Chương 5

Hiển nhiên Quan An Tĩnh không dám tìm gặp nói chuyện trước mặt Nghiêm Dịch, lại nói trường học lớn như vậy cô cũng chẳng biết nên tới đâu tìm. Ngay cả fans cuồng cũng chẳng nghe ngóng được thời khóa biểu năm tư của anh vậy thì sao Quan An Tĩnh biết được chứ.

Bởi vì chuyện dính líu với hot boy đại thần bắt đầu từ Internet thế nên cách đầu tiên Quan An Tĩnh nghĩ đến chính là diễn đàn. Tính ra thì cô cũng quen với Hồng Ma Quỷ trước khi xảy ra chuyện này nên liên lạc với anh bằng phương thức này sẽ không kỳ cục lắm nhỉ?

Tin nhắn riêng mà Hồng Ma Quỷ gửi cho cô vẫn còn nằm im trong inbox nên kỳ thực chỉ cần click vào trả lời là được nhưng nữ sinh viên ngành kỹ thuật Quan An Tĩnh lại bắt đầu rối rắm. Nên viết như thế nào để lời ít mà vẫn có thể biểu đạt được suy nghĩ của cô, cũng không khiến đối phương cảm thấy cô đang cố ý tiếp cận — đây thực sự là một vấn đề.

Lề mà lề mề suy đi tính lại hai ngày trời, mở inbox rồi đóng, đóng rồi lại mở. Cuối cùng Quan An Tĩnh cũng chậm chạp không biết, trái lại nhận được một tin nhắn riêng của nam thần.

Hồng Ma Quỷ: em đọc bài viết rồi chứ? Chúng ta bàn bạc đi.

Chỉ một câu, đơn giản mà đầy đủ. Quan An Tĩnh nhìn, lòng thấy lâng đâng. Nam thần gửi tin riêng cho mình kìa, tuy không phải là lần đầu tiên nhưng đã nói rõ anh biết cô là ai.

Con người mà, luôn có chút ít lòng hư vinh. Hơn nữa đàn ông hoàn mĩ giống như Nghiêm Dịch thì ai nấy đều thích…

Ặc, không phải không phải, không phải thích! Là thưởng thức, thưởng thức! !!

Quan An Tĩnh yên lặng nghĩ lại, chắc Nghiêm Dịch không chịu nổi lời đồn bay khắp trời này rồi nên hiện tại muốn giải thích. Vừa hay, cô cũng có suy nghĩ như thế.

Thế nhưng, đang lúc cân nhắc trả lời thì không biết do cô quá kích động hay thế nào mà tay của Quan An Tĩnh run lên — chẳng những không gửi trả lời mà còn xóa luôn tin nhắn mà Nghiêm Dịch gửi cho cô rồi.

Á á á, làm sao bây giờ? ??! !!

Bởi vì Quan An Tĩnh cùng Nghiêm Dịch không phải bạn bè trên diễn đàn cho nên chỉ có Hồng Ma Quỷ (mod) có thể gửi tin nhắn riêng cho cô. Một khi tin tức ban đầu mất thì cô không có cách nào chủ động trả lời tin nhắn của Nghiêm Dịch! !!

Éc, tiêu rồi… hay là cô phản hồi bài trả lời trước đó của Nghiêm Dịch, báo cho anh biết cô thao tác sai nên đã xóa tin nhắn rồi nhỉ? Không thể không thể! Hot boy đại nhân chưa chắc đã thấy, hơn nữa có vẻ phách lối quá, khẳng định lại kéo người tới xem.

Như vậy, chỉ còn một cách đó là — kết bạn với Hồng Ma Quỷ?

Quan An Tĩnh không nghĩ ra được cách nào khác nên đành phải click mở trang cá nhân của Nghiêm Dịch, cầm chuột nơm nớp lo sợ click vào “thêm bạn”.

Gợi ý: bạn xác định muốn làm bạn tốt với User “Hồng Ma Quỷ”?

Quan An Tĩnh do dự một lát, vẫn chọn: xác định.

Thế nhưng hệ thống lập tức nhảy ra một gợi ý khác: xin lỗi, User này đã đóng chức năng thêm bạn.

Ọc… chắc hẳn gần đây có quá nhiều người thêm bạn nên Nghiêm Dịch dứt khoát đóng chức năng thêm bạn luôn nhỉ.

Hay rồi, bây giờ hoàn toàn không thể liên lạc với nam thần được rồi!

