Chương 491: Chó gà không tha

Hàng năm cứ vào mùa đông, tuyệt đại bộ phận dân chăn nuôi Hung Nô đều trở lại trong doanh núi Lang cCư Tư, nhưng cũng không phải tất cả bộ lạc đều như thế, cho nên, trên đường phạt bắc liên quân Sở Yến vẫn gặp những bộ lạc nhỏ lẻ loi, toàn bộ những bộ lạc nhỏ đó bị giết tàn khốc, hơn nữa chó gà cũng không tha.

Sau nửa tháng xâm nhập đại mạc, liên quân xuất hiện bên một hồ nước.

Hồ nước không lớn, phạm vi khoảng hơn mười dặm, bốn phía đồng cỏ và nguồn nước lại cực kỳ tươi tốt, một đám đàn bò dê ngựa còn có lạc đà đang nhàn nhã ăn cỏ xanh ở trên thảo nguyên, thảo nguyên xanh biếc như đệm, mênh mông bát ngát, những đàn dê, đàn bò giống như tô điểm thêm cho thảo nguyên, làm cho người ta thấy rất thoải mái.

Tuy nhiên, nhìn đến cảnh sắc lại không có chút gì đẹp.

Ở bờ phía bắc hồ nước, hơn một trăm đỉnh lều trại bị thiêu hủy, thậm chí không ít lều trại vẫn còn bốc lên khói nhẹ, nơi này chắc hẳn là một nơi cư trú của bộ lạc nhỏ Hung Nô, tuy nhiên lúc này, lại sớm đã thành Tu La huyết ngục, Hô Diên cùng với năm trăm lang kỵ binh cầm dao mổ xuống, nơi này không tìm ra một vật gì còn sống, kể cả là người hay vật.

Tất Thư xoay người xuống ngựa, nói với Yến Thái Tử Tàng Diễn và Mông Cức nói:

– Đêm nay hạ trại ngay ở chỗ này đi.

– Vâng!

Mông Cức, Tàng Diễn ầm ầm trả lời, đều tự truyền đạt mệnh lệnh cho lính liên lạc đến doanh truyền quân lệnh, lập tức hơn mười kỵ binh đi như bay. Sau khi quân lệnh được truyền đạt, một đội tướng sĩ kỵ binh đều quay người xuống ngựa, đều dỡ khí cụ trên lưng ngựa xuống cắm lều trại, thám báo phụ trách cảnh giới cũng từ trung tâm đi tản ra xung quanh.

Hồ nước đang tĩnh lặng thoáng chốc liền trở nên huyên náo, dê bò đang ăn cỏ nhàn nhã đều bị kéo tới bên hồ giết mổ, trước sau không tới một khắc, bãi đất trống bên hồ liền có hàng nghìn đống lửa, từng con dê béo được lột sạch đã được đặt lên trên đống lửa, mùi thịt nướng bay ra tràn ngập không khí.

Quân lính hành quân trên đại mạc chịu bao nhiêu cực khổ, rốt cục hôm nay có thể ăn uống ngon lành rồi.

Mông Cức, Tàng Diễn cùng với mấy trăm thân binh vây quanh Tất Thư đi vào doanh địa Hung Nô đã bị đốt hủy.

Toàn bộ đồ gỗ, đồ gốm, đồ sứ và khí cụ sinh hoạt trong doanh bị rơi vỡ, còn có không ít xe bò bị gãy nghiêng đổ, nhìn dấu vết ở trên mặt đất có thể phán đoán ra. Dường như các bộ lạc nhỏ này muốn chạy trốn khỏi vận rủi phía trước, tuy nhiên rất tiếc cho họ chính là, Hô Diên và năm trăm lang kỵ tới quá nhanh, làm cho bọn họ không có thời gian để chạy.

Mông Cức tìm thấy hai thi thể ôm nhau chết ở trong bụi cỏ, một người còn trẻ tuổi ôm một đứa con của nàng, một thanh phi mâu đâm từ sau lưng nàng, xuyên thẳng qua ngực đứa nhỏ, hai người đều đã tắt thở lâu ngày. Cảnh tượng nhìn rất thảm thương, Mông Cức không khỏi thở dài, không ngờ lang kỵ ngay cả đứa nhỏ cũng không tha.

