Chương 49: Mộng đẹp tựa khói sương

Nàng ngẩng đầu nhìn ca ca của mình, rất kinh ngạc vì hắn lại giấu đi sự cường thế cùng bá đạo của mình, nhưng nàng cũng không muốn cứ như vậy mà khuất phục.

“Vì cái gì?” Vì cái gì nhất định phải lựa chọn huynh, tuy rằng huynh là ca ca của ta, nhưng Tú Thường cũng là sinh mệnh trong lòng ta là người cực kỳ quan trọng…

Nàng không có nghe được đáp án, lại nghe ca ca nhẹ nhàng mà tung ra cái vấn đề nghiêm trọng, “Ngày đó ngươi không phải hỏi cừu gia của chúng ta là ai sao?”

Trong lòng nàng chấn động dị thường mãnh liệt —- nghe ngữ khí ca ca, tựa hồ hắn đã biết cừu nhân diệt môn năm đó, vấn đề này mình suy nghĩ đã mười năm, chẳng lẽ giờ phút này có đáp án sao?

Nhưng mà dự cảm bất thường cũng đột nhiên xuất hiện, giống ma quỷ giương nanh múa vuốt muốn cắn nuốt nàng. Nàng phát hiện bản thân giờ phút này thế nhưng không muốn biết đáp án này nữa, nàng muốn che lên lỗ tai của mình.

Nhưng mấy chữ từ trong miệng ca ca bay ra, giống như cổ trùng chui vào thế giới của nàng, “Hắn chính là Diệp Kính Thành…”

“Diệp Kính Thành?” Ba chữ kia làm ý thức của nàng lâm vào trống rỗng.

“Phải, Diệp Kính Thành, kẻ ngụy quân tử từ đầu đến đuôi! Ngươi cho đến bây giờ còn tưởng rằng hắn là minh chủ võ lâm đức cao vọng trọng! Ca ca một khắc trước còn bình tĩnh bây giờ lại cuồng tiếu, “Ha ha, ngươi bị hắn lừa, người trong thiên hạ đều bị hắn lừa! Trang chủ Minh Viễn Sơn Trang, minh chủ võ lâm, long đầu bạch đạo, nhưng thật ra là một tên ma đầu lòng dạ đen tối nhất thiên hạ này!” Quả đấm của hắn nắm chặt vang lên khanh khách, trong tay dường như nắm một cái tượng đất giống Diệp Kính Thành, mà nàng ở một bên còn chưa có khôi phục ý thức.

“Tụ Nhi, ngươi làm sao vậy?”

“Ta…” Nàng đứng lên trong vô thức, giống như muốn trốn khỏi cái gì, mà trong miệng hỏi một đằng, trả lời một nẻo lẩm bẩm nói: “Ta, ta không biết, thế nào lại là hắn, không phải là hắn, không phải là hắn…”

Nếu Diệp Kính Thành là người mình một mực truy tìm, như vậy mình và Tú Thường tương thức tương tri, tương hứa tương thủ là cái gì? Những lời thề non hẹn biển sống chết bên nhau là cái gì? Vành tai tóc mai chạm nhau lưu luyến ôn nhu là cái gì?

Nàng chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, mà bản thân bị ném vào bên trong trận lốc xoáy thật lớn, muốn sống không được, muốn chết cũng không xong…

Đoạn Phong Tiêu thấy nàng gần như đứng không vững, đi qua giữ chặt nàng, “Tụ Nhi ngươi nhanh tỉnh táo lại!”

“Đây là chuyện gì xảy ra, chuyện gì xảy ra, cừu nhân của chúng ta thế nào lại là hắn, của ta… của ta…” Nhạc phụ… Người mà ta gọi là “Cha“…

“Ca ca huynh nói cho ta biết, nói cho ta biết… Suy nghĩ của nàng đã muốn đứt đoạn, không rõ vì cái gì người mình mới gọi là “Cha” trong nháy mắt lại trở thành cừu nhân của mình, mà nữ nhi của hắn, cùng mình sinh tử tương hứa lại trở thành nữ nhi của kẻ thù? Chẳng lẽ mình đang ở trong ác mộng, nhất định, nhất định là…

Nàng dùng sức vỗ mặt mình, muốn làm cho mình từ trong mộng tỉnh lại.