Chờ đến mấy hôm sau, nam thần vẫn không gửi thêm tin nhắn nào nữa, Quan An Tĩnh có hơi sốt ruột rồi. Chắc Nghiêm Dịch không nghĩ cô đang sĩ diện nên mặc kệ chứ?

Thế nhưng ngồi chờ mãi mà không thấy trả lời thì quả thực rất thiếu lễ phép, đổi ngược là cô thì cô khẳng định mình cũng không có thiện cảm với hành vi của đối phương. Bởi vì chuyện này đã làm trái với giáo dục “phép tắc khi đối nhân xử thế” của gia đình mà Quan An Tĩnh tiếp thu từ nhỏ ah.

Cơ hội trở mình xảy ra ở lớp ngôn ngữ C ngày hôm sau.

Tiết học hôm đó không nhiều lắm, thầy giáo dẫn mọi người vào phòng máy thao tác. Bầu không khí của lớp học có vẻ sôi động, Quan An Tĩnh ngồi gần trò chuyện vời Bàn tử.

Trong cuộc đời của mỗi người đều sẽ gặp một “Mập”, mà người đó chính là lớp trưởng của Quan An Tĩnh. Kỳ thực kể ra lớp trưởng rất vô tội, anh không mập, chỉ mang họ Bàng thôi, do hài âm nên ngày qua ngày bạn học trong lớp đều gọi anh là Mập.

Tình hữu nghị giữa Quan An Tĩnh và Mập được bồi dưỡng trong lúc tham gia thi lễ nghi, Mập hướng ngoại nên quen biết nhiều. Vì vậy, trang phục thi đấu lúc đó của Quan An Tĩnh là do anh mượn được. Cả đàn chị đã từng tham gia nhận làm huấn luyện viên cho Quan An Tĩnh cũng là chủ ý của Mập. Bởi thế kết quả cuối cùng Quan An Tĩnh giành giải á quân thì không thể bỏ qua công lao của Mập được.

Trong lúc trò chuyện với Mập, Quan An Tĩnh biết dạo gần đây anh rất bận bịu. Lí do là diễn đàn của trường học cần nâng cấp phiên bản mới mà anh là chủ lực phát triển hệ thống mới.

“Mập, em không biết hóa ra anh là người lợi hại đến thế!”

“Hô hô, quá khen quá khen. Anh vốn thích lập trình nên ngay năm nhất đã tham gia nhóm quản lý diễn đàn rồi.”

Quản lý…

Người nói vô tâm nhưng người nghe có ý, chỉ trò chuyện đơn giản thôi nhưng Quan An Tĩnh cho rằng cô đã moi được một tin tức có giá trị. Hiển nhiên cô không dày mặt đòi Mập nghe ngóng tin tức của Nghiêm Dịch thế nhưng nếu đã trâu bò như vậy thì chắc hẳn có thể giúp cô khôi phục lại tin nhắn đã xóa nhỉ?

Ôm suy nghĩ như thế, sau khi về phòng thì Quan An Tĩnh lặng lẽ gửi tin nhắn cho Mập.

“Lớp trưởng, anh có rãnh không?”

“Ơ, hiếm nha! Hiếm lắm cậu mới tìm anh giúp nên đương nhiên rãnh rồi, có chuyện gì?” Khi Mập nhận được tin nhắn thì cũng rất để ý, cô gái Quan An Tĩnh này rất chậm nhiệt, tính luôn anh thì quan hệ của cô rất hẹp, thậm chí còn bị nam sinh trong khoa gọi là núi băng.

“Em muốn hỏi cậu 1 vấn đề kỹ thuật.”

“Vấn đề kỹ thuật?”

“Uh, là về diễn đàn của trường học đó.”

Trong tin nhắn Quan An Tĩnh xin giúp đúng chuyên ngành thì Mập cũng pó tay, thành tích của Quan An Tĩnh trong lớp luôn đứng đầu danh sách, từng nhận học bỏng, có vần đề gì cần anh giúp chứ?

“Em nói thử xem, thế nhưng, anh không dám chắc mình biết.”

Tin nhắn nhanh chóng phản hồi lại.

“Em muốn thỉnh giáo một chút, có biện pháp nào tìm lại tin nhắn đã xóa bỏ trong diễn đàn hay không?”

Nhắn xong tin thì Mập ở bên kia không lên tiếng nữa. Quan An Tĩnh nhìn chằm chằm vào điện thoại rất lâu, rốt cuộc từ bỏ, lấy ra sách bài tập Vật lý bắt đầu giải bài. Vừa làm vừa nghĩ: chắc không phải vấn đề của cô kỳ quặc quá chứ…?