Tất Thư cũng thở dài nói:

– Xem ra giữa Hô Diên và bộ lạc người Hung Nô có thù hận rất sâu.

Mông Cức gật đầu nói:

– Thật ra việc này mạt tướng có biết chút ít, nghe nói bộ lạc Hô Diên vốn cũng là một trong hai đại bộ lạc Hung Nô, thật ra thực lực cũng không thua kém bộ lạc Xanh Lê, hơn nữa còn chiếm cứ rất nhiều đồng cỏ và nguồn nước đẹp ở cung lư bên bờ sông, bộ lạc sinh sôi nảy nở rất nhanh, cũng bởi vậy mà bị Mặc Đốn nghi kỵ.

Tất Thư nói:

– Cho nên, Mặc Đốn lập tức phát động chiến tranh?

Mông Cức nói:

– Đúng vậy, Mặc Đốn tụ tập hơn mười bộ lạc Hung Nô, triển khai vây đánh bộ lạc Hô Diên. Một trận ác chiến ở bên sông Cung Lư, mấy chục nghìn trai tráng bộ lạc Hô Diên bị giết chóc hầu như không còn, phụ nữ và trẻ em cũng bị cướp đi hết, Hô Diên chỉ dẫn theo mất trăm kỵ binh xông ra, nhưng Mặc Đốn vẫn không chịu bỏ qua, lại đuổi giết tàn quân Hô Diên tới tận Cửu Nguyên.

Tất Thư nói:

– Hóa ra Hô Diên và Hung Nô có nhiều mối ân oán, như vậy cũng khó trách.

Mông Cức nói:

– Thượng Tướng Quân, hành vi của Hô Diên còn có chút hơi quá, hay ngài nên phái người đến nói quân lệnh, đương nhiên được giết trai tráng Hung Nô. Nhưng có thể buông tha phụ nữ và trẻ em không?

Tất Thư thở dài, có chút bất đắc dĩ nói:

– Thế nhưng Đại Vương đã có chỉ dụ, lần này tiến vào đại mạc, hễ gặp người Hung Nô, bất kể là nam hay nữ, không phân biệt già trẻ, chém cùng giết tận, chó gà không tha!

– Cái gì?

Mông Cức không tin nói:

– Lại có chỉ dụ như vậy sao?

Tất Thư vuốt cằm nhẹ nhàng, lại nói:

– Mông tướng quân, ngươi cũng không nên nghĩ nhiều, nếu như không giết những nữ nhân Hung Nô đó, không thì vài năm nữa các nàng sẽ cho ra mười thằng bé Hung Nô, nhiều nhất chưa đến hai mươi năm, những thằng bé Hung Nô đó sẽ trưởng thành, thành những kỵ binh Hung Nô dũng mãnh thiện chiến, cho nên, ngươi nắm quyền nên tiêu trừ tai họa ngầm cho con cháu đời sau.

– Cũng đúng.

Mông Cức suy nghĩ chút nói:

– Cái này gọi là phòng ngừa rắc rối có thể xảy ra.

*****

Hô Diên bắn ra một tên, thoáng chốc mũi tên Lang Nha vẽ trên không trung một đạo tích xuống, người Hung Nô đang phóng ngựa ở phía trước ngã xuống, mũi tên này của Hô Diên bắn thủng đầu, mũi tên sắc bén bắn xuyên từ sau não ra trước mặt, cổ họng người Hung Nô không nói lên một tiếng đã bỏ mạng.

Hắc Lang xoay người xuống ngựa, rút ra trong người Hung Nô một mũi tên kêu lên, nói:

– Tướng quân, đây là trạm canh gác kỵ binh!

Hắc Hùng mắt lộ vẻ hung ác, hung tợn múa lang nha bổng trong tay, sau đó vẻ mặt dữ tợn nói:

– Nói như vậy ở gần đây có một nơi trú quân? Chúng ta lại có thể làm một trận sảng khoái rồi, ha hả.

