Chương 49 – Nụ cười cuối cùng

“Ồ, chúng ta thật đúng là chị em. Chị bị thương ở tay, còn em bị thương ở chân.” Giang Nhân Đình nhìn bàn tay băng bó của Giang Nhân Ly thì than ngắn thở dài.

“Thật đúng là nhàn rỗi, sao còn không mau chóng thực hiện kế hoạch tán tỉnh anh rể của cô đi.” Giang Nhân Ly ngồi đối diện Giang Nhân Đình, ngay cả một chút vẻ mặt hòa nhã cũng lười bày ra.

“Không phải tôi vừa nói sao? Chân tôi bị thương đó.” Giang Nhân Đình dừng lại nhìn Giang Nhân Ly đang cười: “Sao chị không hỏi vì sao em lại bị thương? Tốt xấu gì chúng ta cũng là chị em mà.”

Giang Nhân Ly không nói lời nào, cô thực sự không rõ Giang Nhân Đình muốn làm gì. Nhưng cô biết cô ta tuyệt đối không có ý tốt.

Giang Nhân Đình không hề tỏ ra e ngại thái độ của Giang Nhân Ly: “Haizz… Hôm qua em và anh Tu Lăng đi ra ngoại ô, lúc em bị thương, anh ấy vô cùng cẩn thận chăm sóc em, đưa em đi bệnh viện, sau đó còn đưa em đi ăn, cuối cùng còn đến công viên ngồi chơi một lát.”, Giang Nhân Đình kể lể: “Cái ôm của anh ấy thật ấm áp, ở trong lòng anh ấy thật sự là một chút cũng không muốn rời ra.”

Giang Nhân Ly khẽ cắn môi: “Nếu như cô chỉ là muốn có người đến nghe cô nói về tâm tình đi chơi một ngày của cô thì thứ lỗi cho tôi không thể chia dẻ cùng cô được rồi.”

Diệp Tư Đình ưu nhã khuấy tách cà phê, nhìn Giang Nhân Ly đứng dậy, cô ta nói: “Cô đi đi, tôi đảm bảo cả đời này cô sẽ không biết được sự thật.”

Giang Nhân Ly vẫn không có ý ở lại, cô không cần ý tốt của Giang Nhân Đình.

Giang Nhân Đình mạnh mẽ ném xuống một gói thuốc: “Giang Nhân Ly, không phải cô muốn có một đứa con sao? Cô không muốn biết nguyên nhân vì sao cho đến giờ cô vẫn không thể có con ư?”

Đây là chuyện Giang Nhân Ly vẫn luôn cảm thấy khó hiểu. Cô dừng lại, ngồi xuống ghế: “Đơn giản là cô chỉ muốn tôi và Mạc Tu Lăng xuất hiện khoảng cách, sau đó mọi chuyện sẽ theo ý cô.”

Giang Nhân Đình cũng không kiêng kỵ: “Khoảng cách đó đã xuất hiện rồi.” Cô ta vui vẻ tươi cười: “Cô nên cảm ơn vì tôi đã bị thương ở chân, nếu không thì bí mật này người bình thường sao có thể phát hiện ra.”

“Cô có thể nói ngay vào vấn đề chính được rồi.”

“Vấn để chính là Giang Nhân Ly – cô đã quá si tâm ảo tưởng rồi. Anh Tu Lăng căn bản là không muốn để cô mang thai, nói cách khác, chính là anh ấy không muốn cô sinh con cho anh ấy.”

“Cô nói láo.”

Giang Nhân Đình cầm tập bệnh án đặt lên bàn: “Cô tự mình xem đi, đây cũng không phải do tôi làm giả. Anh Tu Lăng sau khi kết hôn với cô nửa tháng đã đến bệnh viện làm tiểu phẫu thắt ỗng dẫn tinh. Cô nói xem, đây không phải là anh ấy không muốn có con với cô thì là cái gì?”

Giang Nhân Ly sắc mặt trắng bệch, nói không ra lời. Cái gì cô cũng không nhìn được, nhưng trực giác nói cho cô biết những lời Giang Nhân Đình nói là thật. Cô nhớ tới phản ứng của Mạc Tu Lăng khi cô nói ra cái mong muốn có con của mình. Anh rõ ràng là không muốn, tuy rằng không mở miệng cự tuyệt nhưng phản ứng của anh rõ ràng đã chứng minh rõ.

Giang Nhân Ly ngăn chặn tâm tình mình hoảng loạn. Thật buồn cười, chuyện hèn mọn như vậy lại từ chính miệng Giang Nhân Đình nói ra cô mới biết được.

Nhưng cô vẫn chưa đến nỗi không khống chế được bản thân, cô cầm tệp bệnh án ném sang một bên: “Những chuyện này cùng lắm cũng chỉ là cô suy đoán. Chuyện vợ chồng chúng tôi không cần đến một người ngoài như cô quản. Cho dù cô có nỗ lực thế nào cùng chỉ là bên thứ ba. Muốn tôi giải thích thế nào là bên thứ ba không? Chính là cái người không được yêu mới gọi là bên thứ ba đấy.”