Chương 49 – Thói hư vinh của phụ nữ

Khi một người đàn ông không còn yêu một người phụ nữ nữa thì chuyện này thật sự có thể trở thành một lý do, lấy cớ rằng người phụ nữ kia quá hư vinh, mặt khác, bọn họ lại muốn bạn gái ăn mặc đẹp vì họ, tăng sĩ diện cho bọn họ, vậy mới nói đàn ông luôn luôn mâu thuẫn.

“Tớ lên nhà đây, cậu lái xe cẩn thận.” Trên tay Tô Nhạc cầm một đống đồ đạc, ngồi trong chiếc xe thể thao màu đỏ, cười cười nói với Trần Nguyệt.

“Tớ biết rồi, ngày mai nhớ ăn mặc cẩn thận, tớ cũng sẽ đến, nếu ai không quản được cái miệng của mình, hai chúng ta cùng nhau xử lý nó!” Trần Nguyệt nghĩ đến một số bạn học thời đại học luôn sợ thiên hạ chưa đủ loạn, nhíu mày: “Ngày mai Ngụy đại thần cũng đi chứ?”

Tô Nhạc gật đầu: “Anh ấy nói sẽ đi cùng tớ.”

“Vậy không sao rồi, có đại thần trấn giữ, làm gì có ai dám tìm cậu gây phiền phức, tớ về đây, bye bye.” Nhấn ga, Trần Nguyệt phóng xe vút đi.

Tô Nhạc thở dài, trong cảm nhận của Trần Nguyệt, Ngụy Sở vẫn còn là một đại thần không ai với tới được, đây có được gọi là khoảng cách tạo ra nét đẹp không nhỉ?

Phụ nữ có thể sâu lắng, có thể nông cạn, có thể dửng dưng, cũng có thể rất soi mói. Đối mặt với chuyện bạn trai cũ đính hôn mà vị hôn thê không phải là mình, hơn nữa tên đó còn cố ý mời mình tham gia, những lúc thế này, phụ nữ có ba sự lựa chọn. Thứ nhất là không để ý tới lời mời, thứ hai là lẳng lặng tham gia, thứ ba là ăn mặc thật đẹp tới tham dự, tỏ vẻ mình không còn tha thiết gì với người đàn ông kia nữa.

Với tính cách Tô Nhạc mà nói, cô sẽ trang điểm nhẹ nhàng, lẳng lặng tham dự, nhưng sau khi biết Ngụy Sở muốn đi cùng mình, cô đã biết hai từ lẳng lặng này đã xa vời như mây bay, sau đó chấp nhận số phận cùng Trần Nguyệt đảo qua tất cả các cửa hàng lớn, tuy nhiên, cô hoài nghi Trần Nguyệt mượn danh nghĩa mua quần áo đẹp tham dự lễ đính hôn để ép cô đi dạo phố với cô nàng.

Sau khi bê được một đống đồ đạc về nhà, Tô Nhạc thở dài một hơi thật sâu.

Hai ngày trước, khi cô và Ngụy Sở cùng ăn cơm tối, Ngụy Sở chủ động đề nghị đưa cô tới lễ đính hôn của Trang Vệ. Trong lòng cô hiểu rõ, Ngụy Sở và Trang Vệ không có nhiều chuyện làm ăn qua lại với nhau, càng không có bao nhiêu quan hệ cá nhân, anh đi cùng cô chỉ vì muốn tránh cho cô phải xấu hổ.

Khi cô và Trang Vệ hẹn hò, một số nữ sinh trong trường từng nói cô là chim sẻ bay lên thành phượng hoàng, cô và Trang Vệ chia tay, người hả hê xem kịch vui nhất định không ít, hiện giờ Trang Vệ kết hôn với một phú nhị đại, không biết lại có bao nhiêu người chế giễu cô. Thậm chí cô còn có thể đoán ra đại khái những người này sẽ cười nhạo cô thế nào, loại hứng thú cười trên nỗi đau của người khác này đúng là quá mức tầm thường.

Tô Nhạc tự nhận mình là một người bình thường, vì vậy, cái nên tránh cô sẽ tránh, cho nên cô cũng hiểu được vì sao Trần Nguyệt nhắc nhở cô ngày mai phải ăn mặc cẩn thận, tính cách Trần Nguyệt tuy nóng nảy nhưng vô cùng quan tâm tới cô, hành động cũng có chừng mực, ít nhất hồi đại học, chưa từng có ai dám nói ra nói vào điều gì trước mặt Trần Nguyệt.

Quần áo váy vóc trên giường tốn của Tô Nhạc không ít tiền, cô đau lòng nghĩ, nếu tháng nào cũng phải khổ sở như thế, nói không chừng vài ngày nữa cô sẽ ngủ ngoài đường mất, cô cũng biết chút ít tài sản này của mình không thể so bì được với những người có chỗ dựa như đại thụ kia được, cái suy nghĩ hư vinh chết tiệt này!