Hắc Lang cẩn thận xem xét phân biệt dấu vết của vệt chân dê, bò, ngựa, trầm giọng nói:

– Đó là một tay lão luyện, hắn muốn cho chúng ta hướng xa nơi trú ẩn của bọn họ.

Dứt lời đứng dậy, Hắc Lang chỉ ngón tay về hướng phía đông bắc nói:

– Nơi cư trú này chỉ sợ quy mô sẽ không nhỏ, hẳn là ở hướng này, hơn nữa khoảng cách cũng sẽ không vượt quá mười dặm!

Hô Diên hung dữ nói:

– Bộ lạc này có khoảng bao nhiêu người?

Hắc Lang quả quyết nói:

– Ít nhất năm trăm người, nhiều nhất cũng không vượt quá hai nghìn người.

– Không đến hai nghìn người, nhiều nhất cũng chỉ có năm trăm trai tráng!

Khóe miệng Hô Diên thoáng chốc lộ ra sát khí dữ tợn, ngửa đầu lên trời hú một tiếng sói, phía sau bụi cỏ đang yên lặng bỗng nhiên nổi lên mấy trăm kỵ binh, tại đây mấy trăm kỵ binh, năm trăm sói kỵ đã sớm vắt ngang thương mâu chờ đợi.

Hô Diên lại hung hăng giơ tay phải chúi xướng hướng về phía trước, năm trăm sói kỵ mãnh liệt tiến lên phía trước như thác lũ.

Hắc Lang không hổ là người truy tìm lão sói cô độc trên thảo nguyên giỏi nhất, năm trăm sói kỵ tiến lên phía trước chưa đến mười dặm, liền xuất hiện trước mặt một con sông nhỏ uốn lượn, đồng cỏ và nguồn nước hai bên bờ tốt tươi, những đàn dê bò rải rác, ở bên trong ngoặt sông cách đó không xa, có nhiều điểm lều trại rải rác, ít nhất cũng có ba năm trăm đỉnh.

Năm trăm sói kỵ lập tức trở nên hưng phấn.

Gần như là cùng lúc, người Hung Nô cũng đã phát hiện đàn mã tặc đã đến, nhưng tiếng hét phẫn lộ liên tiếp được kêu lên, những nam nhân Hung Nô trong lều trại không ngừng chui ra, sau đó xoay người lên ngựa nghênh tiếp hướng bên này, trong chốc lát, ở trên bãi sông tập hợp hơn một trăm kỵ binh, còn có nhiều người Hung Nô tụ tập hướng bên này.

Hô Diên chậm rãi rút ra một thanh Nguyệt Kiếm, trên mặt lộ vẻ tàn nhẫn, nhe răng cười độc ác, cảnh tượng thảm thiết ở bên sông Lư Cung hai mươi năm trước lại ùa về trước mặt hắn.

Hôm nay, cuối cùng có thể báo thù cho tộc người đã chết!

*****

Lữ Đài dẫn theo ba nghìn tinh nhuệ quân Hán chạy tới vương thành người Nguyệt thị.

Nói là vương thành, thật sự chỉ là một tòa thành nhỏ phạm vi chưa đến mười dặm, người Nguyệt Thị cũng là bộ lạc du mục, căn bản cũng không có thoi quen xây dựng định cư, sau khi kết minh cùng với nước Hán hai mươi năm trước, người Nguyệt Thị nhờ sự trợ giúp của thợ thủ công người Hán mới xây lên một tòa thành, cũng chính là vương thành Nguyệt Thị hiện tại.

Lữ Đài nhìn thấy tòa vương thành này hệ thống phòng ngự yếu, tường thành vốn là đất thổ nhưỡng, mặt ngoài không có gạch bao quanh, rõ ràng không đủ sức chống đỡ, rất khó có thể ngăn cản chùy va chạm vào thành, độ cao của tường thành cũng không đủ, độ cao hai trượng của tường thì chỉ đủ sức để chống đỡ dã thú xâm nhập, nếu muốn ngăn trở quân đội tấn công, rõ ràng là không đủ sức.

