Chương 49 – Mèo hoang tên Tô Tô

Khi Lục Tư Triết đến nhà tìm Lăng Khiên, trực tiếp mở cửa đi vào. Kể từ khi tới đây thấy Lăng Khiên ốm tới mức bất tỉnh nhân sự, anh đã tự mình đánh một cái chìa khóa khác để dự phòng.

Trên bàn ăn đã được bày sẵn một bữa tối thịnh soạn, khi anh nhìn vào trong bếp thì cả kinh tới mức há hốc miệng hồi lâu không nói ra được lời nào.

Anh không thể tưởng tượng được rằng một người đàn ông từ trước đến giờ luôn lạnh lùng lãnh đạm, cao lớn, anh tuấn bây giờ trên người lại mặc một cái tạp dề sợi tổng hợp màu vàng nhạt nhỏ bé, đứng ở một bên nấu thức ăn và bên cạnh là một cô gái bé nhỏ khiêm tốn chỉ dạy chai nào là xì dầu chai nào là giấm.

Lục Tư Triết anh chưa bao giờ thấy cảnh tượng như thế này, cho nên khi anh thấy Đồng Yên trừng lớn hai mắt, còn Lăng Khiên là vẻ mặt đần đến chết người, Đồng Yên thì nhón chân véo véo má Lăng Khiên nên anh không một chút ngại ngùng nào cất tiếng cười to.

Lăng Khiên cùng Đồng Yên nghe được tiếng cười đều sửng sốt, sau một khắc Lăng Khiên trực tiếp đem cái xẻng nấu cơm ném cho Đồng Yên, sau đó có chút quẫn bách tháo tạp dề ra, không quá ôn nhu đặt lên đầu cô rồi trực tiếp xoay người rời đi. Khi đi qua bên người Lục Tư Triết thì nhìn anh với ánh mắt vô lực âm lãnh, chờ cho đến khi tiếng cười của bạn dừng lại mới nhàn nhạt nói: “Cười cài gì mà cười! Cậu nghe thử và chỉ nhìn hai chai gia vị đó cậu có thể đoán được cái nào là xì dầu cái nào là dấm sao?”

Lục Tư Triết hơi ngẩn ra, sau đó nghẹn cười nói: “Không thể, quá khó khăn.”

Lăng Khiên xoay người hướng phía ai đó bất mãn nói: “Nhìn đi. Em bình thường cũng thế thôi, cho nên không phải là anh đần mà là em yêu cầu quá cao.” *=))))) chết mất, lại ngụy biện biện minh nữa, đúng là đã dốt còn tỏ ra nguy hiểm =)))))*

Đồng Yên trên cổ treo tại dề cũng không buộc lại, nghe được lời anh thì lập tức khom người cười to, sau đó hướng anh ngoắc ngoắc tay, chờ sau khi anh khom lưng cúi xuống, cô nhè nhẹ vỗ đầu anh lên giọng nói:

“Ngoan a, tỷ tỷ sau này sẽ từ từ dạy cho em biết. Chúng ta bây giờ đi thay quần áo đã nào.”

Nói xong trực tiếp lôi kéo tay anh đi tới ghế salon, ấn anh ngồi xuống sau đó lấy chiếc áo veston giúp anh mặc vào.

Lăng Khiên mím môi cười không nói gì, chỉ theo lệnh cô giơ cánh tay lên, trên mặt là biểu hiện hưởng thụ rất cần ăn đòn. *=))) buồn cười quá, đáng yêu kinh lên được :X*

Đồng Yên giúp anh sửa sang lại cổ áo, hôn một lên cái lên mặt anh. Lúc muốn đứng dậy thì lại bị anh một phen ôm lấy, sau đó một bên tai bị anh thổi hơi nóng xen lẫn giọng nói khinh bạc vang lên: “Em mới vừa rồi làm tỷ tỷ của ai vậy? Hử?”

Đồng Yên đẩy anh ra, lại nghe anh tiếp tục mở miệng: “Buổi tối chúng ta trên giường vận động khảo nghiệm một chút xem thử xem em là tỷ tỷ hay anh là ca ca.”

Đồng Yên cắn một cái vào cằm anh, mắng câu “Lưu manh!”, đỏ mặt cúi đầu chạy vào trong bếp.*thực sự anh rất lưu manh T.T*

Trên bàn cơm, Lăng Khiên cùng Lục Tư Triết nói chuyện nhưng chính mình không cần gắp thức ăn, Đồng Yên gắp vào bát cho anh món gì là anh ăn món đấy. Có đôi khi ăn nhanh sẽ bị người ta dùng đũa gõ nhẹ lên hai mu bàn tay, anh sẽ biết điều ăn chậm lại một chút.

Lục Tư Triết trên mặt là nụ cười nhàn nhạt, ngoài mặt thì nhìn không thấy có chút gì khác thường nhưng trong mắt có nhiều hơn một phần cô đơn cùng hâm mộ.