Đoạn Phong Tiêu xem bộ dạng nàng mất hồn lạc phách, trong lòng vừa giận vừa đau —- hiện giờ hắn chỉ còn lại một mình nàng là người thân, từ nhỏ đã yêu thương muội muội, thất lạc mười năm tìm kiếm mười năm rốt cục vừa gặp lại muội muội, tại sao mình lại nhẫn tâm làm nàng khổ sở. Nhưng mà mình không thể không nói ra chân tướng, bởi vì đó là sự thật, hắn chính là tên ngụy quân tử đã dùng thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn hủy đi Đoạn gia!

Hắn cười chua xót, đỡ muội muội ngồi vào trên ghế, nói: “Tụ Nhi muội hãy nghe cho kỹ, ta đem chuyện năm đó kể lại cho muội nghe…”

Vào cái ngày đó mười năm trước, Đoạn Phong Tiêu ở trong thư phòng làm bộ như đọc sách chờ muội muội đem con tiểu vân tước kia phóng sinh trở lại, ai ngờ chờ đến cơm chiều mà cũng không thấy muội muội trở lại. Gia nô mấy lần đến thúc giục đi ăn cơm, hắn rốt cục đến tiền thính thấy cha nương. Phụ thân Đoạn Hàn hỏi sao chỉ có một mình hắn, hắn chi chi ngô ngô đáp không được. Phụ thân biết trong đó có cái gì, ra lệnh cho hắn lập tức nói ra. Hắn nói xong phụ thân cũng không quá tức giận, phái quản gia Tiếu An nhanh chóng lên núi tìm người, lại phạt hắn đi từ đường quỳ…

Hắn quỳ trong từ đường vẫn chưa tới nửa canh giờ chợt nghe tiền thính truyền đến tiếng đánh nhau. Hắn chạy ra vừa nhìn, đã thấy một cái hắc y nhân đầu trọc che mặt đem chủy thủ đâm vào ngực phụ thân, máu chảy đầy đất.

Phụ thân yếu ớt nói, “Tố Lan, là ta hại nàng…”, ngay tại trong lòng mẫu thân Vệ Tố Lan tẫn khí.

Bụng mẫu thân đã to lại ôm xác phụ thân, lắc đầu khóc, “Không phải chàng, không phải chàng, là ta cam tâm tình nguyện…”

Cực đại kinh hãi làm cho hắn đứng sững tại đương trường. Đầu trọc hắc y nhân thấy hắn ở góc rẽ, hướng thủ hạ cho cái ánh mắt. Mẫu thân lập tức buông phụ thân bổ nhào qua ôm lấy hắn, cầu xin hắc y nhân buông tha con của nàng.

Đầu trọc hắc y nhân cười hắc hắc, nói: “Muốn cứu con của ngươi có thể, kiếm phổ lấy ra đây…”

Mẫu thân lắc đầu, “Ta không biết, ta thật sự không biết, tướng công ta chưa từng nói với ta cái gì kiếm phổ…”

Đầu trọc hắc y nhân một cước đá văng mẫu thân đang ôm chặt hắn ra, hung tợn nói: “Không nói hả, ta đây khiến cho ngươi tận mắt xem con của ngươi là như thế nào chết…”

Đầu trọc hắc y nhân bắt lấy cổ tay của hắn vặn một cái, răng rắc hai tiếng, ngắn ngủi chết lặng đi qua hắn mới cảm thấy đau đớn thấu triệt tâm can.

