cũng không thể tránh được, vậy thì cô nên dùng dũng khí của chính mình để đón nhận đi: “Bác trai, bác gái, hai bác đã ăn sáng chưa ạ? Ở đây có một chút điểm tâm, là con vừa mua đấy ạ.”

“Hai bác đã ăn trên máy bay rồi.” Mẹ Diệp mỉm cười, nụ cười tươi có vẻ thân thiết hơn một chút.

Diệp Chính Thần kéo kéo tay Bạc Băng, nói nhỏ: “Không phải em đói bụng sao, ăn một chút gì đó đi.”

Bạc Băng khẽ lắc đầu, trong không khí được bao phủ bởi áp lực nặng nề như thế này, ngay cả hít thở cô cũng cảm thấy khó khăn, làm gì còn hứng thú ăn uống gì được nữa.

“Anh đói bụng, muốn ăn một chút điểm tâm.”

“À!”

Bạc Băng đổ cháo ra đưa cho anh, nhưng trước tiên anh lại múc một thìa đưa đến trước mặt cô, miệng anh bất giác vung lên, chứa đựng rất nhiều tình cảm dịu dàng.

Giống như có một cơn gió xuân thoáng qua làm lòng của Bạc Băng nhất thời yên bình hơn rất nhiều: “Em không ăn.’

“Em giúp anh nểm thử xem có nóng không?”

Trong phòng bệnh, bố mẹ nghiêm khắc của ai đó nghe như vậy, đồng thời ngẩng đầu, dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn cô và anh.

Vẻ mặt khó có thể tin của họ có thể chứng minh rằng: Tính tình này của đại thiếu gia Diệp Chính Thần là không hề liên quan đến họ, tất cả đều là do cô nuông chiều thành hư.

Thấy cánh tay đang giơ trước mặt cô không có ý định rút lại, Bạc Băng chỉ có thể mở miệng ra, nuốt thìa cháo vào.

Cháo còn nóng, tỏa ra hương thơm ấm áp của gạo.

“Không nóng, rất vừa ăn.”

Anh dùng chiếc thìa dính nước bọt của cô, ăn cháo một cách tự nhiên: “Mùi vị rất ngon.”

Bạc Băng cầm thêm một chiếc bánh ngọt đưa cho anh: “Bánh ngọt cũng ngon lắm, anh nếm thử đi.”

Anh nhận lấy rồi cắn một miếng, nhìn thấy nhân táo đen tuyền bên trong, liền hỏi cô: “Đây là gì vậy?”