Không ngờ vừa giải một nửa thì điện thoại để trên bàn rung lên. Quan An Tĩnh vui vẻ nhìn lại, rốt cục Mập cũng có phản ứng rồi, hơn nữa lần này không phải tin nhắn mà là gọi điện.

“A lô, lớp trưởng.”

“Cho anh biết ID cùng Pass diễn đàn.”

“… Hả?”

“Không phải muốn hồi phục dữ liệu sao? Anh đang giúp em nè.”

“Thực sự có thể khôi phục lại à?”

“Anh có quyền đó nên có thể khôi phục. Em đọc ID cùng Pass đi.”

Quan An Tĩnh vui vẻ trong lòng, bắt đầu đọc. Trong điện thoại vang lên tiếng gõ bàn phím rất nhanh, Quan An Tĩnh biết Mập đang thao tác vì vậy kiên nhẫn chờ đợi —

“Anh vào được rồi, muốn khôi phục tin nào?”

Mập hỏi, Quan An Tĩnh biết anh có lẽ đã nhìn thấy tin nhắn của Nghiêm Dịch nên có hơi quýnh lên.

“A… là tin nhắn của một mod.” Nói xong lại có chút có tật giật mình, không ngừng giải thích: “Em không cẩn thận xóa tin nhắn của mod nên không thể trả lời anh ấy được.”

Mập lại trầm mặc.

Một lát sau mới nói: “Tên là Hồng Ma Quỷ?”

Nhịp tim của Quan An Tĩnh đập nhanh hơn, chỉ hy vọng Mập nhanh chóng hoàn thành sớm: “Phải…”

Vừa nói xong thì vốn tưởng rằng bên kia điện thoại sẽ nhanh chóng truyền tới mấy câu đại loại như: “Xong”, “Hoàn thành”, ai ngờ Mập trầm mặc một hồi thì lại nói: “Mod đó ở chung phòng với anh, em có việc gấp tìm anh ấy hả? Hiện tại anh ấy đang ở bên cạnh, để anh đưa điện thoại cho anh ấy nói chuyện với em nhé.”

“…!!!”

Quan An Tĩnh lập tức cảm thấy như ngũ lôi oanh đỉnh. Chuyện xảy ra đột ngột như thế khiến Quan An Tĩnh bên này không kịp phản ứng, điện thoại đã lọt vào tay của người khác. Quan An Tĩnh còn chưa kịp ngắt thì đã nghe trong điện thoại truyền ra một giọng nam trong veo: “Xin chào.”

Bởi vì hai chữ này mà hồn phách của cô như sắp bị đánh nát rồi, nhịp tim của Quan An Tĩnh đã sắp đến giới hạn mà hết cách để hình dung rồi!

Sao nam thần lại cùng phòng với Mập !! ?? Tình huống gì đây!!

Cô vốn không phải là người thích nói nhiều, lúc này rơi vào hoàn cảnh này thì càng không biết nên nói gì. Thế nhưng, lạ ở chỗ đối phương chỉ mới nói câu “xin chào” thì Quan An Tĩnh đã xác định được người đó là Nghiêm Dịch rồi.

“A lô, còn nghe máy chứ?”

Nghiêm Dịch lại hỏi một câu, suy nghĩ của Quan An Tĩnh đang bay bổng lúc này mới hoàn hồn lại chút xíu. Trong lòng hung hăn chém Mập 500 nhát đao, rốt cục cô ấp úng mở miệng: “Xin chào…”

Nói xong Quan An Tĩnh cũng tự khinh bỉ bản thân, giọng nói của mày có thể run hơn được nữa sao? Có thể nhỏ hơn được nữa sao? (Ý nói giọng nói của cô quá run, quá nhỏ).

Bên kia đầu dây dường như không phát hiện điều gì khác lạ: “Mập nói bạn có chuyện tìm tôi.”

Có chuyện? Cô có chuyện gì hả? Cô có chuyện gì hả?! Đầu óc của Quan An Tĩnh loạn xạ lên rồi, hoàn toàn chẳng biết mình đang làm gì. Chỉ cần nghĩ tới việc cô đang nói điện thoại với Nghiêm Dịch thì cô… thì cô… xỉu! !!

Nghiêm Dịch đó !! Hot boy !! Bá vương học tập !! Nam thần nha! !!