Người nọ ném hắn, lại lấy ra chủy thủ còn đọng vết máu của phụ thân. Mẫu thân vội vàng ôm lấy hắn, khóc nói: “Van cầu ngươi tha con ta, van cầu ngươi tha hắn, hắn còn nhỏ a!”

Đầu trọc hắc y nhân lại không để ý tới mẫu thân cầu xin, “Ngươi nói hay là không!”

Mẫu thân thê thê nói: “Ta thật sự không biết cái gì kiếm phổ, tướng công ta hắn không muốn cho ta biết những chuyện trên giang hồ.”

“Không nói hả,“ Đầu trọc hắc y nhân lộ ra tàn nhẫn, nhìn mẫu tử bọn hắn liếc mắt một cái, “Vậy thì xin lỗi rồi.” Nói xong chủy thủ vung lên xoẹt qua cổ mẫu thân, hoàn toàn không để ý nàng là phụ nhân đang có mang.

Mẫu thân té trên mặt đất, miệng kêu: “Tiêu nhi, Tiêu nhi…” Sau đó ở trước mặt hắn tẫn khí.

Hắn té trên mặt đất liên tiếp nhìn thấy cha nương chết đi, kinh sợ đến lợi hại, nhưng mà đầu trọc hắc y nhân đã muốn bức lại đây. Hắn bắt đầu lui về sau, một mực lùi về sau đến khi chạm phải góc tường.

“Các ngươi, các ngươi là ai? Vì cái gì, vì cái gì phải hại phụ mẫu ta?” Hắn sợ hãi tới cực điểm, ngay cả đau đớn trên cổ tay mình cũng không có cảm giác, nhưng hắn vẫn không có quỳ xuống đất cầu xin tha mạng, không thể quỳ xuống hướng hung thủ giết chết phụ mẫu mình cầu xin tha mạng.

Đầu trọc hắc y nhân “Hắc hắc” cười, cúi đầu nắm cằm của hắn, “Có cốt khí a, rõ ràng đã sợ đến muốn tè ra quần còn một bộ không sợ chết. Ngươi hỏi chúng ta là ai, chúng ta đây, là sát thủ, sát thủ là không cần tên, chỉ nghe lệnh bởi chủ nhân. Về phần chủ nhân của chúng ta là ai, hắc hắc, ngươi nhớ kỹ, hắn họ Diệp, kêu Diệp Kính Thành. Về phần tại sao muốn giết một nhà các ngươi, ai kêu Đoạn gia các ngươi có bảo bối đâu!”

Nói xong đầu trọc hắc y nhân đứng lên, “Được rồi, không chơi với tiểu hài tử ngươi nữa. Ngươi xuống dưới, nếu Diêm Vương hỏi ai giết ngươi, ngươi có cái để nói với người!” Vừa dứt lời đã đem chủy thủ đâm vào lồng ngực hắn.

Nhìn thấy thanh chủy thủ kia đâm vào thân thể của mình lại rút đi ra ngoài, máu tươi phun mạnh, mắt hắn mở thật to, chậm rãi ngã lệch ở góc tường, đau đớn ngày càng kịch liệt. Cuối cùng hắn nghe thấy đầu trọc hắc y nhân nói: “Đi xem có phải đều chết hết hay không, nếu là có nhân chứng còn sống, đều giết! Sau đó đem viện tử đốt!”

Lồng ngực của hắn đau đến mức tận cùng, nhưng ý thức của hắn còn lưu lại. Hắn nhắm mắt lại nằm trên mặt đất, nghe thấy tiếng kêu rên trong viện, nghe thấy tiếng phì phì đại hỏa thiêu đốt. Hắn cố gắng mở to mắt, phát hiện nhà mình biến thành một biển lửa, mà cha nương liền nằm đó cách mình không xa.

Hắn gian nan bò đến bên người cha nương, đẩy thi thể của bọn hắn, yếu ớt hô “Cha… Nương…”, nhưng mà bọn hắn vẫn không nhúc nhích. Hắn mới ý thức được, bọn hắn đã chết rồi, vĩnh viễn rời đi chính mình.