Tuy nhiên việc này không phải là hỏng hết, điều gay go nhất chính là, căn bản người Nguyệt Thị không có khái niệm tu sửa thành trì, tòa vương thành này xây dựng chưa đến hai mươi năm mà đã sụp xuống vài đoạn, nếu không thể sửa chữa lỗ hổng trước khi đại quân Hung Nô đến, như vậy tòa thành trì này không thể phát huy được một chút tác dụng phòng ngự gì cả.

Tin tức tốt nhất chính là, người Nguyệt thị kiêng kỵ người Hung Nô tới cực điểm, bởi vậy khi Lữ Đài đến thấy được sự nhiệt tình vô cùng, tuy rằng Lữ Đài chỉ mang đến ba nghìn bộ binh làm cho vương Nguyệt Thị và bốn bộ hấp hầu rất thất vọng, nhưng vẫn hết sức nhiệt tình thủ thành, người Nguyệt Thị coi người Trung Nguyên đều là chuyên gia về thủ thành.

Nguyệt Thị vương và bốn bộ hấp hầu đi cùng thị sát toàn thành, cuối cùng Lữ Đài nói:

– Nguyệt Thị vương, nếu ngươi có thể đáp ứng ba điều kiện của bản tướng quân, bản tướng quân có thể cam đoan với ngươi, ít nhất sau sáu tháng vương thành Nguyệt Thị sẽ không bị chiếm đóng!

Đương nhiên Lữ Đài không nói ngôn ngữ Nguyệt Thị, nhưng có Hồ Thương tinh thông ngôn ngữ Trung Nguyên phụ trách phiên dịch.

Nguyệt Thị Vương vội hỏi:

– Chỉ cần có thể bảo vệ vương thành, đừng nói ba điều kiện, kể cả là ba mươi điều kiện đều được.

Lữ Đài gật nhẹ đầu, duỗi ba ngón tay nói:

– Điều thứ nhất, ngay từ hôm này, trai tráng trong vương thành Nguyệt Thị phải chấp nhận vô điều kiện nghe bản tướng quân điều khiển, sửa chữa tường thành. Điều thứ hai, điều động tất cả phụ nữ và trẻ em, xe trâu ngựa tận dụng hết khả năng vận chuyển chứa đựng dầu đen cho vào bên trong thành. Điều thứ ba, chế tạo nhiều chất độc, làm ô nhiễm tất cả nguồn nước ở Hà Tây.

– Đi đi, làm theo, toàn bộ làm theo.

Nguyệt Thị vương liên tục gật đầu, miệng đầy nhận lời nói xuống dưới.

Quý Sương hấp hầu lo lắng, lại hỏi:

– Xin hỏi Thượng Tướng Quân, nếu sau sáu tháng Hung Nô không chịu lui binh thì phải làm sao? Nước Đại Hán có thể phát động đại quân hợp công Hung Nô hay không?

– Hung Nô chống đỡ không đến sáu tháng.

Lữ Đài lãnh đạm nói:

– Thừa tướng của ta đã có an bài.

Lữ Đài không cho rằng Bạch Mặc an bài có thể phát huy tác dụng, trước không nói đến thám báo quân Hán có thể tìm thấy căn cứ hậu cần phụ nữ và trẻ em dê bò người Hung Nô ẩn núp ở đâu, chỉ sợ khi tìm thấy cũng không được như mong muốn, khẳng định người Hung Nô sẽ để lại đủ quân đội bảo vệ phụ nữ và trẻ em dê bò, nếu muốn cắt đường lui của bọn họ, nói dễ hơn làm?

Nhưng dù nói như thế nào, hiện tại Bạch Mặc vẫn là Thừa tướng, Lữ Đài hắn có thể nói cái gì?

Điều duy nhất Lữ Đài có thể làm là giúp đỡ người Nguyệt Thị bảo vệ cho vương thành, những chuyện khác hắn không quan tâm.

Tuy nhiên nghe Lữ Đài nói Bạch Mặc đã có an bài, lại làm cho Nguyệt Thị vương và bốn bộ hấp hầu cảm thấy có chút yên tâm, dù nói như thế nào, cuộc chiến Hà Tây người Nguyệt Thị có nước Đại Hán hậu thuẫn, so với một mình người Nguyệt Thị đối mặt với Hung Nô tốt hơn rất nhiều.