Chương 49 – Ngoại truyện – Kết hôn

Hôn lễ được tổ chức cùng lúc tại thành phố C và và Giang Nam. Vợ chồng Dung Lỗi và Cố Minh Châu đại diện cho Dung gia chủ trì nghi thức hôn lễ. Sáu nhân vật của Lương Thị dốc hết sức, Lương Phi Phàm đại diện cho Lương Thị, Lý Vi Nhiên bị liệt vào họ hàng bên nhà gái, thêm Kỷ Nam, ba người này ở lại thành phố C, cùng Dung Lỗi, Cố Minh Châu tiếp đãi khách khứa, họ hàng của hai người. Trần Ngộ Bạch và Tần Tống bay đến địa điểm tổ chức hôn lễ, cùng lên kế hoạch bố trí cho hôn lễ của Dung Nham và Diệp Mộc. Tiếp theo, bố mẹ Dung Nham và Tề Úc Mỹ Diễm cùng hơn mười vị họ hàng thân thích khác nhất loạt đến ngôi làng nhỏ tại Giang Nam, trở thành người chứng kiến hôn lễ.

Dưới bầu trời trong xanh hiếm hoi của Giang Nam, vẫn là trong giáo đường nhỏ yên tĩnh ngày xưa Tần Tang và Lý Vi Nhiên tổ chức hôn lễ, con đường lát đá cong cong trước cửa giáo đường vẫn như ngày nào. Cũng chính tại nơi lần đầu tiên gặp nhau, Diệp Mộc làm lễ cưới với Dung Nham.

Hôn lễ được quay lại từ đầu đến cuối, tại thành phố C xa xôi, những bạn bè thân thiết ngồi xem tường thuật trực tiếp qua màn hình lớn. Sau khi trao nhẫn cưới, chú rể hôn cô dâu, ống kính zoom sát, Dung Nham cúi thấp, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi Diệp Mộc lúc này đang nhắm mắt, hình ảnh tuyệt đẹp và chân thực. Có người cảm động, có người thở dài, có người khẽ trầm ngâm trong làn ánh sáng không ngừng biến đổi, có người mang trong lòng nỗi đau dịu dàng, ngẩng đầu nhìn hai người họ rồi khẽ mỉm cười.

Kể từ ngày hôm ấy, cho dù là hạnh phúc hay khổ đau giàu sang hay bần hàn, bệnh tật hay khỏe mạnh, hai con người ấy đều ở bên nhau, cùng nhau trân trọng, cho đến mãi về sau. Thượng Đế đã đặt họ bên nhau, chẳng ai có thể ngăn cách được.

Đêm động phòng hoa chúc, Giang Nam một đêm mưa.

Chú chim yến mùa xuân đang hót trên mái ngói, Dung Nham trở dậy, đóng chiếc cửa sổ trúc bị gió thổi tạo thành tiếng kêu lách cách, rồi lại trở về nơi chăn ấm đệm êm, ôm cô vợ mới cưới, tiếp tục giấc mơ ngọt ngào.

Người lớn đều rất thông cảm cho đôi vợ chồng mới cưới, hôn lễ vừa kết thúc đã lập tức trở về, để lại hai người khó khăn lắm mới có được những giây phút riêng tư, cùng nhau trải qua một đêm tân hôn ngọt ngào. Đến ông bố mà Diệp Mộc một năm không gặp được một lần, sau những lời nói bóng gió của Tề Úc Mỹ Diễm, cũng biết điều không ở lại lâu, cùng với Tần Tang trở về thành phố C trước, đợi sau khi con gái, con rể trở về sau tuần trăng mật mới nói chuyện.

Trần đen tối và tiểu cầm thú lần này rất nghĩa khí, hết lòng giúp đỡ Dung nhị thiếu gia, làm cho hôn lễ gần như hoàn mỹ, không thiếu sót gì. Hai người huynh đệ cuối cùng để lại một hộp nhung hươu lớn và đông trùng hạ thảo làm quà mừng, hai người một trái, một phải, vỗ vai Dung Nham đầy tình cảm, sau đó cũng rời đi. Chỉ có điều hộp thuốc đại bổ ấy lúc nào cũng bị hắt hủi trong một góc của căn phòng ngập tràn sắc xuân “Anh nào biết ăn mấy cái món này.” Dung Nham thổi vào cổ chiếc áo ngủ của người đang nằm trong vòng tay anh. “Phải không vợ yêu?”

Diệp Mộc rất mệt, chẳng muốn động đậy. Tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài càng lúc càng nặng hạt, khẽ va vào mái ngói, làm cho người ta có cảm giác rất bình yên. Lại nghe anh gọi hai tiếng “vợ yêu”, Diệp Mộc nhắm mắt, mỉm cười. Dung Nham yêu nhất điệu bộ đáng yêu, ngoan ngoãn này của cô, trong lòng rung động, xoay người nằm lên người cô, thân mật vùi vào khe cổ cô, cất giọng hỏi nhỏ: “Cười gì đấy?”