Nhưng mà trong lòng hắn dục niệm cầu sinh tích tụ bùng lên, hợp thành một cổ lực lượng cường đại. Hắn tự nói với mình không thể chết được, hắn đứng lên đi xuyên qua ngọn lửa ra đến hậu viện, chui qua cái lỗ chó. Hắn hao hết khí lực bò tới phụ cận bờ sông, nhào vào lòng sông.

Lửa cháy trên người bị dập tắt, nhưng hắn đã vô lực bơi lên bờ, rất nhanh hắn mất đi ý thức. Không biết qua bao lâu hắn mở mắt, cho là mình đã ở tại địa phương có tên là “Hoàng Tuyền”, nhưng bên cạnh có một hán tử nói cho hắn biết hắn đang ở trên thuyền của Tiềm Long Giáo.

Hắn vẫn còn sống! Sau này hắn mới biết được bởi vì trái tim hắn hơi lệch hơn so với thường nhân một chút… Nhưng mặt của hắn toàn bộ bị hủy, trên người cũng là vết sẹo tung hoành.

Hắn cứ như vậy tới tổng đàn Tiềm Long Giáo, nửa năm sau tổn thương mới tốt được không sai biệt lắm, sau đó làm tiểu tay chân, lại bị giáo chúng bắt nạt.

Hắn thề phải huyết nhận cừu nhân, mạo hiểm chạy tới nhìn lén Giáo chủ Nam Tích Thiên luyện võ. Nam Tích Thiên rất nhanh liền phát hiện ra hắn, vốn muốn giết hắn, nhưng thấy đôi mắt kia của hắn sáng trong có thần, rất giống đứa con chết yểu hai năm trước của mình, lại thấy hắn ngộ tính hơn người, đã muốn nhớ kỹ chiêu thức của mình, liền không giết hắn ngược lại thu hắn làm nghĩa tử.

Hắn hôm nay, đã là thiếu quân Tiềm Long Giáo, ở Tiềm Long Giáo dưới một người trên vạn người. Mấy năm qua hắn luôn luôn tu luyện vô cực **, đã sắp luyện thành. Chỉ đợi luyện thành vô cực** thu thập đầy đủ tội chứng của Diệp Kính Thành, hắn sẽ làm cho Diệp Kính Thành ở trước mặt người trong thiên hạ mất hết danh dự, tiếp tục dùng thủ đoạn tàn nhẫn nhất tra tấn hắn, để cho hắn muốn sống không được, muốn chết không xong!

Nghe xong những lời này, Đoạn Vân Tụ biết mình không phải đang nằm mơ, mà là rơi vào trên tay của lão thiên. Lão thiên đem chính mình coi như con rối, chơi đùa nàng đến long trời lỡ đất…

Trong lòng của nàng một mảnh hỗn độn, trước mắt một mảnh mông lung, nhìn không tới cái gì quang minh, không thể tin được cũng không muốn tin Diệp Kính Thành chính là cừu nhân diệt môn của mình…

Xem muội muội ngơ ngác ngồi ở chỗ kia như cái tượng gỗ, Đoạn Phong Tiêu biết nàng nhất thời khó có thể chấp nhận, cũng không nói chuyện, đợi nàng tiêu hoá.

Qua hảo một lúc sau, đầu óc của nàng mới dần dần khôi phục trở lại, cảnh vật trước mắt chậm rãi từ từ tách ra.

“Hắn vì sao phải diệt cả nhà ta, chỉ bởi vì Đoạn gia ta có ‘Kinh Hạc Kiếm Pháp’? ‘Thiên Quân kiếm pháp’ của hắn không phải cũng có thể độc bộ Võ Lâm…” Nàng hơi thở mong manh, giống như đem sinh mệnh một đường liều chết, cầm lấy một cọng rơm rạ gầy yếu không chịu nổi muốn lật đổ sự thật chính mình mới vừa nghe được.

“Vì sao phải diệt cả nhà ta?” Trong mắt Đoạn Phong Tiêu tràn đầy hận ý, “Đúng vậy, ‘Thiên Quân kiếm pháp’ của hắn hiện tại đúng là độc bộ Võ Lâm, nhưng muội có biết hay không kiếm pháp kia là từ nơi nào có được? Đó là gia gia truyền cho hắn! Muội có biết hắn từng là sư huynh của phụ thân hay không!

“Cái gì?” Nàng cảm giác mình thật sự không thể tiêu hoá nổi tin tức lũ lượt kéo đến.

Nguyên lai lúc còn trẻ Diệp Kính Thành cũng không gọi là Diệp Kính Thành, mà kêu là Diệp Giang Thịnh, hắn hùng tâm bừng bừng muốn đạt được một phen sự nghiệp, bái nhập Đoạn gia gia chủ lúc đó là Đoạn Huân làm môn hạ, trở thành nhập thất đệ tử, nhưng Đoạn Huân cũng không nguyện ý đem “Kinh Hạc Kiếm Pháp” truyền cho ngoại nhân, chỉ truyền cho Diệp Giang Thịnh khi đó còn chưa gọi “Thiên Quân kiếm pháp” mà là Vô Danh Kiếm Pháp.

Diệp Giang Thịnh một lòng muốn công thành danh toại, ở Đoạn gia đợi tám năm, sau nổi lên lòng dạ hiểm độc muốn trộm “Kinh Hạc Kiếm Pháp”, ai ngờ mới chỉ tìm được ‘Kinh Hạc kiếm’ đã bị người bắt gặp nên phá vòng vây trốn thoát. Hắn nghĩ cách thay đổi gương mặt cũng sửa lại tên, lại đem kiếm pháp chính mình học tiến hành biến hóa làm cho biến đổi tầng tầng lớp lớp, sáng tạo ra “Thiên Quân kiếm pháp” cũng đã kiến lập nên Minh Viễn Sơn Trang.

Mười năm trước, hắn phái ra sát thủ đi vào Đoạn gia, đem cả nhà Đoạn gia diệt sạch, chỉ còn mình Đoạn Vân Tụ may mắn chạy trốn…

Đoạn Vân Tụ nghe xong, phát hiện đầu óc của mình không thể tiêu hoá cái mối quan hệ đơn giản này —- Diệp Kính Thành không gọi “Diệp Kính Thành”, mà kêu “Diệp Giang Thịnh”, hắn là cừu nhân diệt môn của mình, Diệp Tú Thường là nữ nhi Diệp Kính Thành, Diệp Tú Thường mới vừa cùng mình thành thân…

Xem bộ dạng muội muội không thể chấp nhận sự thật, Đoạn Phong Tiêu cảm giác mình nhất định phải làm nàng tỉnh táo lại, liền hỏi: “Tụ Nhi muội thực sự thích Diệp Tú Thường?”

Nàng ngẩng đầu nhìn ca ca của mình, “Ca ca ta…” Nàng đã không dám nghĩ tiếp đến cái tên kia, giờ phút này cái tên đó sẽ làm cả trái tim nàng run rẩy.

“Nàng là nữ nhi Diệp Kính Thành, điểm ấy cũng không cần ta tới nhắc nhở rồi. Huyết hải thâm cừu quan trọng hay vẫn là nhi nữ tình trường quan trọng, tin tưởng Tụ Nhi muội rất rõ ràng. Hiện giờ chúng ta cần phải làm là thu thập tội chứng của Diệp Kính Thành, tại trước người trong thiên hạ vạch trần chân diện mục của hắn, để cho hắn mất hết danh dự! Sau đó đem hắn bầm thây vạn đoạn! Diệp Viễn Khâm cùng Diệp Tú Thường là con của hắn, ta cũng sẽ từ từ tra tấn bọn họ, hay là nói, đã bắt đầu rồi, ha ha…”

Diệp Tú Thường, cừu nhân? Nàng cười đến thê lương —- quan hệ mình và Diệp Tú Thường, trong khoảng khắc liền từ người yêu biến thành cừu địch, thế gian còn có chuyện xưa nào hoang đường ly kỳ hơn cái này…

“Có biết vì sao lúc trước ta không nói cho muội những thứ này? Bởi vì ta biết tâm tính Tụ Nhi thiện lương không giỏi ngụy trang, nếu biết nàng là nữ nhi Diệp Kính Thành, có những chuyện chỉ sợ muội cũng làm không được.”

Có chuyện ta sẽ làm không được? Muốn ta làm cái gì, giết Diệp Tú Thường sao?

“Ca ca, ta, ta…”

“Làm sao vậy, muội không muốn báo thù sao?” Đoạn Phong Tiêu xem nàng do dự, thần sắc nghiêm nghị lại.

“Ta.. “

“Ta biết muội thích nàng, nàng cũng thích muội, nhưng muội đã quên cha nương là bị ai giết chết hay sao! Muội đã quên nương người còn có thai tám tháng sao! Muội quên ta là vì cái gì biến thành cái dạng này sao!” Đoạn Phong Tiêu thật muốn hung hăng tát nàng mấy bạt tay đánh cho nàng tỉnh.

“Ta không quên, ta cũng biết, chính là ta, ta…” Nàng tê liệt ngồi trên ghế, hốc mắt đã đỏ lên, lại lưu không ra nước mắt.

“Ta hiểu rõ có chuyện muội thật khó khăn, nhưng làm không được cũng phải làm! Nếu không muội không phải người Đoạn gia ta, muội cũng không phải muội muội Đoạn Phong Tiêu ta! Muội không xứng họ Đoạn!”

“Muội bây giờ đã không thể bứt trở ra rồi! Muội đã theo như kế hoạch của ta làm rồi, thậm chí so với kế hoạch còn hoàn hảo hơn —- muội cùng Diệp Tú Thường thành thân, ha ha! Khi ta biết tin tức này chính là rất cao hứng, cho nên ta còn dặn riêng Lệ Phần Phong che giấu cho các ngươi, bởi vì ta chính là muốn cho các ngươi thành thân, sau đó nói cho người khắp thiên hạ biết nữ nhi bảo bối của hắn Diệp Kính Thành gả cho một nữ tử, còn bị nữ tử này cấp quăng, này sẽ là chuyện cười thật lớn a! Ha ha!”

“Tóm lại ta nhất định phải làm cho Diệp Kính Thành mất hết danh dự! Để cho hắn biết thế nào là chết đi sống lại! Khiến cho cả nhà họ Diệp máu trả bằng máu!”

Thần sắc Đoạn Phong Tiêu hung ác nham hiểm đến cực điểm.

“Tụ Nhi muội đừng quên Đoạn gia ta tổng cộng đã chết bao nhiêu người, kể cả muội muội chưa xuất thế của chúng ta ở trong đó, tổng cộng mười sáu người! Diệp gia hắn nếu như không chết sạch, liền thực xin lỗi vong linh Đoạn gia ta! Nếu muội còn họ Đoạn, muội không thể mềm lòng!”

“Ta cũng đã sớm lập kế hoạch tốt lắm, muội sau khi trở về giả vờ như cái gì cũng không biết, sau đó nghĩ cách tìm ra ‘Kinh Hạc kiếm’ hắn trộm đi, này chẳng những là chí bảo của Đoạn gia ta, còn là bằng chứng vạch trần chân diện mục của hắn! Chỉ cần muội đem nó lấy tới, ta liền có thể vạch trần diện mục thật của hắn trước mặt thiên hạ, để cho thanh danh hắn hao tổn tâm cơ gầy dựng bị hủy hoại trong chốc lát! Để cho hắn vĩnh viễn thoát thân không được! Ha ha…”

————–